Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 137
Vực Thẳm.
Tháp Hắc Am.
Giáo Hội.
Ba tổ chức phản diện này thường được gọi chung là Tam Ác.
Tuy bị gộp chung một nhóm, nhưng thân phận, khuynh hướng và mục tiêu của chúng đều khác biệt.
Trên giấy tờ, chúng thậm chí còn chẳng cùng một phe.
Dù vậy, chúng vẫn có một điểm chung rõ ràng: tất cả đều là những tổ chức phản diện tàn bạo.
'Mình phải đuổi sạch bọn chúng đi.'
Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra vấn đề.
Tôi chẳng có căn cứ nào để trục xuất chúng.
'Thân phận gián điệp của bọn chúng quá hoàn hảo.'
Bản kịch bản thân phận mà chúng trưng ra không hề giả tạo.
Chúng vốn là những quân cờ ngầm được gài vào các vị trí then chốt, hoạt động như những gián điệp thực thụ.
Có đào xới quá khứ của chúng thì cũng chỉ thấy những hồ sơ 'sạch bách', không một vết gợn sai phạm.
'Nhất định phải có điểm khả nghi. Mình cần phải bắt bài bọn chúng.'
Thế nhưng, càng đào sâu, tôi càng nhận ra công việc này chẳng hề dễ dàng.
"Mấy vị giáo sư mới sao? Ai cũng khen họ tuyệt lắm. Rất siêng năng, giỏi giang, lại thêm nhân cách đỉnh cao nên cực kỳ được lòng sinh viên."
Đó là Lindon, người mà đã lâu tôi không gặp.
Lindon thì, ừ thì,
Cậu ta có vẻ đã bình phục sau cú sốc, nhưng lại trở nên vô định sao đó.
"Mấy giáo sư mới có đưa ra lời đề nghị đặc biệt nào với cậu không?"
Lindon, trong cốt truyện gốc, sẽ vươn lên trở thành một trong Thập Ma.
Mầm mống phản diện tương lai này có lẽ đã được nhận diện và tiếp cận.
Dù không phải vậy, chúng cũng có thể lợi dụng những tính xấu của cậu ta.
"Chẳng có gì cả. Tôi nghe nói họ đang chiêu mộ các nghiên cứu sinh khác vào phòng thí nghiệm, nhưng ai lại đi chiêu mộ một kẻ như tôi chứ?"
Cậu ta bật cười cay đắng rồi lại dán mắt vào cuốn luận văn.
Hai bờ vai cậu ta chùng xuống.
Mấy vị giáo sư mới là một chuyện, nhưng có vẻ tôi cần phải xóc lại tinh thần cho Lindon trước đã.
"Tôi kích hoạt lại tài khoản chứng khoán cho cậu nhé?"
"Thôi, xin đấy. Dù có chơi chứng khoán thì tôm tép như tôi cũng chỉ làm mồi cho cá lớn thôi. Tôi nên tập trung vào nghiên cứu thì hơn. Mục tiêu của tôi là tốt nghiệp cao học ngay khi đạt Lv. 5 rồi kiếm một công việc tốt."
Được nghe những lời này thốt ra từ miệng Lindon sao?
Tình trạng của cậu ta hẳn là nghiêm trọng lắm rồi!
Ngay cả Hans và Mari cũng lặng đi vì kinh ngạc, trao cho cậu ta những ánh nhìn đầy lo lắng.
'Cậu ta tỉnh ngộ rồi sao? Không, Lindon không phải loại người dễ dàng tu tâm dưỡng tính như thế.'
Quyết định quan sát cậu ta thêm một thời gian, tôi đi gặp một người khác.
Đó là Giáo sư Burnstein.
"Lâu rồi không gặp. Ta có nghe nói về những nỗ lực của trò ở Amethyst. Làm tốt lắm."
"Cảm ơn giáo sư. Em đến để nói về mấy vị giáo sư mới."
"Ta cũng có chuyện muốn nói về vấn đề đó đấy, đúng lúc lắm."
Đúng như dự đoán.
Nếu có ai đó nhìn thấu bản chất thật của những kẻ này, thì đó chỉ có thể là Giáo sư Burnstein.
"Các giáo sư mới ai nấy đều rất kiệt xuất. Ha ha. Mới có một người nộp đơn vào Khoa Ma thuật, nên chúng ta đang tính tăng chỉ tiêu. Thật vui mừng khi có thêm nhiều giáo sư tài năng."
Nhảm nhí.
Hiếm khi thấy Giáo sư Burnstein vui vẻ đến nhường này.
Thầy ấy dường như hoàn toàn mù tịt về bản chất mờ ám của bọn chúng.
