Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 145: The Princess of Phili / Challenge
[previous_page]
[next_page]
“Ư……m”
“Taiyou-chan! Cậu đã tỉnh lại rồi phải không Taiyou-chan! Cậu có biết tôi là ai không!? Một ( một ) cộng (+) một ( một ) bằng (=) ruộng lúa ( điền んぼ) đấy!?”
“Câm, mồm……Đừng có la hét bên tai tôi……”
“Ồ, hóa ra cậu nghe thấy tôi! Taiyou-chan! Taiyou-chan của tôi ơi!!”
“Nói cứ như thể tôi là đồ vật thuộc sở hữu của cô không bằng……”
Cố gượng ngồi dậy, cậu đưa tay ôm lấy phần sau gáy đang nhức buốt. Tâm trí cậu vẫn còn hỗn loạn, nhưng cậu thừa sức nhận ra có một con tinh linh ồn ào đang chí chóe ngay bên tai mình.
“Mừng quá……”
“Mà rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với tôi thế……”
“Có vẻ như nhóc đã tỉnh rồi đây”
“――mm!”
Cậu hoàn toàn lấy lại sự tỉnh táo khi nghe thấy chất giọng Kansai lạ lẫm ấy. Giật mình chồm dậy và đảo mắt quan sát xung quanh, cánh cửa bỗng mở tung, cô thiếu nữ tóc vàng mắt xanh bước vào phòng đi kèm với hai vệ sĩ.
Vẫn diện mạo ấy như lúc trước, cô ngồi xuống một vị trí cách xa chỗ Taiyou vừa nằm ngủ, trong khi hai gã cận vệ mặc đồ đen đứng chờ phía sau với dáng điệu thư thả. Dù đang ở trong nhà, họ vẫn đeo kính râm khiến cậu chẳng tài nào biết họ đang nhìn đi đâu, vô hình trung tạo lên một áp lực đè nặng lên người Taiyou.
“Dạo này sao rồi nhóc?”
“……Tệ hại, nhờ phúc của cô đấy”
Cậu lập tức nhớ lại những chuyện vừa xảy ra trước đó. Trong lúc đang đôi co qua lại với Youran, cậu đã bị cô ta dùng tay chém một cú chí mạng vào gáy.
Để rồi mất đi ý thức, và tỉnh dậy thì đã thấy mình ở đây.
Cậu liếc mắt ra ngoài cửa sổ. Có vẻ như trời vẫn chưa sáng hẳn, màn đêm vẫn còn bao trùm lấy bầu trời. Nhưng khác với lúc trước, cậu đã không bị đưa đến một nơi hoang vu ngoài trời nào khác, mà là ở trong một căn nhà kín đáo.
“Xem ra nhóc vẫn ổn chán. À mà, với đôi tay gầy đét này thì tớ cũng chẳng làm được mấy trò mèo đâu”
“Với đôi tay gầy đét mà cô tung ra một đòn đau điếng thế đấy, cô không thấy vậy sao?”
“Đó là phép lịch sự tối thiểu của một thiếu nữ đấy chứ”
“Thế giới nào lại có chuyện một thiếu nữ dùng thủ đao đánh vào cổ người khác vậy hả”
“Thế giới của giới thượng lưu chứ sao”
Leticia cất lời, nở một nụ cười gượng gạo không hợp với vẻ ngoài lộng lẫy của cô chút nào.
“Mấy kẻ như bọn tớ hầu như lúc nào cũng phải trải qua chuyện đó mà, biết không? Dù rằng bọn tớ cũng được dạy là phải bỏ cuộc bất cứ khi nào không thể kết liễu mục tiêu chỉ trong một đòn đánh bất ngờ”
“……”
“Theo nghĩa đó thì Nhật Bản thời cổ đại quả là rất logic. Cậu biết không, phụ nữ ngày xưa chẳng phải vẫn giấu dao găm giữa áo kimono và bầu ngực đó sao? Chúng được dùng để tự vệ, và cũng để tự sát khi mọi con đường đều cùng đường. Kỹ thuật cận chiến của bọn tớ cũng giống như vậy thôi”
“……”
“Muốn biết tại sao tớ lại rành mấy chuyện đó không? Nhìn này, đất nước của bọn tớ――vương quốc Phili là quốc gia thân Nhật nhất đấy. Họ thích Nhật Bản đến mức có cả một bộ phận nhỏ mang dòng máu Nhật từ vài thế hệ trước. Hơn thế nữa, tên đệm của tớ thậm chí còn――”
“……”
Taiyou hoàn toàn im lặng trừng trừng nhìn Leticia, ngầm thể hiện rõ thái độ rằng cậu chẳng có hứng thú gì để hùa theo ba cái trò đùa cợt của cô ta cả.
