Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 146
Vẫn còn thời gian trước khi buổi diễn kịch của Erich bắt đầu.
Tôi thong thả trải qua khoảng thời gian còn lại.
"Libel, cái phép thuật cậu dùng lúc diễn xiếc là làm thế nào đấy?"
"Ơ, ừm... làm thế này..."
"Này, chụp với bọn tớ một tấm hình nữa đi."
"Ảnh... ơ..."
"Cậu ta sao lại khóc nữa rồi?"
"Danh sách việc phải làm. Danh sách việc phải làm. Hôm nay được mấy việc rồi? Hừ hừ."
"Càng nhìn gã này càng thấy buồn cười. Tối tăm nhưng lại hài hước."
"Cậu ta trông cũng có nét giống Giáo sư Van đấy chứ. Giáo sư Van là kiểu đáng yêu nổi bật, còn gã này thì vừa u uất vừa ngốc nghếch."
"Dù nhìn thế nào thì chẳng phải cậu ta giống như hắc viêm long từng đối đầu với cả quý tộc ma pháp lẫn quý tộc kiếm thuật sao?"
"Được rồi, mèo chiến đấu Libel, tách!"
Bất ngờ thay, đám học sinh lại rất hòa đồng với Libel!
'Chắc là nhờ hình ảnh trung thành mà Libel thể hiện trong các trận quyết đấu gần đây, nên cậu ấy được nhìn nhận thiện cảm hơn.'
Đó là một sự thay đổi vận may tốt lành.
'Hi vọng lần này Libel không bị gán cho biệt danh 'Độc Tôn'.'
Độc Tôn mang hai tầng ý nghĩa.
Vừa là vô song không ai sánh bằng, nhưng cũng là cô độc một mình; một biệt danh biểu thị cho sự cô lập kéo dài của Libel.
Tôi hi vọng lần này, khi được mọi người vây quanh, cậu ấy sẽ nhận được một biệt danh ngầu hơn chứ không phải thứ như Độc Tôn.
'Không chỉ riêng Libel.'
Dù cho "cốt truyện chính" có đi đến kết cục hạnh phúc và thế giới được giải cứu, thì không phải toàn bộ 16 nhân vật chính đều sẽ hạnh phúc.
Nghĩ lại thì, rất nhiều nhân vật chính đã phải đối mặt với kết cục bất hạnh của riêng mình.
Ngay tại đây, đã có ba nhân vật chính mang số phận đau thương.
Không chỉ Libel, mà cả Đại Pháp Sư Đồ Sát lẫn Ma Kiếm Mikhail đều phải đối mặt với số phận nghiệt ngã.
"Sao chủ nhân lại vào bếp thế?"
"Ta đến xem cô làm ăn thế nào thôi."
"Hì hì, anh biết gì không? Thật ra tôi vừa bỏ độc vào thức ăn đấy. Học viện sắp sửa nháo nhào lên rồi. Ôi, không biết sẽ có bao nhiêu người chết đây. Anh có thấy hồi hộp không?"
"Hương vị quả thực tinh tế đến mức dù hai người ăn thì một người chết người kia cũng chẳng hay biết đấy."
"Hừ. Chán ngắt. Không cẩn thận là tôi bỏ độc thật đấy, biết chưa?"
"Biết rồi, giờ thì tránh ra một chút. Ta cần dùng bếp."
"Hả?"
Tôi thản nhiên chế biến một món ăn.
Kỹ năng đa năng của tôi lan sang cả nấu nướng, tạo ra một sản phẩm hoàn chỉnh trông khá ra dáng.
Đó là bánh pancake kem dâu tây.
Tôi đặc biệt chú ý đến khâu trình bày, khiến nó trông rất đẹp mắt.
"Ồ? Anh tính tặng cái này cho ai thế? Có tiểu thư nào khiến anh chú ý rồi à?"
"Cho cô đấy."
