Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 151

Con đường nơi các dinh thự của dàn quý tộc hiển hách bậc nhất thủ đô tọa lạc.

Nổi bật giữa số đó là cơ ngơi nguy nga của công tước Klein, gia tộc đứng đầu giới ma pháp.

Đó là thành quả tích tụ qua bao thế hệ ma đạo sĩ xưng vương xưng bá, gầy dựng khối tài sản kế xù cùng vô số kiệt tác ma pháp quý hiếm vô giá.

Tòa dinh thự trông chẳng khác nào một bảo tàng nghệ thuật uy nghiêm, nhưng không khí bên trong lại căng thẳng tựa giọt sương trên đầu mút kiếm.

Nguồn cơn không đâu khác chính là chủ nhân nơi này, Công tước Alfonso.

‘Bao giờ Công tước phu nhân mới trở về nhỉ?’

‘Thời phu nhân còn ở đây, mọi chuyện dễ thở hơn nhiều.’

Từ ngày Phu nhân Beth lấy cớ dưỡng bệnh để trở về ‘nhà cha mẹ đẻ’, Công tước Alfonso liên tục giốt mình trong dinh thự.

Không phải ngài ấy cố tình hà hiếp hạ nhân.

Chỉ là luồng điên khí tỏa ra từ ngài ấy khiến người thường chẳng thể nào chịu đựng nổi.

Ít nhất khi có Phu nhân Beth ở đây, bà còn kìm nãm được cơn điên ấy giúp mọi người dễ thở, còn giờ đây ai nấy đều sống trong khổ sở.

“Tâm trạng Ngài Công tước hôm nay thế nào?”

“Chịu thôi, lúc nãy thấy ngài ấy vừa đọc sách vừa cười.”

“…Hôm nay tôi chịu trách nhiệm bế cơm cho ngài ấy, sợ chết mất.”

Gần đây, sự cuồng loạn của Công tước Alfonso lại càng bộc phát dữ dội.

Phải chăng vì trận quyết đấu với Catherine cách đây không lâu? Đâu có chuyện đó. Loại chuyện ‘vặt vãnh’ ấy đã sớm bốc hơi khỏi trí nhớ của ngài.

Chẳng ai ngờ tới, nguyên do khiến Alfonso bất ổn lại chính là ‘Van’.

“Haha. Thú vị thật. Thú vị đến chết mất.”

Công tước Alfonso đang dán mắt vào một cuốn sách.

Đó là cuốn ‘Xám Ma Điển’.

Thứ ngài thu được từ buổi đấu giá ngầm nhờ sự giúp đỡ của Van, kẻ khi ấy đang ẩn danh dưới thân phận Thần Ngược Thiên Vương.

Khi đó, Van đã ngông cuồng đưa ra một lời cá cược với ngài.

Thần muốn xem liệu Ngài Công tước có nhận ra toàn bộ trò vặt mà thần đã cài cắm vào cuốn ma điển này hay không.

Bẵng đi vài tháng, cho đến tận bây giờ.

Công tước Alfonso vẫn chưa thể luận ra rốt cuộc Van đã chơi trò gì trong đó.

Một tình cảnh không thể nào tin nổi.

“Haha. Tuyệt vời thật. Làm ta thán phục đến mức muốn kết liễu hắn ngay lập tức. Liệu ta có nên giết hắn không đây?”

Đúng lúc này, một tiếng tặc lưỡi vang lên.

“Này, ngươi lại phán mấy lời nhảm nhí gì đấy? Giết với chả chóc, làm như ngươi giết được ai không bằng.”

“!!”

Người duy nhất có thể coi Công tước Alfonso đáng sợ là bạn bè.

Đó chính là Công tước Huam, phụ thân của Van.

“Haha, đùa chút thôi. Thôi thì nếu Van không phải con trai ngươi, có lẽ ta đã băm vằn đầu nó ra rồi. Haha, nhưng lần này ta không đùa đâu.”

Công tước Huam chẳng buồn đáp lời, ông thong thả ngồi xuống ghế sofa.

“Hừm? Gió nào đưa ngươi đến đây?”

“Ta từ nhà bên qua thôi. Không sang thăm được à? Làm một ly đi.”

Nhìn kỹ lại, gương mặt Công tước Huam hơi ửng hồng. Có vẻ ông đã uống vài chén từ trước.

Công tước Alfonso nhún vai, lấy một chai rượu từ trên kệ xuống.

Đây có vẻ là thói quen quen thuộc giữa hai người.

“Lần này là ai?”

“Ngươi nói gì cơ?”

“Mỗi lần ngươi tìm đến ta, chẳng phải đều là lúc ngươi hạ quyết tâm giết ai đó sao? Mồi ngon mới nhất của Bóng Ma Bóng Tối là kẻ nào đây?”

