Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 78

[previous_page]

[next_page]

Tôi cắm cổ chạy dọc theo hành lang. Cơ thể lao về phía trước theo nhịp điệu quen thuộc, mỗi bước chân đều như một cú nhảy vọt. Tôi chạy lướt qua một cô hầu gái đang hốt hoảng hét với theo sau ‘Nguy hiểm lắm tiểu thư trẻ ơi!’ nhưng chừng đó chẳng đủ để ngăn tôi lại.

Cảm giác lúc này khiến tôi bất lực vô cùng.

Trong lồng ngực tôi, những suy nghĩ yếu đuối cứ quay vòng vòng. Cảm xúc trào dâng không lối thoát y hệt như khi tôi trốn tránh Charles.

Khi nghĩ về thời điểm đó, cách giải quyết bỗng trở nên thật dễ dàng.

Tôi chỉ cần nói ra. Tôi chỉ cần lắng nghe. Tôi chỉ cần nói rõ ràng những suy nghĩ của mình. Tất cả những điều tôi vẫn chôn giấu trong lòng, tôi chỉ việc ném chúng ra ngoài, và biết đâu họ sẽ đón nhận.

Tuy nhiên, tôi lại chẳng hề tự tin rằng mình có thể thực hiện được điều đó.

“Ưm……!”

Tôi muốn thét lên thật to. Nhưng tôi lại tự trách bản thân vì đã định chọn cách dễ dãi này. Một phần khác trong tôi lại dữ dội đáp trả, ‘vậy thì tôi phải làm gì khác đây’.

Gạt bỏ mọi suy nghĩ hỗn loạn vì chúng quá tải, tôi đã đến phòng của Michelie. Thậm chí chẳng buồn dừng lại để gõ cửa, tôi vung tay đẩy toang cánh cửa ra.

Giữ nguyên đà chạy, tôi nhào tới ôm chầm lấy cô em gái từ nãy đến giờ vẫn đang mải miết đọc sách.

‘Michelie!”

“Hả- Chị Cả?”

Michelie có phần bất ngờ trước đợt tấn công của tôi, nhưng em ấy hoàn toàn không hề tỏ ra khó chịu. Không hề kháng cự cái ôm của tôi chút nào, em chỉ hơi nghiêng đầu, cứ như thể đây là một cái ôm hết sức bình thường vậy.

“Đột nhiên thế này là sao ạ?”

“Ừm. Cho chị ôm một lát thôi.”

Tôi ôm chặt cô em gái đáng yêu của mình vào lòng hết mức có thể trong chốc lát. Cảm nhận hơi ấm từ Michelie, tim tôi dịu lại đôi chút.

Khoảnh khắc ấy, tôi đã ước gì mình có thể ở đây mãi mãi, nhưng hôm nay thì không được. Hôm nay tôi đến đây không phải để được Michelie chữa lành.

Đó là lý do tôi miễn cưỡng buông cái ôm ra, tôi đăm đăm nhìn vào đôi mắt xanh thẳm của Michelie.

“Michelie. Xin hãy mắng mỏ người chị vô dụng này đi.”

“Hả? Đột nhiên sao vậy Chị Cả?”

Đáp lại lời đề nghị nghiêm túc của tôi, câu nói mà em từng thốt lên khi tôi vừa lao vào ôm lúc nãy, giờ đây lại mang một ý nghĩa hơi khác một chút.

Ánh nhìn ngẩn ngơ của Michelie chính là gương mặt của một người hoàn toàn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình. Chắc chắn là hầu hết mọi người đều sẽ bị sốc khi đột ngột bị yêu cầu một điều kỳ quặc như thế. Thế nhưng, tôi thực sự muốn Michelie làm điều này vì tôi.

“Không sao đâu, thế nên đừng hỏi lý do tại sao cả, cứ mắng cái người không ra gì này đi. Dùng những từ ngữ mạnh mẽ nhất mà em có, đẩy chị tiến về phía trước đi!”

Tôi lúc này đang bị thôi thúc bởi một khao khát mãnh liệt muốn chịu phạt. Thế nên tôi muốn bị mắng. Tôi đã từng nghĩ đến việc nhờ Phụ thân, nhưng mỗi khi Phụ thân quở trách thì tôi lại tự động nổi loạn, thế nên tôi đã dẹp ngay ý định đó rồi.

Biết đâu nếu Michelie tặc lưỡi một cái, tâm trạng tôi sẽ bình tĩnh lại. Nếu người em gái yêu quý nhất có thể gạt bỏ đi cái tôi yếu đuối này của tôi, thì với tất cả sức mạnh của mình, tôi có thể khiêu chiến với Mariwa.

“Làm ơn đi Michelie.”

“Ừm thì….được rồi” Em đoán là mình hiểu rồi, tạm thời là thế.”

Michelie là một đứa trẻ rất thấu hiểu cảm xúc của người khác. Dù không biết rõ mọi chi tiết, em vẫn thấu hiểu sự nhiệt tình của tôi. Lùi lại một bước, khi Michelie nhìn thẳng vào mắt tôi, trông em chẳng hề có vẻ gì là bối rối cả.