"Tôi ư?"
"Chẳng phải cô vừa cằn nhằn vì bị bỏ mặc như con cá đã mắc câu sao? Thế nên ta đang cho con cá mắc câu ăn đây. Hôm nay cô đã vất vả rồi."
Sylphin, không, Đại Pháp Sư Đồ Sát, ngơ ngác nhìn tôi.
Không một ai hay biết, Sylphin có một sở thích bí mật.
Đó là thưởng thức những món đồ ngọt đẹp mắt.
Cô ấy thường cải trang bí mật và ghé thăm các cửa hàng món ăn vặt nổi tiếng mà không ai hay biết.
'Liệu Sylphin có bao giờ hạnh phúc được không?'
Thành thật mà nói, tôi nghĩ điều đó rất khó.
Dù cho cả thế giới có trở nên hạnh phúc, cô ấy nhiều khả năng vẫn sẽ rơi vào bi kịch và lụi tàn.
Vì vậy, tôi hi vọng cô ấy có thể tận hưởng khoảnh khắc này, dù chỉ là ngắn ngủi.
Tại sao ư?
Bởi vì hôm nay là lễ hội mà các nhân vật chính đều là học sinh.
Và cô ấy là một trong những nhân vật chính của ngày hôm nay.
"...Cảm ơn."
Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ lại làm nũng như thường lệ, nhưng Sylphin lại im lặng ăn chiếc bánh pancake.
Trông cô ấy như đang trầm tư suy ngẫm.
Cảm thấy nên để cô ấy ở một mình, tôi bước ra bên ngoài.
"Ôi, Giáo sư Van. Thầy đã đi đâu thế? Tìm thấy thầy rồi."
"Điện hạ Mikhail? Có chuyện gì sao?"
"Cảm ơn thầy. Tôi chưa từng nghĩ mình lại có thể tận hưởng lễ hội như thế này. Tất cả là nhờ có thầy."
"Cậu định cảm ơn tôi bao nhiêu lần nữa đây? Thế là đủ rồi."
Tôi chắc chắn mình đã nghe câu đó ít nhất năm lần.
Mikhail gượng cười gãi đầu.
"Tôi thực sự không thể tưởng tượng bản thân lại có thể tận hưởng một lễ hội. Điều này cứ như một giấc mơ vậy."
Tôi khựng lại một chút để nhìn Mikhail.
Cậu ấy cũng là người được định sẵn kết cục bất hạnh trong Cốt Truyện.
'Con Đường Máu Hoàng Gia.'
Một định mệnh phải hạ sát toàn bộ người thân để bước lên ngai vàng hoàng đế.
Thật may mắn, hiện tại trông cậu ấy có vẻ đang hạnh phúc.
"Cậu còn muốn làm gì nữa không?"
"Hả?"
"Chẳng phải lần đầu gặp nhau tôi đã hứa sẽ làm cho cuộc sống học viện của cậu trở nên thú vị sao? Cậu còn điều gì muốn làm ở học viện nữa không?"
"...Một bữa tiệc sao?"
"Chúng ta sẽ sớm xếp lịch đi ăn với các học viên khác thôi."
"...Thật sao ạ?"
"Ừ, dù sao cũng có ngân sách cho các buổi ăn uống hướng dẫn học viên, phải dùng cho hết chứ. Thỉnh thoảng tiệc tùng một bữa cũng tốt."
Hoàn toàn không phải vì tôi ghen tị khi thấy Balas, Kansir và Amanda vừa mới tụ tập ăn uống riêng với nhau đâu.
Không hề nhé.
Tôi cũng có người để đi ăn cùng ngoài các người đấy chứ! Hừ.
"Cảm ơn thầy. Em chẳng thể hình dung nổi cuộc sống ở học viện của mình sẽ ra sao nếu thiếu thầy. Em thật may mắn khi có một người bạn như thầy."
"...Chúng ta là bạn sao?"
