Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Đậu phụ là thứ để xây

"――――――――………… Oái."

"…… Ááááááááá!"

Tính từ lúc bắt đầu làm việc nghiêm túc, tổng cộng cũng phải chừng bốn đến năm tiếng đồng hồ rồi.

Đốn ngã cả đống gỗ, toàn bộ dàn đàn ông dốc hết sức bình sinh để san phẳng mặt đất, Nia cùng Nonomi-chan chế tác ra hết khúc gỗ này đến khúc gỗ khác, còn tôi thủ vai chính đảm nhận khâu lắp ráp――

Thành phẩm tạo ra là một căn nhà gỗ thô kệch khó mà khen là đẹp mắt…… Nói chính xác hơn, đó là một cái h(・)ộ(・)p(・) g(・)ỗ(・) có cửa mà đến tôi cũng chẳng rõ có được gọi là nhà gỗ hay không nữa.

Nói là thế nhưng xét ra thì hai thợ thủ công duy nhất ở đây có xuất thân là 『Thợ hoàn kim & Thợ may』 và 『Thợ may thuần túy』. Ngoại trừ họ ra thì chẳng còn người chơi nào có chút bí quyết gì về xây dựng, nên đây hầu như là một căn nhà đậu hũ tươm tấp được tạo thành nhờ sức mạnh cơ bắp.

Dù Kỹ năng cơ bản của 《Ma Công》 cho phép 《Gia Công》 bất kỳ thứ gì là "nguyên liệu" dù cho đó là gỗ hay đá…… thế nhưng với những cô gái vốn chỉ quen làm 『Trang phục』, quy mô của lần này hoàn toàn khác biệt. Họ đã gồng mình cố gắng đến mức này thực sự quá giỏi.

Suy cho cùng, chỉ cần có 『Tường』, 『Sàn』 và 『Mái』 là ổn rồi. Chỉ cần không phải phơi lưng giữa trời thì ít nhất cũng bảo đảm được cảm giác an toàn tối thiểu, mà chỉ cần có cảm giác an toàn đó là chẳng còn vấn đề gì.

Dù trong thời gian sự kiện nếu không ăn ngủ tử tế thì sẽ bị dính debuff không thể hoạt động, nhưng nói ngược lại thì chỉ cần hoàn thành hai chỉ tiêu đó là mọi chuyện đều êm đẹp.

Dù sao cũng chỉ loanh quanh bốn ngày ba đêm, cái thân thể siêu nhân này đâu có cần đến phòng nghỉ hạng sang (Suite Room) làm gì.

"Vất vả cho hai người rồi. Không giỡn đâu, vất vả thật đấy."

Vì thế, tôi chân thành gửi lời khen ngợi đến hai bóng hồng đã hoàn thành xuất sắc một công việc mà họ không hề quen thuộc…… nói đúng hơn là chưa từng có chút kinh nghiệm nào.

【Lam Ngọc Yêu Tinh (Mirumarinus)】 gục xuống kiệt sức, còn 【Thái Sắc huyến Mỹ】 thì ngã bật ngửa lưng xuống đất một cách hào sảng――Nói trắng ra, đối với đám đàn ông tụi này, chỉ riêng việc 『đây là nơi ngủ nghỉ do hai người họ chuẩn bị』 thôi đã có giá trị hơn cả khách sạn cao cấp rồi.

Ờ thì, công đoạn lắp ráp là do tôi đảm nhận thật đấy.

"Cậu cũng vất vả rồiー…… Cảm ơn vì đã làm việc nặng nhéー…………"

"Nhờ có anh mà tụi em sống sót đóaー…… Quả không hổ danh người sở hữu thứ hạng nhaー…… Hư hư, hừ"

Cả hai đứa đều mệt tới mức đờ đẫn, nhưng cũng phải thôi. Tách gỗ từ thân cây…… à không, 『chuyển đổi』 thân cây thành gỗ nhiều không đếm xước.

