Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 147: The Princess of Phili / Probably Frustrating
[previous_page]
[next_page]
Hera tiếp tục bay thẳng vút lên bầu trời đầy sao với tốc độ ổn định. Tốc độ mà cô đạt tới thừa sức để phá vỡ tầng khí quyển và bay lượn theo quỹ đạo của một vệ tinh nhân tạo.
「Chà, ngài ấy thực sự đã làm được, quả không hổ danh Taiyou-chan, thật tuyệt vời khi ngài ấy dám trao nụ hôn ngay cả với một công chúa thực thụ」
Vẫn còn đà bay lên từ cú ném của Taiyou, cô cảm nhận được những gì đang xảy ra từ phía xa: rằng số lượng thiếu nữ có thể nhìn thấy cô――những người đã trao nụ hôn cho Taiyou――lại vừa tăng thêm một người.
Kotone, Suzune, Kazane.
Kohaku và Youran.
Aoba, và rồi cả Pochi.
Tiếp nối bọn họ, những cô gái có thể nhìn thấy cô đã tăng lên một.
Khỏi phải nói cũng biết cô vui mừng thế nào khi số thiếu nữ có thể trò chuyện cùng mình lại tăng lên, vì cô rất thích tán gẫu, nhưng bên cạnh đó cô còn cảm nhận được một niềm vui thuần khiết hơn thế.
Natsuno Taiyou. Cậu thiếu niên đang nâng cấp bản thân trong đời thực, tay vung chiếc xẻng và tập hợp bảy người cô dâu.
Hera tự hào nhận cậu làm chủ nhân của mình. Cô vô cùng ngưỡng mộ sự trưởng thành cũng như những thành tựu của cậu, thứ gắn kết trực tiếp với niềm vui của chính cô. Cô chỉ muốn gửi lời cảm ơn đến vị thần vô danh nào đã sinh ra cô ở bên cạnh cậu.
Thế nên lúc này cô đang vô cùng sung sướng.
Niềm vui được thanh tẩy lấp đầy lồng ngực nhỏ bé của cô.
Cô chỉ muốn thông báo cảm xúc của mình cho tất cả loài người trên thế giới này biết.
「Phải rồi, mình cũng cần phải báo tin cho Kohaku-tan và mọi người nữa」
Hera sực nhớ đến những người mà cô muốn chia sẻ tin tức này nhất. Để truyền tải niềm vui đó một cách trọn vẹn nhất, cô cuối cùng cũng đạp phanh khẩn cấp vào tốc độ bay lên mạnh mẽ của mình, xoay chuyển tư thế giữa không trung. Một khi đã bất ngờ đặt chân đến tầng bình lưu, cô liền xác định lại vị trí của Kohaku cùng đồng bọn, phóng vụt về hướng đó.
Thay đổi hướng đi với quỹ đạo một góc nhọn, cô nhanh chóng lao xuống quần đảo Nhật Bản.
Cô lao xuống với uy lực thậm chí còn lớn hơn cả lúc bay lên. Chẳng mấy chốc, cô bắt đầu nhìn thấy điểm đến của mình.
Đó là một chiếc xe moóc có kích thước bằng cả chiếc xe buýt nối với một xe đầu kéo, đậu trên bãi đất trống ở một bến tàu bình thường.
”Căn Hộ Di Động”, sở hữu vẻ bề ngoài mộc mạc trong khi bên trong lại ẩn chứa sự tiện nghi phi thường.
Hera dũng mãnh bay vào bên trong chiếc nhà di động mà Kohaku cùng mọi người chắc chắn đang ở đó.
Bên kia bức tường mà cô vừa lướt qua là khu vực sinh hoạt, và Kohaku đang ở đó một mình.
Một bà cụ có gương mặt trẻ trung. Bà đang mặc một chiếc áo hai dây hở hang, để lộ ra những chi tiết cơ thể chưa phát triển dài một mét ba, đang một mình tựa người vào chiếc ly được chiếu sáng bởi ánh đèn màu ấm áp. Làn da ửng hồng màu hoa anh đào của bà tỏa ra một mùi hương quyến rũ, và nếu Taiyou ở đây thì vẻ ngoài này có lẽ đã đủ để làm tê liệt lý trí của cậu ngay tức khắc.