"Chẳng phải đã quá rõ rồi sao? Chúng ta bằng tuổi mà. Em vẫn luôn coi chúng ta là bạn."
"...Ưm, là bạn."
Mikhail mỉm cười dịu dàng.
"Em phải đi nhận đơn hàng tiếp đây. Em sẽ rất mong chờ buổi tiệc đó!"
Mikhail tung tăng bước đi cùng đôi tai thỏ và chiếc nơ cánh bướm để tiếp tục phục vụ.
Tôi lặng nhìn theo bóng lưng đang xa dần của cậu ấy trong giây lát.
'Bạn bè.'
Ở Trái Đất, tôi cũng chẳng có người bạn nào.
Bởi hoàn cảnh gia đình thời thơ ấu.
Và về sau, chỉ riêng việc vật lộn sinh tồn qua ngày cũng đã vắt cạn sức lực.
Trái tim tôi bỗng dấy lên một cảm giác xao xuyến lạ kỳ.
"Van, ta về thủ đô đây."
"Phụ thân."
Kiếm Vương, cũng là Ám Vương, đã rời đi từ lúc nãy.
Công tước Huam tạt qua nơi khác một chút rồi mới trở lại.
"Thượng lộ bình an ạ."
"Ừ, hôm nay rất vui. Con ở lại giữ gìn sức khỏe."
Công tước Huam vỗ vai tôi như muốn tiếp thêm sức mạnh, rồi quay người bước đi. Nhưng chỉ sau vài bước, ông khựng lại.
"Có chuyện gì sao ạ?"
"Tên con có trong danh sách tham dự hội thảo hoàng gia sắp tới đúng không?"
Tôi gật đầu, trong lòng dấy lên nghi vấn.
Đó là sự kiện nổi tiếng trong giới học thuật của học viện, nhưng thường không phải là điều mà một người như Công tước, tức cha tôi, sẽ bận tâm.
"Ừm."
"??"
Vẻ mặt ông có chút trăn trở.
"Con nhất định phải tham dự sao?"
"!!"
"Con đâu phải người thuyết trình, chỉ đến với tư cách quan sát viên thôi. Hay là cân nhắc lại xem?"
Tôi nuốt nước bọt đánh ùng ục.
'Đây là một lời cảnh báo. Sẽ có chuyện xảy ra tại hội thảo hoàng gia.'
Tôi vắt óc suy nghĩ.
Nhưng chẳng thể nảy ra điều gì cụ thể.
Tôi chỉ có thể đoán được một điều.
'Phụ thân đang tính toán điều gì đó.'
Công tước Huam.
Một người cha tốt.
Tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với người cha của tôi ở Trái Đất.
Nhưng còn người mang danh xưng Công tước Huam chứ không đơn thuần là cha tôi thì sao?
Với tư cách một Công tước. Với tư cách gia chủ của gia tộc Ecclesia.
'Chẳng phải thiện, cũng chẳng phải ác.'
Trong cốt truyện, Công tước Huam có lúc xuất hiện như một nhân vật chính diện, nhưng cũng có khi lại là kẻ phản diện.
Gia tộc Ecclesia vốn dĩ là như vậy.
Có lúc chính đại quang minh, nhưng cũng có khi lại tàn bạo hơn bất kỳ kẻ phản diện nào.
Tất cả đều xoay chuyển theo lợi ích của gia tộc.
"...Con sẽ cân nhắc ạ. Dù sao con cũng chẳng mặn mà gì việc đi dự. Đến đó chỉ thêm phiền phức."
"Được rồi, cứ suy nghĩ kỹ đi. Ta đi đây."
Công tước Huam nhún vai rồi biến mất.
Nhưng tại sao chứ?
Trước khi rời đi, ánh mắt của Công tước Huam đã dừng lại ở một nơi trong thoáng chốc.
Đó là hướng của Mikhail.
"……."