Như thể cảm nhận được điều đó, Leticia thở dài sườn sượt, hạ thấp giọng xuống một chút và đổi chủ đề.
“Đừng có trừng mắt nhìn tớ như thế, chuyện đánh ngất nhóc là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà”
“Tại sao cô lại làm một chuyện như thế chứ”
Cuối cùng cô ta cũng chịu đáp lời, Taiyou liền đi thẳng vào vấn đề chính.
“Vì bọn tớ là bạn thân cơ mà”
“Bạn thân?”
“Cậu không thấy lạ lắm sao? Con nhóc đó muốn nhóc trốn thoát và tớ đã vui vẻ hợp tác đấy chứ. Dù nhìn theo hướng nào đi nữa thì sự việc cũng đã diễn ra như vậy. Nhưng nếu có gì thì tớ cũng đã kiểu như『Cậu chắc chứ? 』và xác nhận lại rồi đấy, biết chưa?”
“Thế thì, lý do chấp nhận yêu cầu của cô ta ở phút chót là gì?”
“Nhóc đang nói đó là một điều tồi tệ hả?”
“Tôi muốn biết lý do”
Sau một khoảng lặng ngắn, Leticia cất tiếng trả lời.
“……Những kẻ như bọn tớ ấy mà, hầu như chẳng bao giờ có được quyền tự do quyết định ý chí của chính mình cả. Bọn tớ bị cuốn vào đủ mọi chuyện nhiều hơn người bình thường và ý chí của bản thân thì cứ mãi bị gạt ra bên lề”
“Ý cô là cô sẽ thực hiện mong ước của mình bất cứ khi nào có cơ hội sao?”
“Và tớ xin nói thêm là nếu có ai đó có khả năng thực hiện nó nữa cơ”
Nụ cười của Leticia càng thêm phần nhợt nhạt.
“Trong hoàn cảnh đó, tớ có lẽ là người duy nhất trên thế giới này sẽ bỏ mặc nhỏ lại nơi ấy. Và điều ngược lại cũng đúng”
“Đó cũng là vì hai người là bạn thân sao?”
“Đúng vậy”
「Được rồi. Vậy để tôi hỏi thêm một điều cuối cùng」
「Gì chớ」
「Cô ấy đã bị đưa đi đâu」
Taiyou đăm đăm nhìn thẳng vào Leticia, chất vấn như đang dồn ép cô.
Ánh nhìn mang phần nhiều sự gay gắt ấy như đang nói rằng「Hai người là bạn thân nên chắc chắn cô phải biết rõ chứ」.
「Chẳng mấy chốc mà rõ thôi ấy mà」
「Và việc nói cho tôi biết sẽ vi phạm cái quy tắc “bạn thân” của cô à?」
「Cho đến khi các điều kiện tiên quyết được làm sáng tỏ thì tôi sẽ không nói đâu」
「……Là Aoba sao」
「Ừm」
Leticia gật đầu.
「Tôi không rõ chi tiết, nhưng chừng nào điều đó chưa được giải quyết, việc cậu hành động sẽ chỉ đem lại tác dụng ngược thôi」
「……」
Cứng họng, Taiyou cắn nhẹ môi dưới. Đúng như những gì Leticia vừa nói, nguyên nhân Youran ở lại nơi đó và để Taiyou chạy trốn là bởi họ đang nắm giữ Aoba, và hoàn toàn không thể làm gì cho đến khi vấn đề đó được giải quyết.
「Tôi sẽ hỏi cậu cái này」
Không chút do dự, Leticia bắt đầu hỏi Taiyou với một thái độ dứt khoát không khoan nhượng.
「Gì chứ」
「Cái quân át chủ bài mà con bé đó nhắc tới rốt cuộc là gì」
「――ư!」
Taiyou hítmột hơi thật sâu. Hera ở ngay cạnh cậu, nhưng cậu không dám nhìn sang phía đó.
Cậu chỉ đăm đăm nhìn Leticia, hỏi ngược lại.
