Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 145
Các đặc chất của tôi như sau:
[Bậc Thầy Phép Thuật]
[Vạn Biến Biến Hóa]
[Sức Hút Của Hắc Yêu Long]
[Sự Phán Quyết Của Kẻ Cờ Bạc]
Bên cạnh đó,
[Uy Nghiêm Của Kẻ Thăng Hoa Bất Toàn]
Tất cả những đặc chất này, ngoại trừ Hắc Yêu Long đáng yêu ra, đều là những năng lực bá đạo đến mức vô lý.
Và rồi,
[Vạn Quỷ Phủ Phục]
Ngài có ưu thế thuộc tính tương đối trước các thuộc tính Bóng Tối, Ma Tộc và Tà Ác!
Nếu sức mạnh của các thuộc tính đó cố gắng khuất phục ngài và cấp độ năng lực của ngài cao hơn, ngài sẽ giành quyền sở hữu sức mạnh đó!
'Điên rồ thật. Lại thêm một đặc chất bá đạo nữa sao?'
Thuộc tính bóng tối được dùng bởi các pháp sư bóng tối.
Thuộc tính ma tộc bởi các sinh thể ma quái.
Thuộc tính tà ác bởi ác quỷ và những thực thể tà ác khác.
Việc nắm giữ ưu thế thuộc tính trước những thế lực luôn gây phiền thoái trên thế gian này là một ân huệ cực kỳ to lớn.
Thêm vào đó là việc giành quyền sở hữu sức mạnh của đối phương.
Tôi mau chóng hiểu ra điều đó có nghĩa là gì.
"Cái gì?! Sao lại có chuyện này?! Tại sao lời nguyền của ta lại...?!"
Sự kinh ngạc của Hắc Ma Vương.
Đó là điều hiển nhiên.
Lời nguyền vốn định xâm nhập vào linh hồn tôi lại trở thành tài sản của chính tôi!
'Điều này có nghĩa là mình có thể biến những đòn tấn công cưỡng chế như vậy thành sức mạnh của riêng mình!'
Những đòn tấn công khuất phục cưỡng chế là tuyệt chiêu ưa thích của các pháp sư bóng tối, sinh thể ma quái và ác quỷ.
Tuy có điều kiện về "cấp độ năng lực", nhưng đặc chất này hoàn toàn có thể trở thành một vũ khí bí mật.
'Mình có thể khuếch đại ma lực!'
Sức mạnh từ lời nguyền của Hắc Ma Vương đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của tôi. Nghĩa là tạm thời tôi có thể tiếp cận với lượng ma lực nhiều hơn!
Lượng ma lực chiếm đoạt được không phải quá lớn.
"Cấp độ năng lực" có lẽ là chỉ Cấp độ, nên sẽ khó mà hấp thụ được lượng sức mạnh lớn hơn nhiều so với Cấp độ của bản thân.
Dù vậy, chỉ với một chút sức mạnh nhỏ ngoi, tôi đã có thể tạo nên kỳ tích.
Nói gì đến việc trong một khoảnh khắc, sức mạnh của tôi dường như tăng lên gấp đôi?
Các khả năng được mở rộng ra vô hạn.
Bây giờ cũng vậy.
Trong chớp mắt, vô số phép thuật tôi có thể dùng để chống lại Kiếm Vương vụt qua trong đầu.
'Trận Chiến Giữa Các Kiếm Sĩ đâu có cấm dùng ma thuật.'
Các Ma Kiếm Sĩ thường dùng ma thuật để hỗ trợ trong các trận chiến kiếm thuật.
Thế nhưng, tôi liền lắc đầu ngay sau đó.
'Có lẽ nó sẽ không có tác dụng với Kiếm Vương đâu.'
Đó là một linh cảm.
Thay vào đó, một phương pháp khác hiện lên trong trí óc.
'Ma thuật gia tốc.'
Tôi huy động toàn bộ ma lực của mình để thi triển gia tốc lên bản thân.
Nhờ vậy, trong một khoảnh khắc, tôi đã đạt được tốc độ thể chất ngang ngửa với Kiếm Vương, người không sử dụng ma lực.
Thật ngu ngốc làm sao.
Đôi mắt của Kiếm Vương, người đang lao về phía tôi, lóe lên suy nghĩ đó.
Đó không phải là sự giễu cọt.