“Chị Cả.”

Khi cất tiếng gọi tên tôi dị dàng, Michelie vươn tay về phía đầu tôi.

Aah. Tôi không ngờ là em ấy lại định giáng cho một trận đòn ngay lập tức đâu đấy. Nhưng thế lại tiện. Nếu bị đánh như cách mà Mariwa vẫn làm, chắc chắn cơ thể tôi sẽ bừng tỉnh.

Bàn tay của Michelie đặt lên đầu tôi trong lúc tôi đang đầy mong đợi.

Thay vì một cú đấm khắc nghiệt đầy trừng phạt, một lòng bàn tay đầy chấp nhận và dịu dàng đã đặt lên đầu tôi.

“……Hả?”

“Em không hiểu rõ lắm đâu nhưng, nếu là Chị Cả thì mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Vướn người lên hết mức có thể, Michelie nhẹ nhàng xoa mái tóc tôi với nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

“Michelie….”

“Ahaha. Em cảm thấy hơi tệ một chút khi làm thế này với Chị Cả, nhưng mà em vui lắm. Vì Chị Cả đã chịu dựa dẫm vào em.”

Tôi định nói rằng đây vốn là điều trái ngược hoàn toàn với những gì tôi vừa nhờ vả, nhưng rồi tôi lại thôi.

Giống như cách mà tôi chưa từng làm tổn thương Michelie, Michelie cũng chưa bao giờ làm tổn thương tôi.

Được Michelie an ủi không phải là một điều tồi tệ.

Dù mọi chuyện chẳng diễn ra theo đúng kế hoạch của mình, tôi vẫn cảm thấy động lực trong người đang quay trở lại.

“Đã có chuyện gì xảy ra với Mariwa đúng không ạ. Vâng. Nhắc mới nhớ, những buổi học của chị với cô ấy cũng sắp kết thúc rồi phải không. Ra là vậy. Phải nói lời tạm biệt thế này, hẳn là cảm thấy cô đơn lắm nhỉ.”

“…….Ừm.”

“Nhưng chị biết gì không? Em biết chắc một điều rằng không có việc gì mà Chị Cả không thể đạt được nếu chị thực sự cố gắng cả.”

Được cô em gái nhỏ an ủi, sự căng thẳng cuối cùng cũng tan biến khỏi cơ thể tôi. Khi những lời nói ấy ngấm dần, trái tim tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm.

“Thế nên, nếu là Chị Cả của em, người ngầu nhất trên thế giới này, thì mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

“…..Ừ, đúng vậy nhỉ.”

Nhìn Michelie đang ngước nhìn tôi cười, tôi lại xác thực điều mà mình đã biết từ rất lâu trước đây.

Để xứng đáng với người em gái vẫn luôn vô điều kiện ủng hộ tôi, tôi sẽ đứng vững với sự hiên ngang và niềm tự hào, đồng thời vứt bỏ đi cái tôi yếu đuối này.

“Chị chính là chị gái của Michelie, người ngầu nhất trên thế giới này!”

“Ngầu quá đi Đại tỷ!”

Luôn kiên định cổ vũ tôi, đứa em gái quý giá nhất quả thực là một thiên thần.

Sau này khi nghĩ lại về những ngày tháng đó.

Những ngày tháng yên bình tôi đã trải qua khi phớt lờ cốt truyện định mệnh để thay vào đó theo đuổi hạnh phúc thường ngày.

Lúc đó tôi đã hạnh phúc biết bao. Chắc chắn là vì quá hạnh phúc nên tôi đã chẳng thể nhìn xa trông rộng và suy nghĩ về hậu quả từ những hành động của mình.

Tôi mới ngốc nghếch làm sao, khi lại tự nhận mình là một thiên thần.

Thế nhưng, sự ngu ngốc ấy chỉ là điều hiển nhiên nhất trong số vô vàn những cú huých nhỏ đã khiến tôi trở thành một ác nữ. Chính vào lúc ấy, tôi đã có thể nhìn thấy tất cả những dấu hiệu từ tận lúc tôi mười ba, không, mười một, thậm chí là khi mới bảy hay chín tuổi... Không, thậm chí còn trước cả lúc đó. Nền móng quyết định con đường của tôi đã được đặt ra từ rất lâu trước khi tôi, cô bé năm tuổi, ký ức về kiếp trước thức tỉnh. Cứ như thế, dẫu chỉ bằng trái tim, tôi đã bị thao túng bước đi trên con đường này. Hay có lẽ với một ác nữ như tôi, mọi thứ đã được định đoạt từ khoảnh khắc tôi chào đời.

Nhưng ngay cả bây giờ, tôi cũng không hề có bất kỳ sự hối hận nào.

Bởi vì tôi yêu định mệnh đã khiến tôi trở thành thế này.

Tất cả những gì tôi cần làm, chính là yêu lấy số phận đã được ban cho mình.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 498
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 227
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 384