Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 159
Ngày Thánh Patricia.
Đó là ngày kỷ niệm để vinh danh vị thánh vĩ đại của đế quốc, Patricia.
Bà là một Thánh Nữ Thăng Hoa cấp 9, người đã cống hiến cả đời mình để chữa trị cho người bệnh.
"Thật sao, lần này 'Suối Nguồn Thiên Giới' sẽ mở lại ư?"
"Hừ, tôi ngờ lắm. Không phải nó đã hỏng một thời gian dài rồi sao?"
"Không đâu. Chẳng phải đó là 'thánh vật kỳ diệu' do chính vị thánh nữ đem hết tàn lực tạo ra sao? Người ta nói năng lượng của bà vẫn còn sót lại trong đó."
"Vậy thì có tác dụng gì chứ? Đã có ai kích hoạt được nó đâu."
Trước khi nhắm mắt xuôi tay, Thánh Nữ Patricia đã để lại một món quà cho đế quốc.
Đó chính là 'Suối Nguồn Thiên Giới' mà họ đang bàn tán.
Ngay cả thời đó cũng như bây giờ, lũ ma pháp sư bóng tối độc ác gieo rắc tai hoắc khắp nơi, và cái đầu đau nhất chính là những trận dịch bệnh do chúng thả ra.
'Suối Nguồn Thiên Giới' chứa đựng phép thuật kỳ diệu để xua tan những trận dịch bệnh tàn khốc mà ma pháp sư bóng tối gieo xuống thủ đô đế quốc.
"Rốt cuộc điều kiện kích hoạt là gì mà đến nay vẫn chưa ai thành công?"
"Chỉ có hoàng tộc mới biết điều kiện kích hoạt, nhưng chắc chắn là khó đến mức hoang đường. Ngay cả Dược Thánh gần đây cũng thất bại rồi."
"Đến cả người chữa trị giỏi nhất đế quốc là Dược Thánh cũng thất bại, thì chẳng phải nên coi đó là điều bất khả thi sao?"
"Thật đáng tiếc, nhất là khi dạo này một trận dịch bệnh kinh hoàng đang lan rộng khắp thủ đô. Giá mà chúng ta có thể khai mở phép màu của Suối Nguồn Thiên Giới, chúng ta đã có thể cứu chữa cho tất cả mọi người."
Mọi người thất vọng lắc đầu.
"Suối Nguồn Thiên Giới cái gì chứ. Có tin đồn về những điềm xấu sẽ xảy ra vào ngày lễ này đấy, tốt nhất mọi người nên cẩn thận."
"Điềm xấu ư?"
"Mấy người chưa nghe tin đồn về Ma Kiếm sao?"
Mọi người ồ lên một tiếng.
Không một ai trong đế quốc lại không biết về Ma Kiếm.
"Kết quả điều tra dường như đã xác nhận rằng Tam Ác quả thực đã đi theo sinh vật Ma Kiếm đó."
"Ngay từ đầu đã là điềm xui xẻo rồi. Tại sao một sinh thể đáng sợ như vậy lại được sinh ra trong hoàng tộc của chúng ta cơ chứ?"
"Sẽ thật tuyệt nếu hắn bị thiêu trên cọc vào cuối buổi lễ."
Một kẻ mang lại tai họa.
Ngay cả những người dân thường cũng khinh bỉ Ma Kiếm Mikhail.
Không, cả thế giới này đều căm ghét hắn.
Và Mikhail, kẻ mà cả thế giới này mong muốn chết đi, giờ đây lại đang.
"……"
Lặng lẽ nhắm mắt lại.
Với khuôn mặt tái nhợt như tro tàn.
'Van, rốt cuộc là tại sao?'
Hình ảnh Van bị bắt giữ và lôi đi cứ liên tục hiện về trong tâm trí cậu.
Cậu biết rõ.
Chỉ vì sự cố này, Van mang dòng máu Ecclesia sẽ không gặp phải vấn đề gì quá lớn.
Thế nhưng, những viễn cảnh đáng sợ cứ liên tục ngoi lên trong đầu cậu.
Tất cả những người ở bên cạnh cậu đều nhận lấy một kết cục thảm khốc.
Mẹ ơi, xin đừng giết mẹ.
Nó vẫn còn hiện lên rõ mùng mọt trong ký ức của cậu.
Khung cảnh người mẹ bị vu khống và xé xác chỉ vì cậu.
Cậu thậm chí đã phải tận mắt chứng kiến buổi hành hình của mẹ mình.
Kể từ đó, cậu bắt đầu dựng lên những bức tường bao bọc lấy bản thân, và không một ai buồn tiếp cận cậu nữa.