Sự xuất hiện đột ngột của cái tên ‘Bóng Ma Bóng Tối’.

Đáng kinh ngạc là Công tước Huam không hề phủ nhận.

Điều đó có nghĩa ông chính là Bóng Ma Bóng Tối thuộc Tam Tai Bát Quỷ!

“Cái miệng ngươi bớt cợt nhả đi.”

“Cần gì chứ? Những kẻ nên biết thì đều biết ngươi là Bóng Ma Bóng Tối rồi còn gì? Hay chính xác hơn, đó là lớp thân phận kép được truyền lại qua bao thế hệ gia chủ nhà Ecclesia? Thú vị làm sao. Gia tộc quý tộc hiển hách nhất đế quốc lại nuôi dưỡng Bóng Ma Bóng Tối trong nhà. Haha.”

Phải.

Đó chính là thân phận thật sự của Bóng Ma Bóng Tối.

Gia tộc Ecclesia vốn sở hữu hình ảnh vô cùng tốt đẹp trong mắt công chúng.

Một danh gia vọng tộc dẫn dắt đế quốc đi đúng hướng.

Nhưng một gia tộc dấn thân vào chốn quan trường làm sao có thể hoàn toàn trong sạch?

Đằng sau bức rèm, tay họ đã vướng đầy máu tươi của vô số người.

Tuy nhiên, họ làm việc vô cùng dứt khoát và kín kẽ.

Đảm bảo không để lại bất kỳ vết tích nào liên quan đến nhà Ecclesia.

Bóng Ma Bóng Tối chính là chiếc mặt nạ được sinh ra trong quá trình đó.

“Thấy ngươi trăn trở thế này, hẳn mục tiêu không phải kẻ tầm thường. Ai thế?”

“Ma Kiếm.”

Công tước Huam ốc cạn ly rượu rồi lạnh lùng cất lời.

“Mệnh lệnh từ hoàng thất đã hạ. Tiêu diệt Tam Hoàng tử Mikhail, Ma Kiếm.”

“Hừm? Ngươi không thể ngó lơ cái hoàng lệnh đó sao?”

Công tước Alfonso cất giọng trêu ngươi.

“Ngươi lấy chiếu chỉ hoàng thất làm cớ, nhưng bản thân ngươi cũng đồng tình với việc xóa sổ Ma Kiếm, đúng chứ?”

“…Đúng vậy. Tam Hoàng tử Mikhail, Ma Kiếm, hiện đang là mầm mống gây mất ổn định nghiêm trọng cho đế quốc. Phải loại bỏ hắn trước khi quá muộn.”

Đế quốc hiện thời chẳng khác nào mảnh thủy tinh chực vỡ tan tành.

Nếu không thì làm sao đám ác đồ như Tam Tai lại có thể hoành hành bá đạo đến thế?

Nhưng sẽ ra sao nếu lời tiên đoán của Đấng Bảo hộ về Mikhail trở thành sự thật?

Đứa trẻ này sẽ nhuộm máu toàn bộ hoàng tộc và trở thành Vị Đại Đế vĩ đại.

“Ta không tin vào lời tiên đoán của Đấng Bảo hộ. Đấng Bảo hộ không phải là tồn tại đáng tin cậy. Thế nhưng, vấn đề lại nằm ở những kẻ muốn lợi dụng lời tiên đoán này. Nếu hoàng thất xảy ra rạn nứt, đế quốc sẽ không thể chống đỡ nổi.”

“Thế thì cứ giết hắn đi. Có gì phải lăn tăn? Việc lấy mạng tam hoàng tử đâu có gì khó khăn.”

Công tước Alfonso cợt nhả hỏi.

"Cậu ta có vẻ khá thân thiết với Van."

"Hừm?"

Công tước Alfonso nghiêng đầu.

"Điều đó thì có liên quan gì chứ? Ngươi đâu phải loại người dễ mềm lòng chỉ vì một chuyện vặt vãnh như thế?"

"Tôi lo lắng về tình huống mình có thể phải đối đầu với Van."

Công tước Huam lại ốc cạn ly rượu.

"Tính cách của Van thì nó sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu."

"Đúng vậy, thế nào nó cũng gây chuyện. Mà không phải chuyện vừa đâu, phải là đại họa cơ, là cái thằng Van đó đấy."

Công tước Huam thở dài.

Đó mới là vấn đề.

Một rắc rối nhỏ thì có thể coi như trò nghịch dại.

Nhưng Van lại quá đỗi xuất chúng.

Gần đây nó đã tạo ra biết bao nhiêu phép màu rồi chứ?

Nó chắc chắn sẽ gây ra một rắc rối lớn.

"Nếu Van bước qua 'gioi hạn', ngay cả tôi cũng không thể nhắm mắt bỏ qua."