Là do tôi ảo giác sao?
Một điềm báo chẳng lành khiến lòng tôi nặng trĩu.
Ánh mắt Công tước Huam nhìn Mikhail khi ấy sâu thẳm và u ám đến lạ thường.
* * *
Tạm thời, tôi quyết định gác lại chuyện đó.
'Hiện tại chẳng có cách nào để tìm hiểu, ưu tiên hàng đầu vẫn là kết thúc lễ hội một cách êm đẹp.'
Cần phải xử lý Erich cùng lũ gián điệp của Tam Ác.
'Chắc cũng sắp đến giờ diễn ra buổi biểu diễn của Erich rồi.'
Đây là thời điểm cao trào nhất vào cuối lễ hội.
Sau khi dạo chơi ở các gian hàng khác, mọi người sẽ đổ xô đến xem buổi biểu diễn như một màn hạ mạc hoàn hảo.
Khi tôi đến nơi tổ chức, bãi diễn đã đông nghịt người từ bao giờ.
Sau buổi diễn này sẽ tới diễn văn bế mạc, thế nên không chỉ có khán giả đại chúng mà cả dàn quan chức học viện cũng đều có mặt.
‘Kiếm Vương không có ở đây. Chắc bà ấy rời đi rồi. Sau đó bà ấy với Theren đã giải quyết xong mâu thuẫn chưa nhỉ?’
Cầu cho lời nguyền của oán hồn sẽ ám quẻ gia tộc ngươi đến muôn đời muôn kiếp!
“Vở kịch kinh dị ‘Lời Nguyền Thập Quỷ’ đến đây là kết thúc. Tiếp theo sẽ là ‘Huyền Thoại Tám Vị Anh Hùng’ dưới sự hướng dẫn của Giáo sư Erich.”
“Cảm ơn quý vị đã đến tham dự. Chúc mọi người thưởng thức kịch vui vẻ.”
Erich gửi lời chào đến khán giả.
Giản dị, nhưng không hiểu sao trông lại phong thái ra phết.
“Woaa!!”
“Giáo sư Erich ngầu quá đi!”
“Hồng Long Ngũ Bá, cố lên!!”
Bốp, bốp, bốp.
Quả không thẹn danh vị giáo sư nhanh chóng trở thành thần tượng được yêu thích nhất, tiếng reo hò rộ lên vô cùng náo nhiệt.
‘Mà sao tiếng hoan hô ở gian hàng của mình nghe vẻ ỉu thế nhỉ? Chẳng lẽ hắn mới là người được yêu thích nhất thật sao?’
Trong lúc tôi đang mải mê với dòng suy nghĩ đó thì vở kịch đã bắt đầu.
Nội dung chẳng có gì đặc sắc.
Nói trắng ra là lối mòn rập khuôn.
‘Huyền Thoại Tám Vị Anh Hùng là câu chuyện mà ai ai cũng nghe đến mòn cả tai từ thời thơ ấu rồi.’
Nó giống như việc chuyển thể một câu chuyện dân gian quen thuộc kiểu Truyện Thạch Sanh hay Tấm Cám thành kịch ở Hàn Quốc vậy.
‘Dù rằng dàn diễn viên diễn quá cừ.’
Erich trông cuốn hút một cách kỳ lạ, cùng với năm tân sinh viên hàng đầu của học viện – nhóm Hồng Long Ngũ Bá – ai nấy đều sở hữu thần thái ngút ngàn.
Thế nhưng họ cũng không thể vượt qua được ranh giới hạn hẹp của kịch bản.
Phản ứng của khán giả bắt đầu chia rẽ.
“Hừm. Ai trông cũng ngầu đấy, nhưng mà...”
“Hơi chán nhỉ.”
“Bộ tưởng chỉ nhờ mấy diễn viên đẹp đẽ đó là chúng này thỏa mãn chắc? Oáp.”