「Kohaku-tan」
「Ra là cô. Cô làm cái gì vào giờ này thế?」
「Chỉ có một mình cô thôi hả Kohaku-tan, mọi người đâu hết rồi」
「Ở đây lịch ngày khác rồi, bọn họ ngủ từ đời nào rồi」
「Ối chà chà」
Thốt lên một tiếng kêu đầy vẻ đùa cợt, Hera bay thẳng đến khu vực phòng ngủ, xác nhận rằng Kotone, hai chị em kia và Pochi đang ngủ say, nhịp thở đều đặn bình yên. Sau đó, với vẻ thất vọng đôi chút, cô quay trở lại và nhẹ nhàng đáp xuống chiếc bàn trước mặt Kohaku.
「Có chuyện gì bức bối mà giờ này lại mò đến đây. Phu quân có khỏe không」
「Vâng ạ, thực ra em có một báo cáo liên quan đến Taiyou-chan」
「Hohh」
Đôi mắt Kohaku lóe lên. Cô nhìn Hera với vẻ mặt vô cùng tò mò.
「Có chuyện gì xảy ra à? Thằng bé gặp cô nương nào khác hả」
「Vâng ạ. Quả đúng là Kohaku-tan, hiểu nhanh thật đấy」
「Oho」
「Thực ra, giờ đã có thêm một người nữa có thể nhìn thấy em rồi」
Hohh, lại một cú lật bánh xe nhanh gọn nữa nhỉ. Thế là tiểu thư nhà ai thế?
「Ừm thì……Phili? Đó là công chúa của đất nước kia kìa」
「Công chúa Leticia cơ à」
Kohaku đáp lại gần như ngay lập tức, khiến Hera hơi giật mình.
「Người đó cơ á. Kohaku-tan biết người đó sao?」
「Ta thực ra chưa gặp bao giờ. Nhưng một nhân vật nổi bật như thế thì ta đã đơn phương tìm hiểu qua cái hộp thu hình cát-sốt rồi」
「Hộp thu hình cát-sốt là gì thế?」
「Cô thiếu hụt kiến thức ở mấy thứ kì cục ghê. Ta thấy nó trên vô tuyến, trong tin tức này nọ ấy mà」
「Ra là vậy, dù sao thì chị ấy cũng là công chúa mà」
「Đúng vậy. Một trong những vị công chúa của vương quốc Phili, nằm vuông góc với xích đạo và là quốc gia thân Nhật nhất. Ta nghe nói con bé có thể nói tiếng Nhật trôi chảy như người bản xứ, nhưng không biết có thật thế không?」
Bà vừa nói, vừa nhìn Hera để chờ đợi sự xác nhận.
「Vâng ạ, chị ấy nói chuyện bình thường lắm. Chị ấy còn thốt ra mấy câu như “thế chứ lị” hay “nhìn đây này” nữa cơ」
「Thật giống một ca sĩ nào đó」
Kohaku khúc khích cười.
「Dù vậy đi nữa, khiến một nàng công chúa phải khuất phục ngay ngày đầu tiên chia ly, ta phải nói rằng đúng là điều nên mong đợi ở Phu quân」
「Quả nhiên thế! Quả không hổ danh Taiyou-chan của em」
「Thế hóa ra các người đến để báo cho ta chuyện đó à」
「Không hẳn đâu. Chàng ấy bảo rằng không muốn em nhìn thấy cảnh chàng hôn Nữ vương bệ hạ, rồi Taiyou-chan đã đuổi em ra ngoài」
「Hoh? Thật là phí phạm quá」
「Sao lại thế ạ?」
Hera nghiêng cái đầu nhỏ đầy khó hiểu. Gương mặt Kohaku vừa mang nét thú vị, lại vừa phảng phất vẻ thất vọng thật sự.
「Nụ hôn của hoàng gia Phili tuyệt lắm đấy, dẫu đó mới chỉ là lời đồn」
「Tuyệt lắm ạ?」
「Ta chẳng rõ về Công chúa Leticia đâu, nhưng phụ vương của cô ta, nụ hôn của vị quốc vương Phili hiện tại mới thực sự là một thứ khác biệt」
「Nó tuyệt vời đến mức nào chứ?」
「Hắn ta vẫn còn trinh trắng cho đến khi đã hôn tới một nghìn người」
「Oa, tuyệt thật đấy」
「Ta thấy cô chẳng buồn giấu giếm sự ngưỡng mộ của mình đâu, mà sao cũng được」
Nghiêng ly rượu, Kohaku nuốt trọn chất lỏng màu hổ phách vào bụng.
「Thế ra đó là công chúa của Phili nhỉ」
Kohaku lẩm bẩm, chìm trong suy ngẫm. Hera nhìn cô đầy tò mò.
