Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 77
[previous_page]
[next_page]
Bước chân vào Học viện đồng nghĩa với việc phải tạm rời xa Michelie một thời gian.
Ta không khỏi miễn cưỡng chấp nhận sự thật đó.
Dù ta có cố gắng phản đối thế nào đi nữa, Phụ thân cũng tuyệt đối không nhượng bộ. Ta chẳng thể làm gì hơn. Ta là đứa con gái duy nhất của gia tộc Noir, thế nên ta vẫn có chút ít quyền lực, nhưng quyền lực thực sự lại nằm trong tay Phụ thân. Vì ta vẫn chỉ là một đứa trẻ, hoàn toàn không có cách nào lật ngược lại những quyết định mà Phụ thân, với tư cách là gia chủ nhà Noir, đã đưa ra. Ta phải lớn lên cho đến khi đủ sức đánh bại Phụ thân. Dù ta có cân nhắc việc tiếp tục phản kháng như trước, nhưng đó cũng chỉ là giới hạn của ta.
Thế nên chẳng có cách nào ngăn cản việc ta phải tạm thời rời xa Michelie cả. Dù lý do là để khuyến khích sự tự lập của Michelie, việc tạm thời cách biệt về mặt thể xác cũng chưa hẳn đã là một điều tồi tệ.
Vốn dĩ, chị em chúng ta là mạnh mẽ nhất, chút khoảng cách như thế này chẳng thể đánh gục được chúng ta. Đương nhiên ta sẽ cảm thấy cô đơn khi không thể gặp mặt, nhưng để vượt qua thử thách này, ta sẽ trưởng thành như một tiểu thư thực thụ và một ngày nào đó sẽ trả thù Phụ thân.
Không phải là việc nhập học chỉ mang lại những điều tồi tệ. Với sự thay đổi về môi trường, ta sẽ thu nhận được vô vàn trải nghiệm mới mẻ. Bất ngờ bị bao quanh bởi biết bao con người mới, và đi kèm với đó sẽ là vô số thử thách. Thú thật là ta rất mong chờ điều đó.
Suy cho cùng, chớ có hiểu lầm, ta chính là thiên tài của thế hệ này. Học viện Hoàng gia chính là sân khấu hoàn hảo để tuyên bố với thiên hạ rằng Christina của gia tộc Noir đã có mặt.
Chỉ còn đúng hai năm nữa là Michelie sẽ bước chân vào Học viện, sau đó chúng ta có thể tận hưởng cuộc sống học đường thật vui vẻ dưới tư cách là chị em. Ta sẽ dành hai năm này để nắm trọn quyền kiểm soát học viện, sẵn sàng cho thời điểm Michelie bước đến. Có như vậy ta mới chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để con bé hòa nhập cùng ta.
Ta đã hạ quyết tâm.
Tuy nhiên, ngoài việc phải rời xa Michelie thì vẫn còn một vấn đề nữa.
Khi ta bắt đầu cuộc sống tại Học viện Hoàng gia, một điều gì đó sẽ thực sự đi đến hồi kết.
“Thưa tiểu thư Chris, có chuyện gì sao?”
“... Ưm. Không có gì cả.”
Sau khi Mariwa chỉ ra rằng ta đã ngưng viết, không một lời cãi lại, ta liền tập trung trở lại vào bài học. Mariwa không gặng hỏi thêm gì nữa và lớp học lại tiếp tục.
Lặng lẽ, buổi học của Mariwa vẫn diễn ra không một quãng ngắt.
Ta thầm lặng cố gắng ghi nhớ toàn bộ những thông tin mà Mariwa đề cập trong bài giảng. Gần đây, ta chẳng hề nổi loạn chút nào. Đó chính là minh chứng cho việc ta đang lớn lên và trở thành một tiểu thư thực thụ. Dưới sự rèn giũa của Mariwa, ta đang từng bước trở thành một thiếu nữ tao nhã.
Những bài học của Mariwa vốn đã trở thành một phần quen thuộc từ khi ta lên bảy, tính đến sau ngày hôm nay thì chỉ còn lại một buổi duy nhất.
Dẫu sao thì Mariwa cũng chỉ là gia sư được thuê của ta. Dù trên giấy tờ cô ấy đơn thuần là giáo viên dạy phép tắc ứng xử, nhưng trong những buổi học diễn ra hai lần mỗi tuần ấy, giờ đây cô ấy dạy ta bất cứ thứ gì có thể cần thiết cho tương lai.
Ta được Mariwa dạy đủ thứ chuyện. Bắt đầu từ cung cách ứng xử, rồi đến văn hóa nghệ thuật, các lĩnh vực tri thức khác nhau, và cuối cùng là cả kỹ năng tự vệ. Tất cả những điều này sẽ đều không thể thiếu trong tương lai, và dù ta không dễ dàng thốt lên lời, nhưng ta vô cùng biết ơn Mariwa.
Biết ơn đến mức ngôn từ chẳng thể diễn tả nổi.
Nhưng Mariwa sẽ không làm gia sư cho ta mãi mãi. Mariwa chỉ là gia sư của ta cho đến khi ta bước chân vào Học viện Hoàng gia mà thôi.
Thời hạn ấy đã được ấn định từ lâu. Đó là một cuộc chia ly không thể tránh khỏi. Nó khác với sự chia tay bất ngờ dành cho Michelie.
