Tận Thế Bất Tử – Tôi, Kẻ Bị Zombie Ghét Bỏ, Cùng Gia Đình Tận Thế - Chương 5: Âm thanh địa ngục

Nơi Yuko chỉ tay về phía đó là một bãi tập kết vật liệu xây dựng.

Những chồng vật liệu chất đống tạo ra vô số góc khuất không ai nhìn thấy.

Từ lúc hai chị em sinh đôi bị bắt đi chắc cũng chưa lâu.

Nếu có thể tìm ra được, có lẽ vẫn chưa quá muộn.

Tôi chạy như điên trong bãi vật liệu.

"...Mero!"

Tôi nghe thấy rồi.

Tiếng người, là giọng của một trong hai chị em sinh đôi.

"...ni te...! ...shiga...!"

Xa quá.

Ở đâu vậy?

Ở đâu rồi?

"...ena! Đừng chống cự!!"

"Bảo buông ra cơ mà!"

"Đừng có mà láo, mày!!"

"Này! Dừng lại! Đừng động vào Airi!!"

Gần rồi.

Tôi chạy về phía phát ra tiếng.

"Đồ khốn! Haha! Nó khóc rồi này."

"Đừng đánh vào mặt nhiều quá. Lúc làm chuyện đó lại tụt hứng."

"Khốn nạn! Khốn nạn! Đừng động vào! Buông ra!"

"Im đi, đồ chết tiệt!!"

"Ư...ư...!!"

Tôi đã tìm thấy rồi.

Có kẻ đang cưỡi lên người và tát vào mặt.

Không băng bó chân, chắc là Airi.

Cô bé đã bảo vệ Yua sao?

Yua... kia rồi.

Bị kẹp chặt không nhúc nhích được.

Chúng có đánh đập, nhưng chuyện tồi tệ nhất vẫn chưa xảy ra.

Tôi đã kịp thời.

Có bốn tên đàn ông tất cả.

"Này, này! Mày đến đây làm gì hả!"

"Biến đi chỗ khác!"

"Không nghe thấy à!"

Mấy tên xung quanh la hét om sòm nhưng tôi mặc kệ.

Tôi tiến về phía tên đang cưỡi lên người Airi.

Tôi tránh né khi mấy tên khác định lao vào túm lấy tôi.

Chỉ cần đưa chân ra là chúng ngã lăn quay.

"Loại nhóc láo toét như mày tao càng muốn vừa đánh vừa làm thịt!"

"Thế à. Chết đi."

"Hả?"

Có lẽ vì mải mê với Airi nên hắn không nhận ra tôi. Tôi túm lấy tóc hắn.

Tóc dài thừa thãi thì bị túm là phải rồi.

Coi như rút ra được bài học.

Tôi kéo tóc hắn bằng tay phải, rồi thúc đầu gối trái vào mặt hắn.

Khi hắn bật ngửa ra theo phản xạ, tôi dùng cả hai tay túm lấy tóc hắn, kéo mạnh rồi lại thúc đầu gối.

Chắc là hắn cảm thấy mũi mình gãy, nhưng miếng bảo vệ trong bộ đồ này cứng quá nên tôi cũng không rõ.

Đá đầu gối có tấm thép chắc chắn sẽ đau lắm nhỉ?

"Guahhh!!"

Tôi kéo tóc hắn, lôi khỏi người Airi.

Rồi đá vào mặt hắn khi hắn ngã xuống đất như đá bóng.

Đôi bốt này cũng có tấm thép đấy.

Chắc đau lắm.

"Ughgaga!! Ggiiii!!"

Hắn không còn nói tiếng người nữa.

À, đúng rồi.

Bọn này, đúng hơn là tất cả bọn chúng, đều là lũ zombie khốn nạn.

"Này! Nguy rồi!"

"Chết đi, đồ khốn!!"

Vài tên khác lao vào.

Tôi túm lấy ngón áp út và ngón út của bàn tay đang chộp tới, bẻ gãy một cách dứt khoát.

"Gyaaa! Nó bẻ gãy rồi!!"

Cái miệng lắm lời đó tôi tặng cho một cú thúc cùi chỏ với miếng bảo vệ.

