Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 125: I and Me / Armor of the Heart
[previous_page]
[next_page]
Cho đến nay, chưa từng có con người nào lại khiến cảm xúc của cô xáo trộn đến nhường này.
Ngay cả cha cô cũng chỉ đối xử với cô như một người xa lạ.
Những người xung quanh cũng chẳng khác là bao; có kẻ cậy thế cậy quyền làm cô tức giận, nhưng lý do đã quá rõ ràng, nên cô không bao giờ giận dỗi kéo dài hay bận tâm mãi về điều đó.
Thế nên cô không thể hiểu nổi những cảm xúc này. Cô không thể nào hiểu được thứ cảm xúc cứ bám riết lấy tâm trí cô cả trong lúc ngủ lẫn lúc thức.
Cô chỉ toàn nghĩ về cậu thiếu niên đó.
Rốt cuộc thứ cảm xúc này là gì cơ chứ?
Sau khi đứng dậy, U Nhiên mới nhận ra sơ suất của mình. Hầu nữ Michiyo đang ở đó, và cả người bạn thân Leticia của cô nữa. Mất bình tĩnh trước mặt họ rõ ràng là một sai lầm.
Khẽ ho chữa thẹn, U Nhiên chậm rãi ngồi xuống lại.
「Đội truy kích đã làm cái gì vậy?」
「Thật cáo lỗi; đó chỉ là một sai sót con người đơn thuần. Ngài muốn xử phạt lỗi lầm của chúng tôi thế nào cũng được.」
Hầu nữ Michiyo cúi đầu thật thấp. Trong vô số hầu nữ, U Nhiên vốn tính thích sự không bao giờ viện cớ của cô ấy, và đã có biết bao lần cô muốn giữ cô ấy bên mình.
Thường thì như vậy là ổn, nhưng không hiểu sao lần này cô lại thấy không hài lòng với những gì đã xảy ra.
Dù vậy, U Nhiên vẫn là U Nhiên. Cô vươn vai ngay ngắn, rộng lượng nói.
「Được rồi, ta tha cho cô. Quan trọng hơn là phải bắt đầu tìm kiếm; làm bất cứ điều gì cần thiết để nắm được tung tích của cậu ta.」
「Rõ ạ.」
「Lui ra đi.」
Michiyo nhã nhặn cúi chào rồi lui ra khỏi phòng.
「Vừa rồi là chuyện gì thế?」
「Chuyện, chuyện gì là chuyện gì?」
「Cậu nhóc Natsuno đó, là về cậu ta phải không?」
Leticia nói, giơ một ngón tay nhỏ nhắn lên. Với diện mạo của một công chúa dòng chính tóc vàng mắt xanh, cử chỉ này lại có chút quái gở so với cô ấy.
Mặt khác, kể từ khi vào phòng, Leticia lại tỏ ra vô cùng hợp với bầu không khí này.
「Ý cậu "thế này" là sao?」
「Cậu ta là người yêu của cậu chứ gì.」
「Người y――Cậu nhầm rồi!」
U Nhiên lập tức đỏ bừng mặt, vặn lại. Cô cho rằng việc bị nghi ngờ như vậy là hoàn toàn vô căn cứ・・・・・
「Sao, tớ nhầm à? Nhưng trông cậu mồ hôi mồ kê đầm đìa kìa.」
「Tớ nợ cậu ấy! V-Với lại… đúng là cậu ấy đã cứu mạng tớ.」
「Cậu ta cũng ra gì phết nhỉ. Âm nhân của Tân Nguyệt Giám Đốc cơ đấy? Rồi sao nữa?」
「"Rồi sao nữa" là ý gì?」
「Cậu ta là ân nhân cứu mạng cậu đúng không? Thế thì cậu chẳng phải trả ơn sao? Nhắc tới trả ơn… như câu chuyện con hạc trả ơn ấy?」
「Tớ sẽ giận đấy nhé.」
Leticia lại tiếp tục trêu chọc cô. Dù là những cử chỉ thiếu trang nghiêm hay nét mặt tinh nghịch mà cô ấy đang thể hiện lúc này, tất cả đều chẳng hề giống một công chúa của một quốc gia chút nào.
U Nhiên cảm thấy hơi khó chịu trước sự dai dẳng của cô bạn.