Đó chỉ là một thực tế phũ phàng.
Có một khoảng cách rộng hơn cả bầu trời và mặt đất giữa vị vua của các hiệp sĩ và một kẻ nhập môn như tôi.
Cho nên, dù tốc độ thể chất của tôi có trở nên tương đồng đi chăng nữa, điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đó là 'lẽ thường.'
Thế nhưng ngay sau đó, một dị tượng đã xảy ra.
Tất cả mọi người,
Bao gồm cả Kiếm Vương và thậm chí là chính bản thân tôi, đều không ngờ tới dị tượng này.
Lóe sáng!
Khoảnh khắc Kiếm Vương vung thanh kiếm của cô ấy lên.
Đó là một đòn chém chéo nhắm vào đùi tôi, đúng như cô ấy đã cảnh báo từ trước.
'Mình không thể né được.'
Nhưng rồi,
Tôi đã nhìn thấy 'một thứ gì đó.'
Đó là một 'con đường.'
Một con đường mờ nhạt, đơn độc.
Vút.
Bàn tay tôi tự động di chuyển.
Nói nối theo con đường đó một cách bản năng.
Và rồi,
Tôi đã nhìn thấy nó.
Đôi mắt Kiếm Vương mở to kinh ngạc.
Quỹ đạo kiếm của tôi đang nhắm thẳng chính xác vào cổ của Kiếm Vương.
Tôi có thể cảm nhận được việc đùi mình bị chém còn chậm hơn cả việc cổ của Kiếm Vương bị chém đứt.
"A, không đời nào. Cả là Kiếm Vương cơ mà. Nàng ta sẽ tự đỡ được thôi, đúng không?"
Bởi nghĩ vậy nên tôi không hề dừng kiếm lại. Trái lại, tôi còn dồn thêm sức vào chiêu thức.
Nhưng sự thật lại chẳng phải thế.
Đôi mắt của Kiếm Vương xao động.
Sự kinh ngạc, rồi mớ bối rối rối bời.
Và một khuôn mặt ngượng ngùng.
"...Cái gì cơ?"
Tôi cũng giật mình đánh thót, nhưng đã quá trễ để thu kiếm về.
"Mình đâu thể giết chết Kiếm Vương được!"
Ngay chính lúc ấy.
Một hiện tượng bất khả tư nghê đã diễn ra.
Lóe! Oành!!
Một luồng sáng lóe lên từ cơ thể Kiếm Vương, kéo theo đó là một tiếng nổ dữ dội.
Cùng lúc, tầm mắt tôi hoàn toàn đảo lộn.
Tôi nhìn thấy bầu trời.
"Trời sao?"
"Giáo sư Van bị hất văng lên trời rồi!"
"Đó là do hộ thể khí cương của Kiếm Vương đấy!!"
"Tại sao Kiếm Vương lại phải dùng đến hộ thể khí cương chứ?"
"Giáo sư Van có bị thương không?"
"Thầy có sao không ạ?!"
Đến lúc này tôi mới muộn màng hiểu ra tình hình.
Bởi vì Kiếm Vương đã sử dụng tuyệt kỹ phòng thủ cấp 6, nên tôi mới bị văng ra xa rồi nằm xoài dưới đất như thế này.
Chẳng biết có phải do Kiếm Vương đã tinh tế kiểm soát lực hay không, mà trái ngược với sự nháo nhác của đám học sinh, có vẻ như tôi chẳng hề bị thương.
Tôi không hề tổn hại gì.
"Vậy là, dù sao thì mình cũng thắng rồi sao?"
Vừa ngồi dậy, tôi đã khựng người lại.
Vẻ mặt của Kiếm Vương thật kỳ lạ.
Một nét mặt bàng hoàng đến ngơ ngác.
Vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy trong suốt quá trình diễn biến của cốt truyện.
"...Trước đây ngươi chưa từng luyện kiếm sao?"
"Vâng, đây là lần đầu tiên tôi cầm kiếm."
"Vậy còn nhát chém vừa rồi? Làm sao lại có được kiếm thuật như thế...?"
"...Chỉ là ăn may thôi."
"Ngươi gọi đó là một lời bào chữa đấy à?!"
...Tại sao nàng ta lại nổi giận chứ?