Ngoại trừ Van.
Có thể Van không biết, nhưng anh là người duy nhất chân thành đến bên cậu.
Nhưng giờ đây, Mikhail lại ngập tràn trong hối hận.
Đáng lẽ cậu không nên để Van đến gần.
'Nếu anh cũng chết vì tôi….'
Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ làm trái tim cậu như vỡ tan thành từng mảnh.
'Ngay từ đầu mình không nên được sinh ra.'
Đúng lúc đó, cậu nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.
"Điện hạ, chúng tôi đã chuẩn bị xong."
"…Được rồi."
Cậu phải đứng ra giám sát tiến trình của ngày lễ Thánh Patricia.
Mục đích đã quá rõ ràng.
Đó sẽ là lần xuất hiện cuối cùng của cậu.
Tên hoàng gia hiệp sĩ đến đón cậu có thái độ như thể đang áp giải một tên tội phạm.
Nhưng khi vừa bước ra khỏi hoàng cung, cậu lại chạm mặt một người không ngờ tới.
"……"
Đó là anh trai cậu, Nhị Hoàng tử Renius.
Renius nhìn cậu với ánh mắt hằn học đầy căm hờn.
'Anh trai từng không như thế này.'
Mikhail nở một nụ cười cay đắng.
'Việc anh ấy thay đổi là điều dĩ nhiên. Anh ấy tin rằng mình đang mất đi ngai vàng vốn thuộc về mình chỉ vì mình.'
Đối mặt với sự thù địch của nhị hoàng tử, cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
'Đủ rồi. Mọi thứ thật kinh tởm. Hôm nay tất cả sẽ kết thúc.'
Mikhail ngước nhìn bầu trời trong xanh.
Một ngày thật đẹp.
Để được giải thoát khỏi mọi đau đớn.
* * *
Vụt sáng.
Tôi mở mắt.
"Hôm nay rốt cuộc cũng là Ngày D rồi sao?"
Có vẻ là vậy.
Lắng nghe tiếng lễ hội ồn ào vọng lại từ đằng xa.
Xè xè. Xè xè.
Đến cả mấy bé đáng yêu hôm nay trông cũng sức sống hơn, diễu hành qua lại nhộn nhịp hơn bình thường.
"Nhìn kỹ thì thấy chúng cũng hơi đáng yêu... đùa đấy có cái cừu. Ghê quá. Hôm nay phải chào tạm biệt mấy bé đáng yêu này thôi!"
Mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
Vấn đề bây giờ là phải thoát khỏi cái nhà tù này.
Tôi tiến lại gần người canh giữ.
"Hôm nay là ngày lễ lớn, không có đợt đặc xá nào sao?"
"Sẽ có một đợt giám sát đặc biệt để tránh vượt ngục. Giáo sư đừng có nằm mơ mà ra khỏi đây."
Tôi kiểm tra bên ngoài rồi sa sầm nét mặt.
Cha đã lường trước việc tôi trốn chạy nên đã bố trí một lực lượng giám sát khổng lồ.
"Không phải quá đáng lắm sao khi điều cả một hiệp sĩ cấp đội trưởng từ hoàng gia vệ đội tới?"
Hắn là một hiệp sĩ Bậc 7 Bậc thầy.
Số lượng Bậc 6 và Bậc 5 cũng rất nhiều.
Một lực lượng hùng hậu đến mức khiến việc vượt ngục trở thành điều vô tưởng.
"Giáo sư dự kiến sẽ được thả sau ngày lễ, nên hôm nay xin hãy ngoan ngoãn ở yên."
"Vậy thì, tôi có thể mượn vài dụng cụ ma thuật diệt côn trùng được không?"
"Xin lỗi, nhưng điều đó là không thể theo lệnh từ cấp trên."
Tên canh giữ đã đổi người nên tôi chỉ hỏi cầu may, nhưng đúng như dự đoán, cha tôi vẫn bủn rủn keo kiệt như mọi khi.
"Nhưng ngay cả một người cha như thế cũng sẽ không lường trước được những gì mình đã chuẩn bị."
Tôi thong thả chờ đợi thời cơ thích hợp.
Xè xè. Xè xè.
Thời gian trôi qua nhanh chóng cùng cuộc diễu hành nhộn nhịp của mấy bé đáng yêu.
Đã quá trưa, những tiếng reo hò vui vẻ từ bên ngoài đạt đến đỉnh điểm.
Lễ hội đang ở giai đoạn náo nhiệt nhất.
"......"
Đã đến lúc các hiệp sĩ giám sát bắt đầu cảm thấy thái độ bình tĩnh của tôi có điểm khả nghi.