"……."

Một cuộc trò chuyện lạnh gáy.

Nhưng gia tộc Ecclesia vốn nổi tiếng là sẵn sàng tiêu diệt cả máu mủ của mình nếu cần thiết.

"Tôi có thể nhờ ông một việc không?"

"Nhờ ta? Hay nhờ kẻ kia? Nói cho rõ ràng xem."

"...Nhờ Ngược Thiên Vương."

Môi Công tước Alfonso cong lên.

"Haha. Thú vị đấy. Lực Lượng Bóng Ma của thế giới lại đi nhờ vả Ngược Thiên Vương. Việc gì thế?"

"Bình thường thì tôi không làm đâu, nhưng chỉ là phòng bất trắc. Thật sự chỉ là phòng bất trắc thôi."

Công tước Huam ngập ngừng một chút.

Một sự do dự khác thường đối với một Công tước Huam vốn luôn quyết đoán.

"Nếu quyết tâm của tôi bị lay chuyển vì Van, tôi muốn ông hãy thay tôi kết liễu Tam hoàng tử."

* * *

Trong một khoảng thời gian, những ngày tháng bình yên trôi qua.

Công tước Volman yên lặng, không có rắc rối nào từ những kẻ khác, đó thực sự là khoảng thời gian tôi từng mơ ước.

'Đây mới là cuộc sống nhung lụa mà mình muốn sống chứ!... Ừ, mơ đi.'

Tôi thở dài ngao ngán.

Chẳng có cảm giác nghỉ ngơi chút nào vì Tam Hoàng tử Mikhail.

Con Đường Máu Của Hoàng Gia.

Đó là kịch bản nhân vật của Mikhail.

Cả bốn nhân vật chính đều bước đi trên những con đường anh hùng khác nhau.

Và con đường của một anh hùng thì chưa bao giờ dễ dàng.

Trái lại, nó chất chứa những gian nan không hồi kết.

Trong số đó, kịch bản của Mikhail là tồi tệ hơn cả.

'Mikhail bị ép phải đưa ra những lựa chọn khốn khổ tận cùng bất chấp ý nguyện của mình.'

Sự cố lần này cũng không phải ngoại lệ.

'Những gì đang xảy ra lúc này chắc chắn là tập 'Ma Đao Gãy'. Nó khá khác so với những gì mình biết, nhưng vẫn thế.'

Điểm khác biệt quan trọng nhất là sự can thiệp của Lực Lượng Bóng Ma, tức là Công tước Huam.

Tôi liên tục thở dài.

Dù có là chế độ khó... hay thậm chí là độ khó địa ngục đi nữa, thế này thì quá lắm rồi.

'Ban đầu, tập 'Ma Đao Gãy' kết thúc bằng việc Mikhail nhún nhường và suýt soát sống sót, nhưng nếu phụ thân can thiệp, mọi thứ sẽ thay đổi. Cậu ta không đời nào sống nổi.'

Gia tộc Ecclesia có phương châm thế này:

Thận trọng khi nhìn thấy máu, nhưng một khi đã quyết định thì dùng mọi cách để không để lại hậu họa.

'Mình phải ngăn lại.'

Nếu Mikhail, một nhân vật chính, mà chết thì coi như game over.

'Mình đã hứa với Hoàng tử Mikhail là sẽ cho cậu ấy một cuộc sống học đường bình thường.'

Dù đã quyết định như vậy, lòng tôi vẫn nặng trĩu.

Tôi sợ.

Sợ phải đối đầu với phụ thân.

Như tôi đã nhắc lại nhiều lần, Công tước Huam tột cùng là một người cha tốt.

Nhưng ông có thể tàn nhẫn vô hạn khi cần thiết, ngay cả với chính con đẻ của mình.

Đặc biệt, việc bước qua 'gioi hạn' do Công tước Huam vạch ra là điều tuyệt đối không được dung thứ.

'Trong cốt truyện, Công tước Huam đã tự tay lấy đi mạng sống của Ron.'

Lúc đó, Giáo sư Burnstein gọi tôi.

"Trò thấy trong người khá hơn chưa?"

"Vâng, cảm ơn giáo sư đã quan tâm."

"Trò lại không quá sức đấy chứ? Không nhất thiết phải ép bản thân tham gia hội thảo hoàng gia đâu."

Tôi lắc đầu.

"Em ổn mà. Em đã hồi phục rồi. Em sẽ ghé thăm giáo sư lần nữa trước khi đi."

"Ừm, thực ra ta gọi trò đến đây vì có chuyện khác muốn thảo luận."

"??"

Giáo sư Burnstein nhìn quanh rồi hạ thấp giọng.

"Trò có biết nhiều về chuyện, trò biết đấy, giữa nam và nữ không?"

“…Dạ?”