Cứ thế, một khi Mariwa không còn là gia sư của ta nữa, ta sẽ chẳng thể làm gì để ngăn cản mối quan hệ giữa chúng ta bị cắt đứt. Chẳng còn lý do gì để Mariwa tiếp tục đến gặp ta, và ta cũng chẳng có cái cớ nào để đi tìm cô ấy cả.
Lớp học vẫn tiếp diễn một cách dửng dưng. Mariwa giảng dạy như mọi khi, điều duy nhất khác biệt có lẽ chính là cõi lòng ta.
Trong giờ học ta không hề gây chuyện quậy phá, không tìm cách trốn tránh, cũng chẳng đùa cợt điều gì, ta chỉ đơn thuần dốc sức vào nội dung bài giảng.
Thời gian của chúng ta trôi qua nhanh như chớp mắt theo cách ấy.
“Chúng ta dừng ở đây cho ngày hôm nay nhé. Em có câu hỏi nào không?”
“……”
Những lời của Mariwa đổi lại chỉ là sự im lặng.
Có những điều ta muốn hỏi.
Nhưng chúng chẳng liên quan gì đến bài học cả. Một thiên tài như ta là một đứa trẻ luôn chuẩn bị bài và ôn tập vô cùng chu đáo. Để chuẩn bị cho buổi học, ta tự học ngay cả vào những ngày không có lịch. Ta đã hiểu rõ toàn bộ nội dung của bài học ngày hôm nay rồi.
Thế nên điều ta muốn hỏi không liên quan đến bài học hôm nay. Nó là một chuyện vụn vặt hơn nhiều, mang tính cá nhân triệt để.
Ví dụ như, một khi không còn làm gia sư nữa thì cô sẽ làm gì? Hoặc là, Mariwa sống ở đâu nhỉ. Hay là, làm thế nào mà cô lại trở thành gia sư của em vậy.
Ta muốn nghe về Mariwa.
Giờ đây khi biết rằng mình sẽ không còn được gặp cô ấy đều đặn với tư cách là gia sư nữa, sau ngần ấy thời gian, những câu hỏi cứ liên tiếp trào dâng.
Nếu cứ tiếp tục thế này, ta nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội để hỏi Mariwa nữa.
Mariwa, cuộc sống bình thường của cô ra sao? Mariwa, cô đã sống như thế nào cho đến tận bây giờ? Mariwa, từ bây giờ cô sẽ làm gì? Ta nhận ra rằng mình chẳng biết gì về quá khứ, hiện tại hay tương lai của Mariwa.
Nếu ta không làm gì cả, Mariwa sẽ chẳng bao giờ kể về bản thân cô ấy cho ta nghe. Suy cho cùng, Mariwa chỉ là gia sư của ta mà thôi. Hiểu rõ về Mariwa, ta biết chắc cô ấy sẽ không bao giờ vượt qua khỏi khuôn khổ của bổn phận một người gia sư.
“Đúng rồi. Em có một câu hỏi...”
Chính vì thế, hôm nay ta nhất định phải cất lời hỏi một trong vô số những câu hỏi ấy.
“Câu hỏi của em ư?”
“... Không. Không có gì. Em đã hiểu hết rồi! Cô nên khen em đi chứ!”
“Ra là vậy. Chuyện em hiểu được nội dung bài học là điều hiển nhiên, chẳng có lý do gì để cô phải khen em cả.”
Không hiểu sao ta lại cảm thấy không tài nào chịu đựng nổi.
Cứ như thể cô ấy chẳng hề nhận ra những gì ta đang cố nói, Mariwa cất lời đáp lạnh lùng rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc. Hành động này y hệt như thường ngày, Mariwa lúc nào cũng thế, không hiểu sao lồng ngực ta lại thắt lại.
“... Mariwa.”
“Có chuyện gì vậy, thưa tiểu thư Chris.”
Mariwa dừng tay lại và quay người đối diện với ta sau khi nghe ta gọi tên. Nhưng khi nhìn vào gương mặt ấy, tất cả những lời ta định nói bỗng chốc nghẹn lại khô khốc.
[previous_page]
Tấm lưng nàng thẳng tắp, đôi mắt lấp lánh như chim ưng. Vẻ mặt nàng lạnh lùng, như thể nàng chẳng màng gì đến việc lời từ biệt cuối cùng của chúng ta đang đến gần, dẫu đó vốn dĩ là gương mặt thường nhật của nàng.
“Mariwa….”
Ta cảm thấy gương mặt nàng sao mà xa xôi quá đỗi.
Những lời ta cố thốt ra nghẹn lại ở cổ họng, đôi môi ta cố hé mở một cách dị dần trở nên căng cứng.
“……Hà. Không có gì cả. Đã tan lớp rồi, mau chóng rời đi đi! Ta muốn dành khoảng thời gian ít ỏi còn lại trước khi vào Học viện bên Michelie quý giá của ta!”
“Ta biết rồi. Mà này, đừng có làm quá sức đấy.”
Mariwa rời đi mà không hề quở trách những lời vô ý tứ của ta.
“Vậy thì, ta xin phép.”
Ah, mọi sự hối tiếc giờ đây đã quá muộn màng.
Ta tiễn Mariwa đi mà không tài nào ngăn nàng lại được. Ta cắn chặt môi vì sự hèn nhát của chính mình.
Ta chỉ còn lại duy nhất một cơ hội nữa mà thôi.
[next_page]
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...