"Chẳng lẽ nào, Van, ngươi sở hữu tư chất tối cao của một hiệp sĩ, 'Thánh Thể Võ Học' sao?"
Một từ ngữ chấn động thốt ra từ miệng nàng.
"Không. Điều đó không dải thích được với sự bất nhạy mana của ngươi. Hay lẽ nào là 'Thiên Khuyết Chi Thể' trong truyền thuyết?"
'...Đó đâu phải truyền thuyết, đó là thiết lập trong tiểu thuyết mà.'
Thế giới này cũng có những cuốn tiểu thuyết huyền huyễn tương tự như ở Trái Đất, tràn ngập những thiết lập thậm chí còn vô lý hơn, trong đó Thiên Khuyết Chi Thể là một ví dụ.
Đó là một thiết lập 'huyễn tưởng' chỉ tài năng kiếm thuật vượt xa Thánh Thể Võ Học, đổi lại là việc sinh ra đã không thể tích tụ mana.
"Tỷ tỷ, Thiên Khuyết Chi Thể sao? Tuyệt đối không phải đâu."
Hắc Ám Quân Vương dường như đã lấy lại bình tĩnh sau sự ngạc nhiên, nét mặt hắn trở nên điềm nhiên.
"Van, cháu trai ta, mang 'Cực Hắc Chi Thể'. Chỉ cần nó học hắc ma pháp, nó chắc chắn sẽ trở thành Hắc Ám Đế Vương cấp 9."
"……"
Rút lại lời vừa rồi.
Gã này còn ảo tưởng nặng hơn nữa.
Có vẻ như hắn đã hiểu lầm vì đặc tính 'Vạn Ma Bái Phục', nhưng đôi mắt hắn thì đang xoáy sâu một sự điên loạn.
'Mẹ kiếp, lại kéo phải sự chú ý không cần thiết rồi. Phải dàn xếp ổn thỏa mới được.'
Ngay khi tôi định giải thích thêm rằng đó thực sự chỉ là sự tình cờ và hiểu lầm, thì một tình huống bất ngờ lại xảy ra.
"Khụ!!"
Hắn thổ huyết!
'Cái gì? Sao lại hộc máu rồi?'
Hiệu ứng của 'Vạn Ma Bái Phục', 'Tẩy Uế Tinh Lọc', đã được kích hoạt!
Linh thể bị phơi nhiễm dưới lời nguyền hắc ám đã được tinh lọc!
May mắn thay, đó lại là một hiệu ứng có lợi.
Xét thấy đó là một lời nguyền cấp cao, tàn dư vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây cơ thể tôi đã hoàn toàn hồi phục.
Tuy nhiên, tình hình lại chuyển biến theo một hướng thảm hại không ngờ.
"Giáo, Giáo sư!! Đừng chết mà!"
"Sao thầy ấy lại chết được! Cậu muốn chết à? Đừng nói nhảm nữa! Tỉnh táo lại đi!!"
Libel và Catherine vội vã lao đến đỡ lấy tôi. Đặc biệt là Libel, nước mắt đã rơm rớm nơi khóe mắt.
'Mấy đứa này, tôi ổn mà?'
"Tôi không sao..."
Nhưng ngay lúc đó.
Quá trình đào thải tạp chất vẫn tiếp tục!
"Khụ!"
"Giáo sư!!!"
Đúng lúc tôi đang nói thì bị ngắt lời, khiến cho tình huống trông càng thêm phần nguy kịch!
"Giáo sư Van có sao không?"
‘Trông có nghiêm trọng không?’
“Kiếm Vương đã làm gì Giáo sư Van vậy?”
“Sao Kiếm Vương có thể quá đáng như thế chứ, ý tôi là, dù sao ngài ấy cũng là Kiếm Vương ở đây mà?!”
Kiếm Vương bối rối.
Tôi cũng bối rối không kém.
‘Kiếm Vương đâu có làm gì sai. Nếu có thì lúc đẩy mình ra bằng lực bảo vệ khi nãy, ngài ấy đã làm vô cùng tinh tế nên mình chẳng hề bị thương chút nào. Với lại tôi đã bảo là mình hoàn toàn bình thường rồi mà?’
Nói một cách chính xác, nếu có ai đáng trách thì đó phải là Ma Vương vì đã thi triển lời nguyền Cấp 6.
Nhưng hoàn cảnh lại quá trùng hợp.