Trong lúc vật lộn với việc tạo nguyên liệu xây dựng chưa từng thử qua, họ đã liên tục thử và sai, vừa bàn 『thế này không được, thế kia cũng không xong』, rồi lại thực hiện cái nhiệm vụ bất khả thi quái gở là vẽ bản vẽ kiến trúc theo kiểu cắt rập thiết kế quần áo, đến khi ghép vào thì ghép không khớp, ráp được lên thì lại đổ sập xuống, tưởng hoàn thành rồi thì phát hiện hở lỗ chỗ khắp nơi nên phải làm lại từ đầu.

Khác với kẻ thậm chí còn không tốn tí sức lao động tay chân nào như tôi, các cô gái đã phải vắt óc suy nghĩ suốt nhiều giờ liền. Trong thế giới ảo này, bên n(・)à(・)o(・) mệt mỏi hơn thì chẳng cần nói cũng biết.

Dáng vẻ những khối vuông lớn nhỏ đứng cạnh nhau trông như mấy căn nhà gỗ lắp ghép sẵn quả thực có chút kỳ quặc, nhưng với một kẻ biết rõ những gian khổ để dẫn đến cảnh tượng này như tôi thì đây thuần túy là một kiệt tác đáng xúc động.

Đứa nào dám chê trách tôi sẽ cho ăn án phạt 《Chấn Truyền》 ngay――Mà chắc chẳng có ai dại gì đi bới lông tìm vết sản phẩm hợp tác của Nonomi và Nia (Nonomia) đâu. Đàn ông vốn dĩ là sinh vật thú vị như thế đấy.

"Hay là mình treo cái biển tên lên nhỉ? Dù nhìn kích thước là biết ngay thôi."

"Àー, đúng rồi đó ạ. Để xảy ra sự cố khiến mấy anh con trai ngượng ngùng thì cũng phiền, cứ làm tử tế phần đó đi ạー"

Căn nhà gỗ dựng xong gồm hai căn lớn nhỏ chia theo giới tính và một căn kích thước siêu lớn nằm chễm chệ ở giữa làm không gian chung. Hai căn bên trái phải khỏi phải nói là dùng để ngủ nghỉ, còn căn ở giữa là nơi kết hợp giữa 『Phòng yến tiệc』 và 『Kho chứa nhu yếu phẩm chung』.

Thức ăn hay nguyên liệu thu thập được――rồi cả 【Tinh Tú Di Thạch (Lapis)】 mà mỗi người kiếm được, có lẽ cũng sẽ được g(・)o(・)m(・) l(・)ạ(・)i(・) cất giữ ở đây.

Trong cái sự kiện mà đường đi nước bước đều mờ tịt này. Lúc ăn cơm ban nãy, không chỉ có chủ đề về những nguyên liệu kỳ lạ mà cuộc trò chuyện còn bùng nổ theo nhiều hướng khác nhau, sẵn tiện ở đó một "Phương hướng" khái quát cũng đã được đưa ra dựa trên sự đồng thuận tuyệt đối của toàn bộ ba mươi sáu thành viên trong nhóm.

Trọng tâm là ưu tiên cho tất cả cùng sống sót (Survival Clear), tập trung giúp đỡ lẫn nhau và phần thưởng sẽ chia đều sòng phẳng…… Vì vậy, 【Tinh Tú Di Thạch (Lapis)】――thứ duy nhất có vẻ là 'phần thưởng' hiện ra lúc này――sẽ được chia đều cho các thành viên trong nhóm vào ngày cuối cùng.

Lại một lần nữa đồng thuận tuyệt đối, không ai phản đối――nói vậy chứ không hẳn, một ý kiến phát ra từ một vài người rằng 『Áp lực lên hai thợ thủ công và người nấu ăn (đầu bếp) là rất lớn, hay là dồn thêm phần chia cho họ?』 đã bị cả ba người lắc đầu bác bỏ.

Ngược lại, ý kiến từ ba người họ rằng 『Chi bằng dồn phần cho những tiên phong chiến đấu kiếm (kiếm) về (tiền)』 cũng bị toàn bộ lực lượng chiến đấu lắc đầu bác bỏ.

