Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 70

[previous_page]

[next_page]

70

Michelie là người đầu tiên chào đón tôi trở về nhà.

Khi tôi bước xuống xe ngựa và tiến vào nhà, con bé nhảy chồm tới với một nụ cười đáng yêu, thứ chữa lành cho tôi ngay lập tức.

Sự thật rằng Michelie đáng yêu chính là người tôi yêu quý nhất vẫn không hề thay đổi. Tôi hạnh phúc xoa đầu con bé.

Con bé tra hỏi tôi.

“……Chị hai.”

Michelie gọi tên tôi thật chậm rãi và bằng một giọng điệu nhẹ nhàng, thế nhưng tôi lại cảm nhận được một áp lực kỳ lạ.

Tôi nuốt khan.

Tôi không hề nhận ra, nhưng có vẻ như bản thân đang vô cùng căng thẳng.

Trên đầu ngón tay con bé là một sợi tóc đen từng vương trên vai tôi. Tôi cũng đã nhận ra nó khi con bé đang chào đón tôi trở về.

Dù vậy tôi vẫn chẳng hiểu ý nghĩa của việc này là gì.

“Cái gì thế này?”

Tôi không biết con bé đang có ý gì. Đằng sau nụ cười ấy ẩn chứa thứ gì đó không thể diễn tả bằng lời, nhưng tôi lại chẳng rõ đó là gì, hay tại sao bản thân lại cảm thấy bị áp đảo. Con bé không chỉ đang giận dữ. Mà là một cảm xúc khác, ừm, phải diễn tả thế nào đây?

Nhưng việc giữ im lặng chính là lựa chọn tồi tệ và ngốc nghếch nhất.

Tôi là một thiên hạ kỳ tài, và vì thế tôi sẽ không dùng đến chiến thuật im lặng đầy thụ động và ngớ ngẩn đó. Tôi phải thật kiên quyết và thành thật.

“Ý em là sao…… Chẳng phải đó là tóc của chị sao?”

“Đừng có mà hòng lừa em!”

Tôi nào có ý định lừa con bé, thế nhưng không hiểu sao nó lại quát lên đầy dữ dội.

“Hả? Ơ……”

“Làm sao mà là của chị được chứ! Chị thực sự nghĩ là em không phân biệt được sao?! Hừ!”

“À, ừm, chị xin lỗi. Chị không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, nhưng chị xin lỗi.”

Michelie bắt đầu nổi giận. Tôi không hề cảm thấy sợ hãi. Thực chất, việc nhìn thấy một tiểu thiên sứ nổi giận như thế lại đáng yêu đến lạ. Nhưng tôi vẫn chẳng hiểu tại sao con bé lại tức giận.

Chị xin lỗi, Michelie. Chị biết em đang thực sự rất giận. Chị nghĩ mình biết lý do tại sao…… đó là vì chị không thể nhận ra đó không phải là tóc của mình.

Không, tôi nói thật đấy.

Nó hoàn toàn giống hệt về màu sắc lẫn kết cấu. Chắc chắn là nó có hơi ngắn một chút, nhưng chừng đó chưa đủ để khẳng định đó không phải là tóc của tôi.

“Nhưng đây thực sự không phải tóc của chị sao?”

“Hoàn toàn khác biệt luôn! Em nhận ra mà! Đó không phải cùng một màu đen đâu!”

“Ra…… ra vậy.”

Trông chúng hoàn toàn giống nhau đối với tôi, nhưng không đời nào Michelie lại nói dối. Con bé quả quyết đó không phải tóc của tôi, vậy nên chắc chắn em ấy đúng. Phải có cách nào đó để phân biệt được, chỉ là tôi không biết mà thôi.

Cứ cho là đây không phải tóc của tôi đi.

Tôi vẫn chẳng hiểu tại sao con bé lại giận.

Tóc rất dễ vương lại dù bạn có cẩn thận thế nào đi chăng nữa. Không thể nào mà Michelie lại có thể trở nên hẹp hòi và nổi giận vì một chuyệnn nhỏ nhặt như thế được…… hay là có nhỉ?

“Vậy thì, chị hai. Chuyện này là sao đây? Tóc của ai thế này?”

“Hả? Chắc là của Leon đấy.”

“……Leon.”

Cậu ta là người tóc đen duy nhất mà tôi gặp ngày hôm nay. Michelie liền cứng đờ người khi tôi nhắc đến cái tên ấy.

Có vẻ như con bé chẳng hề nhớ gì về cậu ta. Con bé hơi nghiêng đầu sang một bên.

“Leon……?”

Em ấy cố gắng gợi lại ký ức bằng cách lặp lại cái tên đó. Xem ra cuối cùng con bé vẫn chẳng thể nhớ nổi.