Mọi bằng chứng đều chỉ sang Kiếm Vương là người có lỗi.
Tình hình ngày càng leo thang.
“Là lỗi của ngài, nên ngài phải chịu trách nhiệm.”
“!!”
“Nếu có chuyện gì xảy ra với Giáo sư Van, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ngài. Tôi sẽ trả thù. Chắc chắn. Chắc chắn đấy. Dù có phải trả giá bằng cả tính mạng.”
Đó là Libel.
Catherine cũng nhíu mày và gầm lên.
“Mẹ kiếp. Tôi đã kiềm chế không lên tiếng từ lúc ngài bắt đầu nói nhảm về phương pháp giảng dạy của Giáo sư Van rồi, nhưng ngài có hiểu thầy ấy đã làm bao nhiêu điều cho chúng tôi không?”
“!!”
“Và giờ ngài lại dùng đến bạo lực chỉ vì có người không đồng quan điểm với mình. Đây mà là tinh thần kỵ sĩ của Gia tộc Kiếm Thuật Danh Giá sao?”
‘Sao mấy đứa lại hành động thế này hả? Đặc biệt là Catherine, em đang ở trong lớp kiếm thuật đấy; em nên tạo ấn tượng tốt với người đứng đầu Gia tộc Kiếm Thuật Danh Giá mới phải chứ.’
“Tôi-Tôi… thực sự không sao.”
Tôi cố gắng làm dịu tình hình, nhưng giọng tôi lại vỡ ra, khiến mọi chuyện càng thêm tồi tệ.
Những người khác cũng bắt đầu bước lên.
“Theo tôi thấy thì sự cố lần này là lỗi của ngài, Nữ công tước Louis.”
“Tam Hoàng tử?”
Mọi người đều tỏ ra kinh ngạc.
Tam Hoàng tử, do vị thế của mình trong hoàng thất, thường chẳng bao giờ đứng ra can thiệp như thế này.
Nhưng ngài ấy lại đang lên tiếng bảo vệ tôi.
…Dù đó chỉ là một sự hiểu lầm.
“Giáo sư Van là người giáo sư chân chính nhất mà tôi từng gặp.”
Giáo sư Burnstein bước tiến lên.
“Giáo sư Van là giáo sư cấp dưới mà tôi trân trọng và kính trọng nhất. Chỉ trích phương châm giảng dạy của Giáo sư Van cũng chính là chỉ trích bản thân Ruby.”
“Đúng vậy!”
“Giáo sư Van có thể hơi kỳ quặc và hài hước một chút, nhưng ai cũng biết thầy ấy quan tâm đến học sinh hơn bất kỳ ai!”
“Mọi người không biết Giáo sư Van đã bao nhiêu lần mạo hiểm tính mạng vì học sinh đâu! Thầy ấy đã dùng phép tự hy sinh mấy lần rồi đấy!”
Ngay cả những học sinh tôi không thân thiết cũng hét lên như vậy, điều đó thực sự làm tôi bất ngờ.
‘…Mình trở nên nổi tiếng từ bao giờ thế này?’
Nghĩ lại thì đã có rất nhiều sự cố xảy ra.
Sự cố Kẻ Rối ở đường dẫn nước ngầm, vụ triệu hồi quỷ trong kỳ thi giữa các lớp, rồi cả sự kiện đêm bị xóa mờ.
Trong tất cả những chuyện đó, sự “tận tụy” (?) và “hy sinh” (?) của tôi đã cứu sống các học sinh.
Sau cùng,
“Con nghĩ lần này Mẹ đã sai rồi.”
“!!”
Đó là Theren.
Kiếm Vương lại càng bối rối hơn trước sự khiển trách của con gái mình.
‘Chắc đây là lần đầu tiên Theren chỉ trích bà ấy như vậy.’
Một khoảng không im lặng trôi qua giữa hai người họ.
Tôi nuốt nước bọt đánh ừng ực.
Trong cốt truyện, cuộc đối đầu đầu tiên giữa Theren và Kiếm Vương là sau khi Theren trở thành Kiếm Ma.
Nhưng giờ đây nó lại xảy ra sớm hơn rất nhiều.
Người quay đi trước là Kiếm Vương.
Nhìn những người đang tập hợp lại vì tôi, Kiếm Vương thở dài.