Tôi lắc đầu rồi đánh táo sang chủ đề khác.
"Thầy có nhận được liên lạc gì từ Tiểu thư Sienna không?"
Cô ấy là một điều tra viên từ Tháp Pháp Thuật mà tôi từng gặp trước đây.
Có vẻ cô ấy có mối quan hệ sâu sắc nào đó trong quá khứ với Burnstein.
"Không có gì cả. Mà dù có chuyện gì, cô ấy chắc cũng chẳng liên lạc với ta đâu."
Burnstein đáp lại với nét mặt đắng ngắt, ngầm ẩn chứa một câu chuyện cũ.
"Có lẽ thầy nên chủ động liên lạc với cô ấy sớm xem sao."
"Tại sao chứ?"
"Chẳng phải thầy từng nói cô ấy là hậu bối của thầy sao? Nhân cơ hội này hàn huyên lại tình cảm cũng tốt mà."
'Sự kiện dẫn đến cái chết của Tiểu thư Sienna không còn xa nữa.'
Tiểu thư Sienna, điều tra viên của Tháp Pháp Thuật, chính là mối tình đầu (theo dự đoán) của Burnstein.
Tôi không muốn thấy Burnstein phải đau lòng, nên việc này rất đáng để tâm.
Sau khi gặp gỡ vài người nữa,
Tất cả mọi người đều không tiếc lời khen ngợi các giáo sư mới.
Tôi nhận ra một điều.
'Bọn chúng không có ý định gây chuyện. Mục tiêu của chúng là chiếm lấy cảm tình của tất cả mọi người.'
Lý do rất đơn giản.
'Chúng đang tìm cách cắm rễ hoàn toàn vào Ruby.'
Đó chính là mục đích của Tam Ác!
'Tam Ác khác với Ouroboros. Trong khi Ouroboros muốn làm sụp đổ Bốn Đại Học viện vì 'mục tiêu' thực sự của chúng, thì Tam Ác lại chỉ thuần túy theo đuổi lòng tham của bản thân. Chúng muốn khống chế Ruby dưới quyền ảnh hưởng của mình để thỏa mãn tham vọng.'
Tôi cần phải ngăn chặn chúng.
Vấn đề, như thường lệ, là bằng cách nào.
Những kẻ phản diện đang xảo quyệt hành động ngay trước thanh thiên bạch nhật.
Chẳng thể tìm ra một sơ hở nào trong hành vi của chúng.
'Đặt bẫy để chúng lộ bản mặt thật sao? Không, cách đó không hiệu quả đâu. Những tên gián điệp nằm vùng lâu năm sẽ không dễ dàng mắc bẫy như thế.'
Mải mê suy nghĩ, tôi vô định rảo bước khắp khuôn viên trường.
Mặc kệ những băn khoăn của tôi, học viện vẫn náo nhiệt trong không khí chuẩn bị cho lễ hội.
Rồi một cảnh tượng gai mắt đập vào mắt tôi.
Tại một góc khuất đằng sau khuôn viên nhộn nhịp, tôi bắt gặp những gương mặt quen thuộc.
“Mọi người… à thì, Điện hạ, có thể dọn dẹp ở đây. Chúng tôi không thể để mọi người cản trở việc chuẩn bị lễ hội, nên xin hãy cẩn trọng.”
Đó là một học sinh khóa trên thuộc hội học sinh.
Vấn đề nằm ở những người đang cầm dụng cụ vệ sinh.
Catherine, Libel, và Ma Đao Mikhail.
Ba nhân vật chính đang khum người nghe hướng dẫn dọn dẹp.
Nhân tiện thì, Tam Hoàng tử Mikhail đã nhất quyết đòi được đối xử như một học sinh bình thường.
‘Dù vậy, bắt một hoàng tử đi dọn dẹp cho lễ hội sao. Cơ mà, đó không phải là điểm chính lúc này.’
“Có chuyện gì ở đây vậy?”
“Ôi, Giáo sư.”
“Tại sao mấy đứa trẻ này lại phải dọn dẹp?”
“Vâng, theo quy định của học viện thì những học sinh không tham gia các gian hàng sự kiện sẽ đảm nhận việc dọn dẹp và sắp xếp ạ.”
Tôi nhíu mày.
Không phải việc dọn dẹp có vấn đề. Nó không phải chuyện gì xấu.
Nhưng thật bất công khi chỉ bắt những học sinh bị gạt ra khỏi các hoạt động lễ hội phải đi làm vệ sinh.