Máu phun ra bắn cả vào mặt tôi nhưng tấm kính che đã bảo vệ.

Đang thúc cùi chỏ liên tục thì bị túm từ phía sau.

Tôi nắm lấy chân phải của hắn, quét chân trái rồi ngã ngửa về phía sau cùng hắn.

"Gaf...!"

Tôi nhẹ cân, nhưng với hai người đè lên nhau, lưng hắn đập mạnh xuống đất chắc không thở nổi.

Đúng lúc, tôi cưỡi lên người hắn, đấm liên tiếp vào mặt.

Găng tay của tôi cũng được gia cố, dù không bằng của Mika.

Khi đánh người đàn ông đó nhiều lần, môi hắn rách, mũi bị bẹp, nước mắt bắt đầu tuôn ra.

Hắn đưa tay ra như muốn xin dừng lại, nên tôi gộp ngón trỏ và ngón giữa của cả hai tay lại rồi bẻ gãy.

Người đàn ông hét lên như một con zombie.

À mà, zombie thì đâu có hét.

“Đ-đồ khốn!! Tao sẽ giết mày!!”

Gã đàn ông đang đè lên Airi bất ngờ đá mạnh vào lưng tôi.

Tôi ngã chúi về phía trước, hắn liền định trèo lên người tôi.

Tôi đã nói rồi mà, tóc mày dễ nắm lắm.

Đừng để tóc dài vô ích như thế.

Tôi túm tóc hắn, kéo mạnh sang một bên, hắn lập tức rời khỏi người tôi.

Tôi giữ chặt tóc hắn bằng cả hai tay, rồi húc đầu thật mạnh.

Tuyệt vời.

Nhờ có mũ bảo hiểm nên tôi không đau.

Còn hắn thì máu me đầy mặt.

Tôi vẫn sạch sẽ.

Mọi chuyện đều tốt đẹp.

Tôi trèo lên người hắn, đánh vào mặt hắn nhiều lần như hắn đã làm với Airi.

Tóc hắn dài một cách vô ích, cứ vung vẩy chống cự trông thật bực mình, nên tôi túm tóc, kéo đầu hắn lên rồi đấm.

Từng mảng tóc rụng ra, dính lại trên tay tôi.

Hay là nhổ sạch luôn nhỉ.

“Đau quá, đau quá!! Cứu với!!”

Tôi không hiểu tiếng zombie.

Đánh thêm vài lần nữa, tóc hắn giờ đã ngắn đi khá nhiều, nhưng tôi cũng thấy phiền nên dừng lại.

Tôi nhìn sang phía Yua.

Yua đang ôm chặt lấy Airi để bảo vệ cơ thể mình.

Còn gã đàn ông đang giữ chặt họ… vẫn còn đó.

“Đ-đừng lại gần! Tôi không làm gì cả!”

Tôi đã thấy rõ hắn giữ chặt họ mà.

Tôi bước về phía hắn, hắn liền bò lùi định chạy trốn, tôi túm lấy chân hắn.

Giày rơi ra.

Tôi nắm lấy ống quần.

Quần tụt xuống.

Này. Này. Mày. Định làm gì khi tụt quần xuống thế hả?

Tôi túm lấy áo khoác cùng áo sơ mi, giật mạnh cho tụt ra.

Mặt hắn bị che lại, tôi giữ nguyên như vậy.

Tôi tung cú đá vào khuôn mặt bị che.

Vết máu đỏ loang ra trên áo sơ mi trắng.

Trong tình trạng này, hắn chẳng thể chống cự nổi.

Tôi quay mặt về phía cặp song sinh.

“Bọn mày cũng muốn thử không?”

Cả hai chỉ lắc đầu im lặng.

Không làm à.

Vậy để tao làm thay nhé.

Chúng nó co người lại để tự bảo vệ, nhưng cũng chẳng quan trọng.

Tôi đá vào mặt, mũi, miệng. Hắn giãy giụa, tôi đạp lên cổ.

Nếu tôi dồn hết sức nặng xuống thế này, chắc hắn sẽ chết mất.