「Đừng giận thế chứ; tớ chỉ bàn về quy trình trả ơn sao cho đúng thôi mà.」
「Cậu nói câu đó chứa đầy ý xấu thì có.」
「Được rồi, tớ không nói nữa. Đổi lại cậu phải kể cho tớ nghe.」
「Kể gì?」
「Cậu ta đã cứu mạng cậu thế nào. Là cậu nên tớ đoán chắc là lúc cậu đang lén lút đi đâu đó, nhưng tớ muốn nghe chi tiết hơn cơ.」
「Cũng chẳng có gì quan trọng đâu.」
Dù nói vậy, U Nhiên vẫn kể cho Leticia nghe về sự cố khi cô gặp Taiyou.
Bình thường đây sẽ được coi là chuyện tuyệt mật, nhưng cô đã trải lòng tất cả vì đây là nơi không ai có thể nghe lén và là với người cô có thể tin tưởng.
「Chà, một gã thú vị đấy. Đúng gu mà các chị em của cậu thích luôn. Với tư cách một con người thôi nhé, dĩ nhiên rồi.」
Leticia chặn họng trước, nhưng U Nhiên lại trở nên hờn dỗi theo một nghĩa khác.
「Đừng nhắc tới mấy chị em nữa.」
「Sao thế; họ là do khác mẹ sinh ra mà?」
「Đúng là vậy, nhưng mà」
「Ít nhất thì phía anh chị em cùng cha khác mẹ của chúng ta cũng có tới khoảng sáu mươi người đấy chứ.」
「Bởi vì dòng tộc cô vốn có truyền thống đa thê mà.」
「Xin lỗi nhé, đếm kĩ lại thì chẳng quá nổi ba mươi người đâu.」
「Nhầm lẫn quá thể rồi đấy! Mà cho dù thế thì từng đó vẫn là quá nhiều!」
「Cái duy nhất tớ có thể tự hào chính là đếm nhầm đấy, biết chưa? Kiểu như nói "Cậu xem, tớ giảm được hẳn một ký này" dù thực chất chỉ giảm có chín trăm gam thôi.」
「Tại sao chứ?」
「Cậu nghiêm túc thật đấy nhỉ.」
「Tớ thật sự không hiểu lắm, nhưng điều tớ hiểu rõ là từ nãy đến giờ cậu liên tục nói xấu tớ đấy.」
「Nhưng tớ hiểu rồi, cậu con trai đó mất tích này nọ, nên tớ hiểu vì sao cậu lại hốt hoảng như thế.」
「Tớ đâu có hoảng loạn.」
「Có cần giúp không? Tớ cho cậu mượn đám hiệp sĩ của tớ nhé?」
「Cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Với lại――」
「Với lại?」
Leticia hỏi lại, còn Youran thì ngập ngừng.
Bởi lẽ chính cô cũng chẳng rõ mình tính nói gì sau hai chữ “với lại”.
Thế nên cô đành tìm một lý do mơ hồ nhưng hoàn toàn không phải lời dối trá để khỏa lấp đi.
「Bởi vì sẽ rất tốn công để xoa dịu đám thuộc hạ hiệp sĩ của vương quốc Phili sau khi lập chiến công.」
「Ừm, điều đó cũng đúng. Xin lỗi vì đã xen vào chuyện của cậu nhé.」
Youran lắc đầu.
Cô biết rất rõ Leticia đưa ra lời đề nghị đó hoàn toàn là vì lòng tốt. Cô ấy có thể khoác lên những bộ mặt khác nhau trong công việc hay đời tư, nhưng tính cách thì chỉ có một.
Youran vẫn luôn ngưỡng mộ cô ấy vì điều đó.
Sau khi Leticia rời đi nơi khác, Youran dành thời gian lặng lẽ nhìn ngắm khung cảnh bên dưới.
Cảnh đêm lung linh chẳng kém gì nơi vương đô. Nơi mỗi ánh đèn ấy, đổi lấy việc đốt cháy nhiên liệu là hiệu suất thu về, là những câu chuyện, và là sự bình yên.
Từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ ngợi nhiều mỗi khi nhìn xuống, nhưng không hiểu sao hôm nay lòng cô lại chẳng thể tĩnh lặng.
「Đâu đó trong những ánh đèn kia… liệu cậu ấy có ở đó không nhỉ.」
Cô thì thầm, chẳng hướng về riêng ai.
Chạm tay vào mặt kính, cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp lòng bàn tay.
Cô chợt có ảo giác rằng cùng với hơi ấm cơ thể, một điều gì đó trong tim cô cũng đang bị hút cạn.
Cô đăm đăm nhìn bóng hình mình phản chiếu trên mặt kính. Ở đó là Juunishima Youran trong bộ kimono tay dài; một con người khoác lên mình lớp giáp quyền uy để bọc lấy trái tim.