‘Chắc chắn rồi, nếu họ ghét lễ hội thì là một chuyện, nhưng rõ ràng họ muốn tham gia và lại bị loại ra.’
“Chẳng lẽ hội học sinh không nên đảm bảo rằng mọi học sinh đều có thể tham gia lễ hội sao?”
“Đó là quy định từ lâu của học viện rồi ạ…”
Người học sinh khóa trên thuộc hội học sinh ngập ngừng ngắt lời, vẻ mặt đầy bối rối.
Tôi thở dài.
Mấy thành viên dư thừa này của hội học sinh thì có lỗi gì cơ chứ?
Đây cũng chẳng hẳn là một sự bất công ghê gớm.
Tôi chỉ thấy không hài lòng khi những học sinh mà mình quen biết lại trông chán nản đến thế.
Đúng lúc đó, một giọng nói đáng ghét lọt vào tai tôi.
“Hoho. Tôi đã nghe về sự quan tâm sâu sắc của Giáo sư Van dành cho học sinh của mình. Có vẻ như lời đồn là sự thật. Tuy nhiên, chẳng phải việc bảo vệ quá đà cũng gây hại cho học sinh sao?”
Gương mặt đẹp trai không thể nhầm lẫn đó.
Một nụ cười dịu dàng.
Một chất giọng dễ nghe.
Đó là một người tôi biết.
‘Mặt Nạ Vực Thẫm, Erich!’
Thế lực lớn nhất trong Tam Đại Tà Ác là Tòa Tháp Bóng Tối.
Giáo Hội cũng có một lực lượng đáng sợ nếu tính về số lượng ‘tín đồ’.
Mặt khác, Vực Thẫm chỉ bao gồm một nắm thành viên.
Thế nhưng, Vực Thẫm vẫn đứng vững như một trụ cột của Tam Đại Tà Ác, và người ta sợ hãi Vực Thẫm nhất.
Lý do rất đơn giản.
Họ mạnh.
‘Tên này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những gián điệp khác của Tam Đại Tà Ác.’
Tuy nhiên, không giống như những kẻ phản diện khác từ Vực Thẫm, sức mạnh của hắn không nằm ở thể lực.
Hắn chỉ mới Cấp 5.
Xét việc hầu hết thành viên Vực Thẫm đều là Cao Thủ Cấp 7, đây là một ngoại lệ.
Sở trường của hắn nằm ở chỗ khác.
‘Hắn là một kẻ kích động.’
Trong tương lai, khi đế quốc rơi vào hỗn loạn, hắn sẽ gây ra đại loạn bằng cách xúi giục người dân.
Một kẻ nguy hiểm hơn nhiều.
Hắn liếc nhìn tôi, Catherine, Libel, Mikhail, rồi lên tiếng,
“Tôi không nghĩ chính sách của Học viện Ruby là xấu.”
“Ý ông là sao?”
“Bắt những học sinh thiếu kỹ năng giao tiếp phải tham gia lễ hội sẽ chỉ khiến họ cảm thấy bị cô lập hơn và rốt cuộc là lang thang ngoài rìa. Có khi để họ đi dọn dẹp lại tốt hơn đấy?”
“!!”
“Kỹ năng giao tiếp cũng là một yếu tố thiết yếu trong năng lực của học sinh. Nếu ai đó yếu kém ở khoản này thì đó là lỗi của họ. Tốt hơn là nên nhân cơ hội này để cải thiện.”
Cặp lông mày của tôi nhíu lại.
Tên này.
Hắn đang cố tình khiêu khích tôi.
Bằng cách nhắm vào các học sinh.
“Lời lẽ của ông…”
Chính vào lúc đó.
“Giáo sư Van, dừng lại đi! Giáo sư Erich nói đúng đấy. Em thà đi dọn dẹp còn hơn là ở cái lễ hội ồn ào kia!”
Đó là Catherine.
Cô ấy thì thầm với tôi ngay sau đó,
“Đừng có lúc nào cũng muốn gây chuyện. Bình tĩnh lại đi.”
“…Nhưng tôi là người hòa bình mà.”
“Hòa bình cái con khỉ. Có những học sinh còn gọi thầy là ‘Van Bạo Long’ đấy, thầy biết không? Họ bảo thầy chẳng cần biết đối phương là ai, lúc nào cũng sẵn sàng lao vào đấm nhau.”
Đó là một lời cáo buộc vô căn cứ.
“Erich nhìn có vẻ giống một tên lừa đảo dơ dáy giấu giếm bản chất tà ác, nhưng ông ta cực kỳ nổi tiếng trong dải học sinh đấy. Thầy chỉ có thiệt nếu gây chiến với ông ta thôi, nên cứ kệ đi.”