“…Dù sao đi nữa, ta có thể thấy Giáo sư Van là một giáo sư tuyệt vời.”
Rồi, một điều không thể tin nổi đã xảy ra.
Kiếm Vương cúi đầu trước tôi!
“Giáo sư Van, tôi xin lỗi vì mọi chuyện ngày hôm nay. Xin hãy tha thứ cho sự thất lễ của tôi.”
“!!”
“Theren, đưa Linh Dược Thể Chung cho Giáo sư Van.”
Tôi kinh ngạc.
‘Đó là loại linh dược hồi phục đặc biệt được mệnh danh là mạng sống thứ hai mà, đúng không? Chỉ các hậu duệ trực hệ của Gia tộc Kiếm Thuật Danh Giá mới mang theo cho những trường hợp xấu nhất.’
“Như một lời xin lỗi, tôi sẽ gửi tặng một bảo vật khác của gia tộc chúng tôi. Và nếu có bất cứ điều gì thầy cần tôi giúp đỡ, xin cứ cho biết. Chỉ cần không đi ngược lại công lý của Gia tộc Kiếm Thuật Danh Giá, tôi sẽ hỗ trợ bất cứ điều gì.”
Bảo vật của Gia tộc Kiếm Thuật Danh Giá!
Một tờ séc trắng từ Kiếm Vương!
Đó là một sự bồi thường vô cùng to lớn.
“Và, đây là một chuyện khác, nhưng thầy thấy sao về việc đánh giá lại tư chất của mình? Thầy thực sự có thể là Cực Thiên Hạn Thể trong huyền thoại…”
“Không, Tỷ tỷ. Không phải thế đâu. Cháu Van mang Cực Âm Thể mà, đúng không? Cháu Van này, cháu thấy sao về việc bước vào thế giới đại ngàn của ma thuật bóng tối? Chúng ta đang chuẩn bị tổ chức Hội nghị Ma thuật Bóng tối tại gia tộc sớm thôi…”
“Đủ rồi. Cả hai người dừng việc làm ầm ĩ tại lễ hội học sinh lại và về đi.”
Khi Công tước Huam đứng dậy, cả hai ngay lập tức ngậm miệng lại.
“Van, cháu không sao chứ?”
“Vâng, cháu không sao.”
“Dù vậy, ta vẫn sẽ cử trị trị sư của gia tộc đến kiểm tra cho cháu.”
"Cảm ơn ngài."
"Còn nữa."
Công tước Huam nhìn những người đã đứng ra bảo vệ tôi, thản nhiên nói,
"Xem ra các trò sống khá tốt đấy."
Đó chỉ là một lời khen hờ hững.
Nhưng, tại sao nhỉ?
Một làn sóng cảm xúc chợt dâng trào trong lòng tôi.
Ngay sau đó, một tiếng hò reo như sấm dội vang lên từ phía các học sinh.
"Oa!! Hôm nay đúng là tuyệt nhất!"
"Tớ cũng muốn gia nhập câu lạc bộ người hâm mộ của Van!"
"Cậu vẫn chưa tham gia sao? Không thể để đám bên Amethyst lấn lướt được, mau gia nhập đi!"
"Van Huyền thoại muôn năm!"
"Còn tớ thì chọn Van Đáng yêu!"
"Nhưng tớ lại thích Van Thiên tài Hoang dại hơn cơ!"
Cảm nhận được sự hào hứng ấy, tôi hoàn toàn chắc chắn.
Gian hàng sự kiện của chúng tôi đã thắng lớn rồi.
Tiếp theo, đã đến lúc đi bắt Erich và những tên gián điệp khác.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Ghi chú dịch giả – Tên mới của Van được dịch thô là Van Cutie, lẽ ra là Van Cuticle (như phần biểu bì móng tay ấy). Tôi không rõ từ lóng hay ý nghĩa tiếng Hàn của nó là gì nhưng nếu bạn biết, cứ bình luận xem tôi có nên đổi về bản gốc không nhé. Tôi nghĩ Van Cutie có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho hoàn cảnh này.
Tôi cũng chẳng biết nữa, có thể Van Cuticle ý chỉ cậu ấy kiêu kỳ hay gì đó. Nhưng nhiều người có vẻ thích tông giọng của Van (khi nhắc đến Hắc Hỏa Long) theo một cách đáng yêu
Truyện liên quan
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.