「……」
Sột soạt.
Lặng lẽ tháo dải obi, bộ kimono tay dài tuột xuống tấm thảm trần ngập sự uy nghiêm.
Trút bỏ đến cả lớp y phục cuối cùng, Youran hoàn toàn trần trụi trước tấm kính.
Dáng hình khi cô vừa cất tiếng khóc chào đời; vóc dáng sở hữu khuôn ngực đầy đặn. Đường nét kiều diễm của một thiếu nữ hiện hữu nơi đó.
Lặng nhìn trong chốc lát, cô chải lại mái tóc đang rủ xuống như chiếc áo hoàn, rồi buộc thành hai bím tóc hai bên đầu.
Cô nhìn lại bản thân phản chiếu trong kính một lần nữa. So với lúc nãy, thần thái của cô đã hoàn toàn thay đổi.
Vẻ mãn nguyện ban nãy đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, và dù có đi lướt qua một người quen biết, cô cũng nghi ngờ liệu họ có nhận ra mình hay không.
Nhưng lúc này, góc nhìn đã hoàn toàn dịch chuyển.
Rọi lại trong kính là một cô gái đang cố ép ra vẻ mặt hớn hở với tấm lưng gồng lên căng thẳng.
Từ tư thế đứng ấy, có một điều gì đó cô chẳng thể nào che giấu nổi.
Khi điều đó được nhận ra, bởi chính cô, ngay cả cô cũng bắt đầu nghĩ như vậy.
「……Hàaa」
Nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó một lúc, cô khẽ thở dài.
Rốt cuộc, Youran vẫn・・・chẳng thể ngăn điều đó lại. Khoảnh khắc ấy đã bao phủ hoàn toàn cơ thể cô và chẳng chịu tan đi.
Cô phải nghĩ ra một cách cải trang khác thôi.
Cô nghĩ bụng, và khi đang tính gọi người phụ việc vào để thay bộ kimono tay dài ra…
「――Hyan」
Cô đột nhiên cảm thấy như có thứ gì đó vừa vướng vào mình. Cô có cảm giác một bên tóc bím đang bị tóm lấy và kéo ngược lại.
Cô lập tức quay người lại, nhưng chẳng có ai trong căn phòng suite rộng lớn này cả.
Dĩ nhiên rồi. Làm sao có chuyện ai đó có thể bước vào đây mà không có sự cho phép của cô cơ chứ.
Ngay từ đầu cô đâu có bị kéo. Cô chỉ cảm thấy như mình đang bị giật lại, và khi đã bình tĩnh suy nghĩ kỹ, cô thấy mình vẫn đang đứng thẳng tắp, chẳng hề nhúc nhích.
Chẳng có ai ở đó, cũng chẳng ai làm gì cô cả.
Dữu Nhiên xoa xoa đầu; day day chân hai bím tóc cột cao.
Cảm giác ấy dường như vẫn còn quẩn quanh nơi đây; như thể vừa được khơi dậy lần nữa.
Cảm giác khi bị cậu con trai ấy thản nhiên trêu đùa mà không báo trước.
「Thật sự đấy, cậu coi cơ thể tôi là cái gì chứ.」
Dữu Nhiên lên tiếng, bước về phía góc phòng đối diện. Từ bỏ ý định gọi người hầu tới để giúp mình trở lại dáng vẻ ban đầu, hai bím tóc dài lôi cuốn đung đưa theo từng bước chân.
Từ trong chiếc vali nằm ở góc phòng, xuất hiện bộ trang phục mà Thập Nhị Đảo Dữu Nhiên sẽ chẳng bao giờ khoác lên người: một bộ đồ thường ngày gồm áo phông và chân váy.
Nôi Nhỏ.
Nhớ lại cái tên mình từng tự xưng một lần ấy, Dữu Nhiên xỏ tay vào tay áo.
Khí chất không thể che giấu vẫn giữ nguyên như thế, nhưng cô đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp mang dáng vẻ hoàn toàn đối lập với trước kia.
「Tất cả đều là lỗi tại cậu ta. Tự tay mắng cho cậu ta một hai câu tôi mới hả dạ.」
Âm thầm trốn đi, Dữu Nhiên thốt ra những lời đó với giọng điệu giận dỗi.
Có điều gì đó rất lạ trên đôi môi khi hình bóng cô thu nhỏ lại hoàn toàn, phản chiếu qua cánh cửa kính xa xa.
Đó là một nụ cười rạng rỡ mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.
Truyện liên quan
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...