「Tại sao cô lại hỏi」
「Bọn tôi cần phải nắm bắt tình hình chứ. Cậu thực sự nghĩ là tôi sẽ bỏ mặc con bé đó ở lại đấy chắc?」
「……」
「Bọn tôi là bạn thân cốt cách đấy, tôi với con bé đó cơ mà. Nếu hỏi xem thân thiết đến mức nào, thì là đủ để sẵn sàng bỏ rơi nhau khi lâm vào tình cảnh ngặt nghèo đấy」
「Thế nên lúc nãy……」
「Không thể cứ mặc kệ con bé đó như thế được nếu cậu ấy là người bạn thân duy nhất của tôi chứ đúng không?」
「……」
「Con bé đó muốn thế ở lúc trước, nên tôi đã chiều ý. Giờ đến lượt tôi. Hơn nữa, cậu ấy cũng có nói là cấm tôi đến tìm đâu cơ chứ」
「Cậu……」
「Dù sao đi nữa, tôi muốn biết cái “át chủ bài” của cậu mà con bé đó nhắc đến là gì」
「……」
Taiyou chần chừ.
Nên bắt đầu từ đâu đây・・・・・・、cậu đâm ra lưỡng lự về điểm đó.
「Chẳng lẽ là loại tinh linh nào đó à?」
「Hả? Sao cô lại nghĩ vậy」
Trái tim Taiyou đập lệch một nhịp.
「Vào lúc đó, khi con bé nhắc đến quân át chủ bài ấy, cuộc trò chuyện của hai người cực kỳ kỳ lạ. Cảm giác như có thêm một hoặc hai người nữa ở đó……hoặc giống như cậu đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại vậy, kiểu thế đấy」
「À……」
「Cậu không nhận ra đấy à, chà, sao cũng được. Cả chuyện này nữa」
「Nữa ư?」
Vẫn còn chuyện gì khác nữa sao? Taiyou cau mày.
「Ngay sau khi tỉnh dậy, cậu đã nói chuyện với ai đó phải không. Ngay trước khi tôi bước vào phòng. Tôi tưởng căn phòng này có thể dùng làm nơi phát sóng nên đã gây nhiễu, nhưng vì thấy cậu vẫn đang nói chuyện nên tôi nghĩ chắc đó là loại ma quỷ quái quỷ gì rồi」
Cậu thậm chí còn chẳng thốt nổi một tiếng kêu trong cổ họng. Một khi nguồn gốc đã bị vạch trần rõ ràng đến thế, Taiyou không còn cách nào để lấp liếm qua loa nữa.
Taiyou-chan……
Hera có lẽ cũng có suy nghĩ tương tự, hoặc có lẽ cô đã đọc được suy nghĩ của Taiyou. Cô đã cất lời ngay sau khi Leticia bước vào phòng.
Taiyou thốt lên những lời để an ủi cô.
「Cậu không làm gì sai cả. Cậu đã im lặng khi cô ấy bước vào phòng. Chỉ có điều là cô ấy đã đi trước một bước trong lần này mà thôi」
「Hơn nữa, tình thế lúc đó lại vừa khéo. Nếu không ở trong hoàn cảnh ấy thì tôi ngờ rằng con bé đó sẽ thốt ra một gợi ý đơn giản như vậy đâu」
「Đừng có hùa vào cuộc trò chuyện như thể đó là chuyện bình thường chứ, tôi lại tưởng cô thực sự nhìn thấy cậu ấy mất」
Taiyou cười khổ.
「Nhưng chẳng phải cô ấy ở đó sao」
「Ừ, nhưng cô ấy không phải là tinh linh hay gì đâu, cô ấy bảo mình là một tiểu yêu tinh」
「Ta là tiểu yêu tinhー」
「Nghĩa là cô ấy nhìn thấy được」
「Ừ」
「Tôi cũng thấy được cô ấy chứ」
「……Cậu thấy được」
「Bằng cách nào」
Trái ngược với Taiyou kiệm lời, Leticia tò mò xen vào.
「Oà!」
「Taiyou-chan, em không cần phải bận tâm đâu, phải không? Dẫu sao thì Youran-chan cũng・・nhìn thấy con bé mà」
「Đúng vậy……」
Hiểu rõ chính xác những gì Hera đang nói, Taiyou hít một hơi thật sâu, quay lại nhìn Leticia lần nữa.
「Để nhìn thấy cô ấy, cậu phải hôn tôi」
「……Thật tình đấy」
「Xin nói thêm là tôi đã làm điều đó với Youran rồi」
「……Ra là vậy」
Leticia thở dài, ngả người ra phía sau chiếc ghế nàng đang ngồi.
「Điều đó thật chí mạng」
Truyện liên quan
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...