Tinh thần nhường nháo nhau quả thực rất tuyệt vời, hay phải nói đúng chất A(・)r(・)c(・)a(・)d(・)i(・)a(・)n(・).

Thật sự những điểm thế này khiến nơi đây chẳng giống một game MMO chút nào, ngược lại nó là một vùng đất lý tưởng tràn ngập hòa bình đến mức phát sợ.

Ngay từ đầu, mang 【Tinh Tú Di Thạch (Lapis)】 về để làm gì, hay liệu nó có phải thứ để mang về nguyên vẹn hay không, bảo là hướng tới việc sống sót nhưng nếu chết trong sự kiện thì rốt cuộc sẽ ra sao, có thể hồi sinh được không…… đến giờ vẫn ch(・)ẳ(・)n(・)g(・) b(・)i(・)ế(・)t(・) c(・)á(・)i(・) đ(・)ế(・)c(・) g(・)ì(・).

Chính vì thế mới có cái phương hướng 『Hãy cật lực hợp tác với nhau nào』, và dù tốt hay xấu thì cứ thoải mái mà tiến bước thôi. Cái kiểu tềnh tềnh đó, tôi hoàn toàn chẳng ghét chút nào――

"………………………… Tôi hỏi cái này được không?"

"Ồ, có chuyện gì thế"

Lúc tôi đang dùng lưỡi dao Tiểu Thỏ Đao khắc hình lên một mảnh gỗ vừa tay để cặm cụi làm "biển tên" thì có tiếng nói cất lên từ phía sau. Khi quay lại trước giọng điệu đầy nghi hoặc, tôi thấy Nia với nét mặt cực kỳ nghi ngờ đang chằm chằm nhìn vào tay tôi.

Gần quá đấy, đừng có định đặt cằm lên vai tôi chứ.

"Cái đó, ừm…… là gì thế?"

"Tranh chân dung của Nia-chan đấy."

"Chờ, cái gì……!? Chiếuếu nheo tay hai ngàn bước thì tôi cũng chỉ thấy nó giống con khỉ mà thôi!"

"Đùa đấy. Tôi chỉ đang thể hiện hình ảnh một cô gái phổ thông thôi."

"Đã bảo là nhìn trước tiên còn chẳng ra hình người mà!"

Tôi xin thề, tuy tôi có vài điểm yếu như gu đặt tên tệ hại, nhưng riêng về 『Năng khiếu hội họa』 thì tôi thuộc mức bình thường. Tôi tin là mình ở mức bình thường.

Thì tại vì, có ai đời lại đi dùng dao khắc tranh lên gỗ bao giờ đâu chứ……

"Chà chà~ Đây quả là một điểm yếu bất ngờ nha……"

"Chờ đã, không phải thế đâu. Nếu là giấy với bút thì chắc chắn không ra cái thứ không thể gọi tên trông như trò chơi Fukuwara hỏng hóc này đâu――"

"Này, thế sao biết vậy rồi mà còn bảo là tranh chân dung của Nia-chan hả? Dù là trò đùa thì nghịch (dại) thế này có hơi quá trớn không nhỉ? Này? Hả???"

"Kìa, bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh……! Chỉ là chút đùa vui thôi mà! Do sống sót giữa thiên nhiên rộng lớn nên tôi mới cởi mở hơn thôi mà, kìa đừng, dừng lại đi cô kia……!"

Sau đó, tôi bị hai cô gái đang đà nghịch ngợm quay như dế và biến thành đồ chơi…… cuối cùng. Bức 『Khắc họa con khỉ không thể gọi tên』 do tôi sáng tác được đem ra treo trang trọng ở khu vực chung như một hình thức bêu đầu thị chúng, và vụ đùa giỡn đó mới chính thức được tha thứ.

Liêm xỉ của tôi coi như không còn nguyên vẹn rồi nhỉ?

Cơ mà, giờ còn tiếc gì nữa. Chi bằng cứ giữ cái khí thế sùng bái nghệ thuật vị nghệ thuật mà ưỡn ngực tự hào đi thôi.

Truyện liên quan

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 1 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

93 324
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 5 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 128
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 5 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 467
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 6 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 195
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 6 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

506