Cuối cùng, "khoảnh khắc đó" cũng đến.
"Có biến rồi! Một kẻ ác đã đột nhập vào tháp ngục này!"
"Kẻ ác, đột ngột thế sao? Bao nhiêu người?"
"Chỉ có một người."
"Cái gì? Hắn điên rồi sao?"
Các hiệp sĩ giám sát cười khẩy coi thường.
Nhưng ngay sau đó.
Á!
Chặn kẻ ác đó lại!!
Rốt cuộc là ai mà lại sở hữu kiếm thuật như thế này?
Tạp âm từ bên dưới truyền lên thật bất thường.
Đội trưởng hiệp sĩ giám sát, một Bậc 7 Bậc thầy, tái nhợt mặt mày rồi quay sang đối mặt với tôi.
"Ngươi đang tính toán trò gì?"
"Tôi chẳng biết gì về chuyện đó cả. Có lẽ là một anh hùng trượng nghĩa không thể khoanh tay đứng nhìn bất công nên đã ra tay chăng."
"Ngươi đang nói cái quái gì thế?!"
Chính lúc đó.
Rắc. Đùng!
Cánh cửa sắt ở tầng trên cùng nơi tôi đang ở đã vỡ vụn.
Khuôn mặt của hiệp sĩ Bậc 7 Bậc thầy trở nên cắt không còn một giọt máu.
Cánh cửa sắt dầy hơn cả bề ngang một lòng bàn tay đã bị chém đứt như một tờ giấy.
Trong làn bụi mờ mịt, một bóng người xuất hiện.
"T-Tôi là 'Kẻ Ác Của Chính Nghĩa'. Mau giao Van ra đây."
Một chiếc mặt nạ rẻ tiền mua ở chợ.
Điệu bộ diễn xuất gượng gạo như thể đang đọc sách giáo khoa.
Một luồng uy áp khổng lồ hoàn toàn không tương xứng với thân hình mảnh khảnh đó.
Đó là sự xuất hiện của Kiếm Vương, Công nương Louis, gia chủ của gia tộc kiếm thuật lừng danh.
* * *
Tình hình nhanh chóng được giải quyết.
"K-Kiếm Vương sao?"
"Hả! T-Tôi là Kẻ Ác Của Chính Nghĩa! Hãy đỡ lấy thanh kiếm của chính nghĩa!"
Dù điệu bộ diễn xuất thật buồn cười, nhưng thanh kiếm của Kiếm Vương thì lại vô cùng tàn nhẫn.
Các hiệp sĩ, bao gồm cả Bậc 7 Bậc thầy, đã gục ngã chỉ trong một nốt nhạc.
"Lần trước mình lấy đâu ra dũng khí mà đi thách thức một con quái vật như thế này nhỉ?"
Hơn nữa, đây thậm chí còn chưa phải là toàn bộ sức mạnh của cô ta. Còn lâu mới dùng đến toàn lực, cô ta thậm chí còn chưa dùng đến khí hay ma kiếm cơ bản.
Quả thực, cô ta đã ở ngưỡng cửa Bậc 8, một Đại Bậc thầy gần như chạm tới bầu trời.
Rắc.
Những thanh sắt đặc biệt được cho là bất xâm phạm với kiếm khí đã bị cắt đứt một cách gọn gàng.
Cuối cùng cũng được giải thoát khỏi mấy bé đáng yêu, tôi trút một hơi thở dài nhẹ nhõm.
"Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, Thưa Công nương."
"Tôi không phải Công nương. Tôi là Kẻ Ác Của Chính Nghĩa..."
“Ai nấy đều ngất xỉu cả rồi, nên chẳng có ai thưởng thức màn kịch của nữ vương đâu.”
“……”
Một khoảnh khắc im lặng gượng gạo trôi qua.
Liệu mình có nên cứ để cô ấy tiếp tục diễn xuất không nhỉ? Trong lúc tôi còn đang đắn đo, Kiếm Vương đã tháo mặt nạ ra và trừng mắt nhìn tôi với một gương mặt trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.
“Đây là lần đầu tiên có người sử dụng vị nữ tước này theo cách như vậy đấy, Giáo sư Van. Cho dù đó chỉ là một cuộc cá cược.”
Trong cuộc quyết đấu tại lễ hội trước đó, Kiếm Vương đã đồng ý ban cho tôi một ân huệ.
“Thật là một vinh dự. Nhưng cô có chắc về điều này không?”
“Bây giờ anh mới bắt đầu lo lắng sao? Chẳng sao cả. Tôi đã quyết định giúp Giáo sư Van rồi. Một khi đã cống hiến cho một chính nghĩa, tôi không bận tâm đến hậu quả.”