“Hừm, thực ra thì, thưa Trưởng ban Tư vấn, đây là chuyện ta muốn xin lời khuyên. Không phải việc của ta đâu, mà là của một người bạn.”

Tôi chăm chú nhìn Giáo sư Burnstein.

Vẻ mặt ông lúc này hoàn toàn không hợp với bình thường chút nào, trông chẳng khác gì một cậu thiếu niên mới lớn.

‘Là chuyện về Tiểu thư Sienna sao. Nhưng mà này, ngay cả khi còn ở Trái Đất mình cũng chỉ có một mình thôi đấy? Sao thầy lại đi hỏi mình cơ chứ?’

“Người bạn này của ta đã liên lạc với mối tình đơn phương nhiều năm, và cô ấy nói cô ấy cũng có chuyện muốn nói, rồi hẹn lúc nào đó gặp nhau.”

“Có phải Tiểu thư Sienna đã nói vậy với thầy không, thưa Giáo sư?”

“…Không, có người đã nói vậy với bạn ta. Dù sao thì, liệu điều này có nghĩa là… họ vẫn còn hy vọng chứ, dù chỉ là một chút?”

Gượng gạo, Giáo sư Burnstein liên tục hắng giọng.

Đó là một khung cảnh ấm áp khiến tôi bất giác mỉm cười, thế nhưng tôi chẳng thể nào tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này.

‘…Phải rồi, tình tiết này chính là lúc Tiểu thư Sienna phải đối mặt với cái chết.’

Tôi nhớ lại tình tiết trong ‘Lạc Ma Đao’.

Trong quá trình sụp đổ của Mikhail, một con cừu tế thần đã bị chọn ra, và đó chính là Tiểu thư Sienna.

Bởi tính cách ngỗ ngược, cô ấy đã gầy dựng không ít kẻ thù theo thời gian.

“Hừm, tuy không phải chuyện của ta, nhưng không biết ta có thể mong chờ nó không nữa.”

“Có vẻ đầy triển vọng đấy ạ.”

“Thật sao?”

“Vâng, vậy nên, thưa Giáo sư, chúng ta hãy cùng đến hoàng cung trong thời gian diễn ra hội thảo để xem mọi chuyện với Tiểu thư Sienna thế nào nhé.”

“Nhanh vậy sao? Ta còn chưa chuẩn bị gì cả. Ý ta là, bạn ta vẫn chưa chuẩn bị xong.”

“Chẳng phải thầy đã chuẩn bị suốt mấy thập kỷ rồi sao? Đừng trì hoãn thêm nữa.”

‘Đi cùng Giáo sư Burnstein sẽ là một trợ lực vô cùng lớn.’

Tôi không thể biết được loại rắc rối nào sẽ nảy sinh ở hoàng cung.

“Vậy, ta nên mua món quà như thế nào đây?”

“Cấp độ 7 ạ.”

“…Ý cậu là sao?”

“Tiểu thư Sienna có rất nhiều kẻ thù. Thầy cần phải trở nên mạnh mẽ hơn, thưa Giáo sư.”

Cấp độ của Giáo sư Burnstein là một Holder Lv. 6.

Tuy nhiên, nhờ có nền tảng vững chắc và sự hiểu biết sâu sắc về ma thuật, ông sở hữu thực lực vượt xa những người khác ở cùng cấp độ.

Người ta nói ông vốn đã sánh ngang với một Lv. 7 trung bình, nhưng nếu ông thực sự chạm đến Lv. 7 thì sao?

‘Ông ấy có thể lập tức sở hữu sức mạnh sánh ngang một đại sư cấp hai, một cao thủ hàng đầu.’

Giáo sư Burnstein hiểu ra ý tôi và gật đầu đầy nghiêm túc.

“Phải rồi, giờ không phải lúc để lòng mình bay bổng. Dù có xác nhận tình cảm dành cho nhau đi chăng nữa, cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu ta không thể bảo vệ cô ấy. … Ta sẽ nhắn lại điều đó với bạn mình.”

“Em biết đó là thầy mà, thầy ngưng giả vờ được rồi đấy. Em ủng hộ thầy hết mình. Thầy cứ giao việc dẫn chương trình đám cưới cho em.”

“…Sao ta có thể giao một chuyện như thế cho cậu được cơ chứ?”

“Không cần phải nghi ngờ đâu ạ. Với sự uy nghi của mình, em có thể nâng tầm sự trang trọng cho đám cưới của thầy. Sự cao quý của em sẽ bao phủ khắp lễ đường.”

“…….”

Tôi nói điều đó bằng tất cả thiện chí, nhưng thay vì đáp lại, Giáo sư Burnstein chỉ lảng tránh ánh mắt của tôi.…Tôi đã bị ngó lơ rồi.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 1 giờ trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

313 1.3k