“E-Em cũng thích dọn dẹp hơn. Em sẽ dùng thời gian lễ hội để đăng bài lên diễn đàn VanTLLC.”
“Haha, tôi cũng thích dọn dẹp hơn nhiều. Lễ hội chỉ toàn rắc rối thôi. Tốt nhất là khỏi bận tâm.”
Libel và Mikhail cũng can thiệp để ngăn cuộc tranh cãi lại.
Erich ném một ánh mắt giễu cợt rồi đưa ra một gợi ý đầy bất ngờ.
“Hay là Giáo sư Van đây cân nhắc việc dựng một gian hàng sự kiện cùng mấy em học sinh này xem sao?”
“!!”
“Chẳng phải trách nhiệm của giáo sư là giúp đỡ những học sinh bị lề hóa được tham gia lễ hội sao?”
‘Cái tên này.’
Đó là một cái bẫy.
‘Hắn muốn làm mình mất mặt trong kỳ lễ hội.’
Không, còn hơn thế nữa.
Rõ ràng hắn có ý định ‘kích động’ học sinh và làm vấy bẩn danh tiếng của mình.
‘Chắc hắn nghĩ mình tuyệt đối không thể làm tốt gian hàng sự kiện cùng mấy đứa trẻ này.’
Suy nghĩ đó cũng chẳng phải không có căn cứ.
Tôi nhìn ba đứa trẻ.
Libel và Catherine, những đứa hầu như chẳng bao giờ hòa nhập với ai, cùng Mikhail luôn sống khép kín, trông đều không giống tuýp người thích lễ hội.
Thấy sự do dự của tôi, mấy đứa trẻ nhanh chóng lắc đầu, dường như cũng đồng tình.
“Thật đấy ạ, em thích dọn dẹp hơn là đi lễ hội.”
“Em… em chỉ cần Giáo sư Van thôi. Thầy có thể nhấn thích bài đăng của em trên bảng tin VanTLLC được không?”
“Em chỉ biết ơn vì được đi học ở học viện, tất cả là nhờ Giáo sư Van.”
Thấy vậy, Erich cất tiếng cười khẩy.
“Haka. Thật tốt khi thấy những học sinh biết tự nhận thức được sự kém cỏi của bản thân. Quả nhiên, mấy đứa như chúng nó tốt nhất là nên lặng lẽ đi dọn dẹp trong mấy hẻm xóm, thế mới hợp với bản tính.”
“Câm miệng.”
“!!”
Tôi nuốt một tiếng thở dài.
Tôi biết.
Đó chỉ là một trò khích bác trẻ con.
Chẳng việc gì phải nổi giận rồi sập bẫy hắn.
Nhưng,
‘Ngứa mắt thật.’
Không chỉ mỗi hắn làm tôi thấy chướng mắt.
Dáng vẻ ủ dột của mấy đứa trẻ này cũng khiến tôi bực mình.
“Thầy hỏi lại lần nữa. Mấy đứa thực sự muốn gì? Không phải các em thực sự muốn tham gia lễ hội sao?”
“Em thật sự thích dọn dẹp hơn lễ hội mà…!”
“Em… em muốn thử tham gia lễ hội.”
Libel ngắt lời Catherine.
“Nư-nhưng… em sợ mọi người sẽ ghét em.”
Đó là tâm sự thầm kín của Libel.
Cảm xúc thật sự của hai đứa còn lại cũng đã quá rõ ràng.
Catherine thì dè chừng vì Công tước Alfonso, còn Mikhail thì sợ thu hút những sự chú ý không cần thiết.
Dù lý do là gì, cả ba đứa trong lòng đều đang nuối tiếc vì bỏ lỡ kỳ lễ hội.
Nếu đã vậy thì,
“Được thôi. Tôi sẽ dựng một gian hàng sự kiện cùng mấy đứa trẻ này.”
“Ồ, thế thì thú vị đấy. Để xem anh sẽ phô diễn cái màn trình diễn ấn tượng nào đây…”
“Nhưng có một điều kiện. Nếu chuyện đã đến nước này, chúng ta hãy đặt cược tư cách giáo sư của mình đi.”
“Rốt cuộc ý anh là sao?”
Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Hãy thi đấu trong kỳ lễ hội này. Kẻ thua cuộc, kẻ bộc lộ sự yếu kém trong lễ hội, sẽ phải thừa nhận bản thân thiếu tư cách làm giáo sư và rời khỏi học viện.”
“!!”
“Kết quả có thể dựa vào phiếu bầu bình chọn độ yêu thích tại lễ hội.”
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.