Chắc là hơi kỳ lạ khi nghe điều này từ tôi, người từng gọi cậu ta là đồ bỏ đi ngay trong lần gặp đầu tiên, thế nhưng tôi lại thấy hơi thương hại cậu ta vì bị cả Surfania lẫn Michelie quên sạch sành sanh.

“Em nhớ gã đó chứ? Tên thường dân từng trèo tường vào đây rồi ngã xuống hồi trước ấy. Em đã chữa trị cho cậu ta phải không nào? Rồi cả lúc chúng ta cùng ở Lễ hội Khai quốc nữa, nhớ chứ?”

“À…… Ừm. Em nhớ rồi. Tên có mái tóc đen…… và đôi mắt đen đó!”

Con bé đã đoán đúng.

Tôi xoa mái tóc vàng mềm mại của con bé, khen ngợi vì em ấy đã chịu khó nhớ lại.

“Em nhớ ra rồi kìa. Giỏi lắm, Michelie.”

“Ehehe. Em làm tốt lắm đúng không?”

“Ừm. Em làm tốt lắm. Và em thật đáng yêu, bé Michelie đáng yêu của chị!”

“Ehehe. Và chị là người ngầu nh— ơ, chờ đã!”

Tôi không thể che giấu được nữa.

Tôi hơi quay mặt đi khỏi Michelie. Cứ ngỡ mình có thể lấp liếm câu chuyện bằng những lời trêu đùa thường ngày, nhưng lần này lại không hiệu quả. Thôi đành vậy, dẫu sao đó cũng chỉ là một cơ hội mong manh. Ừ thì, quên nó đi vậy.

"Đại tỉ. Đừng quay mặt đi."

"Được rồi."

Có lẽ con bé đã nhận ra sự chột dạ trong tôi, nhưng giờ thì ổn cả rồi. Tâm lý tôi đã sẵn sàng để ba mặt một lời với nó.

Tôi nhìn thẳng vào mắt con bé.

"Em đã không gặp Leon suốt thời gian qua phải không? Sao em lại đi gặp cái loại người đó? Chẳng phải hôm nay em định đi gặp tiểu thư Surfania sao?"

Con bé phồng má lên như muốn tỏ thái độ rằng nó đang không vui.

Tôi rất muốn dùng ngón tay chọc vào cái má mềm mại và đáng yêu ấy, nhưng làm vậy có lẽ chỉ khiến tâm trạng nó càng tồi tệ hơn mà thôi.

"Nhưng em đã gặp đấy chứ. Chị ấy vẫn cứ ru rú trong nhà như mọi khi."

"Thật á?"

"Vâng. Em đã kéo chị ấy đi gặp Leon."

"Em đã đi cùng tiểu thư Surfania sao?"

"Vâng. Hai người họ hợp nhau phết đấy dù mới gặp lần đầu. Bất ngờ là họ lại rất tâm đầu ý hợp với nhau."

Michelie khoanh tay trầm ngâm suy nghĩ.

"Ra vậy…… thế thì cũng được. Miễn không phải là một kẻ giống như Charles……"

"Ừ. Leon đang học tập ở nhà thờ, dưới sự hướng dẫn của Mariwa. Hơn nữa lại còn được miễn phí hoàn toàn."

Tôi kìm lại lời than vãn về sự bất công khi bản thân vẫn phải trả tiền ăn học. Dù sao thì tôi cũng chẳng muốn làm phiền đến sự riêng tư của Mariwa.

"À, tiểu thư Mariwa cũng ở đó cơ à."

"Sao nào? Nếu em muốn gặp cậu ta, lần tới chị có thể dẫn em đi cùng, chịu không?"

Tôi cũng đang tính biến việc này thành thông lệ mỗi khi cả Surfania lẫn tôi đều rảnh rỗi.

Tôi gợi ý chuyện này vì nhớ rằng Michelie trông có vẻ vui hơn hẳn sau lần đầu tiên chúng tôi gặp Leon, nhưng con bé lại lắc đầu chẳng mảy may suy nghĩ.

"Thôi, không cần đâu. Dù sao em cũng chẳng nhớ rõ về cậu ta lắm. Trông có vẻ họ đang hòa hợp với nhau khá tốt đấy chứ, hay là lần tới chị cứ dẫn theo tiểu thư Surfania đi?"

"Ừ, em nói đúng đấy."

Cố lên nhé, Leon.

Tôi vừa thấy nhẹ nhõm vì con bé không để tâm chuyện đó, lại vừa thầm cổ vũ cho những nỗ lực chưa được đền đáp của cậu ta.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 498
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 227
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 384