Zombie thì được phép tiêu diệt mà nhỉ?

“Đủ rồi.”

Không biết từ lúc nào, có người đứng sau lưng tôi, đặt tay lên vai tôi.

Tôi quay lại, thúc cùi chỏ phải.

Bị chặn lại.

Tôi tung cú đá trước để kéo giãn khoảng cách.

Bị né được.

Tôi vung tay đánh ngược về phía hắn.

Cánh tay bị giữ lại.

“Ư, ưg!”

“Bình tĩnh lại đi.”

Cánh tay tôi bị khóa, bị đè xuống đất.

Muốn thoát ra chắc phải chấp nhận gãy tay thôi.

Liệu tôi có chịu nổi không?

“Đừng vùng vẫy nữa.”

“A, anh ơi…”

“Người đó là lính tự vệ đấy…”

“Hả?”

“Đúng vậy. Bình tĩnh lại đi.”

Cảm xúc đang dâng trào trong tôi dần nguội lạnh.

Lính tự vệ… là lính tự vệ thật sao.

Tôi hơi bối rối.

Có lẽ tôi đã bình tĩnh lại rồi.

Bây giờ mình có thể nói chuyện bình thường chưa nhỉ.

“Anh đã bình tĩnh lại chưa?”

“À, xin lỗi. Tôi bình tĩnh rồi.”

“Vậy à. Thế tôi sẽ thả anh ra, mong anh đừng làm loạn nữa.”

Người lính tự vệ rời khỏi người tôi.

Tôi vung vẩy cánh tay vừa được giải phóng để kiểm tra.

Có vẻ không bị đau gì cả.

Người lính tự vệ này cao cỡ bằng hai chị em sinh đôi, rất nhỏ con.

Không, không phải nhỏ con.

Người có cơ bắp dày và cánh tay to thế này thì không thể gọi là nhỏ con được.

Anh ta không mặc áo giáp hay mang súng, chỉ mặc quần rằn ri, áo sơ mi và đội mũ trùm đầu.

Có khi nào tôi đã làm phiền lúc anh ta đang nghỉ ngơi không?

Dù sao thì cũng phải cảm ơn mới được.

“Cảm ơn anh đã đứng ra can thiệp. Tôi biết ơn lắm.”

“Không cần đâu ạ.”

Nếu cứ để như vậy chắc tôi đã giết hắn thật rồi.

Dù là loại zombie chuyên bắt nạt kẻ yếu, giết người cũng không phải chuyện nên làm.

...Nhưng thật sự là không nên sao?

Có khi nào nên tiêu diệt hắn trước khi có thêm nạn nhân không?

Không được. Suy nghĩ của mình lại đang đi theo hướng nguy hiểm rồi.

Mình muốn rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt.

“Vậy tôi đi đây, nhờ anh trông chừng bọn họ giúp tôi được không?”

“Vâng, tôi nhận rồi.”

Tôi quay mặt về phía hai chị em sinh đôi, cả hai đều giật mình run rẩy.

“Này, về thôi. Mika đang lo lắng đấy.”

“À, vâng, dạ vâng.”

“Em biết rồi...”

Tôi định cõng Yuai nhưng thấy cô bé dính đầy máu nên thôi.

Yuai dựa vào vai Airi, chậm rãi bước đi.

Bây giờ nghĩ lại, tại sao mình lại quyết định đi cùng hai chị em sinh đôi này nhỉ?

Có phải vì lúc đi đến nơi trú ẩn tôi đã cứu và bảo vệ họ khỏi lũ zombie không?

Ở đây còn rất nhiều nhân viên ủy ban thành phố có thể nhờ cậy được.

Lẽ ra nên giao họ lại cho người khác thì hơn?

“Này, mà hai đứa, sao lại quyết định sống cùng chỗ với Mika thế?”

“Ơ, giờ anh mới hỏi à?”

“Chị Mika nói sẽ bảo vệ bọn em.”

Nếu Mika đã nói vậy thì mình cũng nên bảo vệ họ thôi.

“Vậy à, Mika nói thế à. Vậy thì anh cũng sẽ bảo vệ hai đứa.”