「Có chuyện gì sao?」
Khuôn mặt cô thoáng chút đăm chiêu……ta chỉ đang nghĩ rằng những cô nàng được chàng thu phục cứ ngày một nhiều lên thôi, cô thấy đấy」
「Hình như đúng là thế thật」
「Ta đang tự hỏi chúng ta có thể đi xa đến đâu. Trong lúc chuyện đó diễn ra」
「Trong lúc chuyện đó diễn ra ư?」
「Đến cuối cùng, rất có thể chúng ta sẽ buộc phải chiến đấu vì vị trí của bảy người, ta chỉ đang nghĩ thế thôi」
Kohaku cất lời, dẫu gương mặt cô trông rất đỗi hứng thú.
「Thôi, em sẽ quay lại chỗ của Taiyou đây」
「Đợi lát đã」
Kohaku ngăn Hera lại, người đang định dịch chuyển tức thời đến chỗ Taiyou.
「Có chuyện gì sao?」
「Lúc này, chúng ta đang cố tình tránh liên lạc với Taiyou phải không nào?」
「Vâng, đúng là vậy」
Đầy khó hiểu, cô nghiêng toàn thân về phía Kohaku.
「Chúng ta tránh liên lạc giữa Kohaku-tan cũng như Taiyou-chan để Pochi-chan không bị bắt giữ」
「Ừ, vì sợ hiểm họa về khả năng rò rỉ một số thông tin nào đó qua đường giao cảm tâm linh, đó là điều chúng ta đã quyết định mà」
「Thì sao nào?」
「Quyết định đó ấy mà, ta rất muốn cô thay đổi nó đi một chút」
「Thay đổi theo cách nào ạ?」
「Chúng ta vẫn tránh liên lạc như bình thường, bù lại cô có thể ghé mặt đến đây mỗi 12 tiếng hoặc 24 tiếng được chứ? Sẽ ổn cả nếu cô là người cất công đến đây để liên lạc với chúng ta phải không?」
「Điều đó chắc chắn là con người bình thường không thể phát hiện nổi……」
Trầm ngâm một lát, Hera hỏi vặn lại.
「Nhưng chẳng phải khi đó cô sẽ bị coi là “đang liên lạc” sao? Em không thể bị kẻ thù bắt giữ hay phát hiện, nhưng việc liên lạc ngay từ đầu chẳng phải hơi tệ hay sao?」
「Rất có thể là tệ thật, nhưng quyết định ban đầu của chúng ta rất có thể lại trở thành vô nghĩa」
「Chị vẫn muốn tiếp tục chứ?」
「Ta nghĩ thế là tốt. Ta không ép cô đâu……Ừm, thế còn với điều kiện được Phu quân cho phép thì sao?」
「Em hiểu rồi, em sẽ hỏi ý kiến từ Taiyou-chan」
Kohaku gật đầu.
Trong tình cảnh bất thường này, Hera quyết định trước tiên sẽ chuyển lời điều này tới Taiyou và chờ đợi quyết định từ chàng.
Cô chỉ có thể cảm nhận được tung tích của những người phụ nữ mà chàng đã hôn, nhưng bù lại cô cũng có thể dịch chuyển tức thời đến nơi Taiyou đang ở.
Tách khỏi Kohaku, Hera dịch chuyển đến chỗ Taiyou dễ dàng như thể hít thở.
「Taiyou-chan, Taiyou-chan, tớ có chuyện này muốn bàn với cậu――khoan đã, có chuyện gì xảy ra thế này Taiyou-chan!」
Lập tức trở lại khoang thuyền nơi Taiyou đang ở, Hera không khỏi bàng hoàng trước cảnh tượng bất ngờ diễn ra ngay trước mắt.
Taiyou đang bị Leticia đè nghiến xuống, cô ta như một con dã thú điên dại, cuồng nhiệt hôn khắp người cậu.
「Chuyện gì thế này Taiyou-chan, sao cậu lại bị cưỡng hiếp ngược thế kia?」
Nếu Taiyou còn chút sức lực nào, hẳn cậu đã vặn lại rồi. Vì hiếm hoi lắm Hera mới nói một câu không sai vào đâu được, nhưng chắc chắn cậu vẫn sẽ vặn lại.
Thế nhưng cậu không thể, bởi lẽ cậu chẳng còn khả năng đó nữa.
Bị Leticia đè chặt phía dưới, thân thể Taiyou đang co giật liên hồi.
Truyện liên quan
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...