Một chính nghĩa.
Nếu những gì tôi định làm không phù hợp với công lý của Kiếm Vương, cô ấy sẽ không can thiệp, ngay cả khi chúng tôi đã đánh cược.
“Dù tôn trọng Công tước Huam như một vị sư huynh, tôi không đồng tình với ý định của huynh ấy. Dù có lấy lý do phụng sự đế quốc để bào chữa, tôi cũng không thể ủng hộ việc sát hại một đứa trẻ vô tội.”
Nghe có vẻ giống như một lý tưởng phi thực tế, nhưng đây chính là hiệp sĩ đạo của một danh gia vọng tộc về kiếm thuật.
Thanh kiếm tồn tại là để bảo vệ kẻ yếu.
“Cảm ơn cô. Tôi không còn nhiều thời gian, nên xin phép đi trước.”
Kiếm Vương đến hơi muộn nên lịch trình bị chậm trễ.
“Anh đang hướng đến Thiên Tuyền sao? Tôi sẽ đưa anh đến đó.”
“Thật sao? Liệu có quá phiền cho cô không?”
“Tất nhiên rồi, dù kỹ năng diễn xuất của tôi có hoàn hảo đến đâu, việc lộ diện trước mặt mọi người vẫn sẽ gây ra rắc rối. Thay vào đó, tôi sẽ chỉ vận chuyển một mình giáo sư thôi.”
Trước khi tôi kịp hiểu hết ý của cô ấy,
Kiếm Vương đã vung kiếm hướng lên trên.
Bùm! Oành! Ầm ầm.
Giống như tấm bạt của nhà kính bị xé rách, mái của tháp ngục đã bị thổi bay một cách ngoạn mục.
“Mái nhà... sao tự nhiên lại phá mái nhà? Đừng nói với tôi là...?”
Mắt tôi mở to.
Kiếm Vương mỉm cười ranh mãnh, nét mặt đầy vẻ tinh nghịch.
Có vẻ như dự đoán của tôi đã đúng!
“Không sao đâu. Tôi sẽ đi bộ.”
“Chẳng phải anh vừa nói là mình đang vội sao?”
“Không, muộn một chút cũng không sao. Dù gì thì nhân vật chính cũng phải xuất hiện muộn mà...”
“Tôi nợ anh suốt thời gian qua rồi Giáo sư, nên xin anh đừng từ chối.”
Vụt!
Trong chớp mắt, khung cảnh xung quanh tôi đã thay đổi.
Đột nhiên, tôi thấy mình đang nằm gọn trong tay Kiếm Vương.
Nói chính xác hơn, Kiếm Vương đã bế xốc tôi lên theo kiểu bế công chúa.
Đây là khoảnh khắc xấu hổ nhất từ khi tôi trở thành Van, nhưng không có thời gian để mà thấy ngượng ngùng nữa.
“Chà chà, cái gì thế này? Cơ thể mảnh mai này của anh. Đây có phải là phong cách ‘người đàn ông khiến người ta muốn bảo vệ’ đang là mốt trong giới xã giao của giới trẻ thủ đô dạo này không?”
“Thôi xin cô, không phải đâu!”
Và rồi.
Vút!
Một luồng gió lạnh đập thẳng vào tai tôi.
Chúng tôi đã vút bay lên đỉnh của ngọn tháp giờ đã trống hoác!
Con quái vật này, cô ta thực sự định làm ‘cái đó’!
“Khoan đã. Làm ơn chờ chút. Chắc chắn phải có cách di chuyển tốt hơn chứ.”
“Đừng lo. Cách này sẽ nhanh hơn và an toàn hơn bất kỳ phương pháp nào khác.”
“Tôi lại thích vẻ đẹp của sự chậm rãi và một chút mạo hiểm hơn cơ.”
“Anh không cần phải cảm thấy quá áp lực đâu. Anh là giáo sư dạy con trai tôi, nên ít nhất tôi cũng phải làm đến mức này.”
Và rồi.
Vút!
Kiếm Vương ném tôi đi. Giống như bắn một quả đại bác vậy.
‘Áhh! Tôi còn chẳng đi nổi tàu siêu tốc nữa là! Tôi sẽ không tha thứ cho cô đâu!’
Vút! Tôi đang bay! Tôi đang bay nè! Phấn khích quá đi mất!
Xèèè.
Nào là phấn khích, nào là Mari, cùng một sinh vật đáng yêu không biết đã bám vào tôi từ lúc nào, cùng bay với tôi về phía Thiên Tuyền.
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.