Tiếng ngáp ngắn ngáp dài bắt đầu rải rác khắp nơi. Hazzza.
Nhưng điều kỳ quặc là chẳng có một ai đứng dậy bỏ về cả.
Dù rằng đây là lễ hội và các gian hàng vốn mở cửa cho người ta tự do đi lại ra vào.
Tất cả đều chỉ ngơ ngác dán mắt vào buổi diễn, như thể đã bị ‘mê hoặc’ từ lúc nào không hay.
“Đến đây là hết. Xin cảm ơn quý vị.”
“Woaa.”
Tiếng reo hò đã giảm đi đáng kể so với lúc ban đầu.
Vở kịch nhạt nhẽo đến mức ngay cả sức hút cá nhân cũng chẳng thể nào khỏa lấp nổi.
“Sau đây, trước khi bắt đầu lễ bế mạc, chúng ta sẽ tiến hành bỏ phiếu bình chọn gian hàng được yêu thích nhất! Xin mời quý vị chọn gian hàng xuất sắc nhất trên thiết bị ma pháp tính toán được đặt ở phía bên cạnh!”
Các thiết bị ma pháp được bố trí với số lượng lớn để kiểm phiếu nhanh chóng.
Kết quả có thể biết được ngay lập tức.
Và rồi.
“Hạng nhất thuộc về gian hàng kịch của Giáo sư Erich.”
“!!”
Ai nấy đều bàng hoàng.
“Không thể nào?”
“Không phải là gian hàng của Giáo sư Van sao?”
“Gian hàng của Giáo sư Van đứng thứ hai. Khoảng cách gian bầu chọn là khá lớn.”
“Có khi nào là lỗi không?!”
“Không hề. Chúng tôi vừa kiểm tra lại, số liệu hoàn toàn chính xác. Xin chúc mừng Giáo sư Erich đã giành vị trí dẫn đầu!”
Lời thông báo bùng lên ngọn lửa xôn xao khắp toàn bộ hội trường.
“Bộ có gian lận hả?”
“Rõ ràng. Giáo sư Erich thuộc bè lũ Rapalt đó mà.”
“Cậu bầu cho ai vậy?”
“...Tớ á? Giáo sư Erich. Còn cậu?”
“...Tớ cũng Giáo sư Erich.”
“Sao vậy? Tớ tưởng cậu thuộc câu lạc bộ của Van mà.”
“...Tớ cũng không biết nữa. Tự dưng tớ cứ thế gõ bầu cho Giáo sư Erich mà chẳng hề nhận ra.”
“Tớ cũng thế. Rõ ràng tớ định bầu cho Giáo sư Cute, rốt cuộc lại thành ra bầu cho Giáo sư Erich. Rốt cuộc là sao chứ?”
Mọi người đều hoang mang tột độ, đặc biệt là những kẻ đã trót bỏ phiếu cho Erich.
Gương mặt họ thẫn thờ như thể vừa trải qua một trận bùa mê thuốc chú.
Đúng lúc ấy, Erich bước lên sân khấu và nhếch môi cười đểu với tôi.
“Giáo sư Van, tôi tin là ông vẫn chưa quên kèo cược của chúng ta chứ.”
“!!”
“Kẻ thua trong cuộc bầu chọn này phải rời khỏi học viện. Xin mời ông nộp đơn từ chức ngay lập tức.”
“Ha! Đúng vậy, lời hứa là lời hứa. Van, thu dọn đồ đạc rồi cút xéo về Amethyst ngay đi!”
Công tước Volman khoái chí ra mặt, lập tức hùa theo ủng hộ.
Thế nhưng bầu không khí trong đám đông học sinh lại vô cùng kỳ quặc.
Tất cả đều im lặng như thể đang nén chực một cơn dồn nén.
Gương mặt họ hiện rõ vẻ bất bình không thể tin nổi,
chỉ chờ chực chực bùng nổ.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.