“Anh đã bảo vệ bọn em quá đủ rồi mà...”

“Ừ, thật sự cảm ơn anh đã đến...”

“Không phải là ‘azama’ gì gì đó à?”

“Là ‘azamaru suisan’ nhé.”

“Nói câu đó là chị Mika nổi giận đấy.”

“Chị Mika mà nổi giận thì ghê lắm.”

“À, cả anh nữa đấy.”

“Anh đúng là quỷ thật. Quỷ ngoài đời luôn.”

“Anh đúng là ‘yabatanien’.”

“Thật là ‘manji’.”

“‘Manji’? Muốn ăn cơm chan nước trà à?”

Đúng là mình không hiểu nổi mấy đứa trẻ bây giờ nói gì.

Cảm giác như đang nói chuyện với người ngoài hành tinh vậy.

Chắc là không nên nghe nghiêm túc quá, nên sau đó tôi cũng chẳng chú ý mấy đến câu chuyện của hai chị em sinh đôi.

Khi quay lại khu bếp dã chiến, Mika nhìn tôi với vẻ mặt kinh khủng.

“...Vất vả rồi. Trước hết nên giặt hoặc lau sạch quần áo đi.”

“À, ừ. Đúng rồi. Vậy, để anh đi giặt chút.”

Có một chỗ rửa tay hơi xa nên tôi đi về phía đó như chạy trốn.

Vừa rửa bề mặt ủng và mũ bảo hiểm, tôi vừa nhớ lại vẻ mặt của Mika lúc nãy.

“Haizz... Chắc chắn là cô ấy đang giận rồi.”

Chắc hẳn Mika đã nhận ra ngay là tôi đã phá vỡ lời hứa mười năm trước với cô ấy: “Không làm đau người khác quá mức cần thiết.”

Máu dính đầy người, mà nguyên nhân bị lộ chắc chắn là do đống tóc dính đầy trên găng tay này.

Lần này nếu tôi quỳ xuống xin lỗi chắc Mika cũng sẽ tha thứ thôi.

Dù bao nhiêu năm trôi qua tôi vẫn không thể ngẩng đầu trước Mika.

Cô ấy đã cho tôi cơ hội để trở thành người tốt, còn giúp tôi cải tạo bản thân.

Mika đã thay đổi cuộc đời tôi. Không ngẩng đầu nổi trước cô ấy cũng là điều đương nhiên.

Mà nói là thay đổi cuộc đời thì nghe hơi quá.

Chỉ đơn giản là một thằng nhóc mười bảy tuổi ngông cuồng, đánh nhau với một cô gái nhỏ tuổi hơn rồi thua, thế là đem lòng yêu và muốn được cô ấy thích nên mới thay đổi bản thân thôi.

Đúng là chuyện ngốc nghếch.

Mà nguyên nhân tất cả chắc cũng do tính cách của tôi.

Tôi là đứa nhát gan đến mức không dám xem phim kinh dị đàng hoàng, nên cứ phải giả vờ thành ai đó để vượt qua nỗi sợ.

Khi xem phim kinh dị thì tôi lại hóa thân thành nhà phê bình phim kinh dị.

Khi ngồi lên tàu lượn siêu tốc, tôi trở thành một kẻ nghiện adrenaline.

Và khi bị bọn du côn gây sự, tôi hóa thành một tên lưu manh ngoài vòng pháp luật.

Tôi, một thằng còi cọc từng tham gia câu lạc bộ kịch ở cả cấp hai lẫn cấp ba, vốn rất thích hóa thân vào các vai diễn khác nhau.

Và rồi, tôi bị bọn du côn để mắt tới, thế là vai diễn tên lưu manh ngoài vòng pháp luật đã trở thành hiện thực.

Nhân vật lưu manh mà tôi thủ vai luôn lấy phương châm “đã làm thì làm tới cùng” làm tôn chỉ.

Có lẽ nhờ vậy, hoặc cũng có thể chính vì thế mà tôi chẳng bao giờ thua mấy tên du côn vặt vãnh quanh đây, và đó cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày đen đủi của tôi.

Thắng một chọi một thì số người đối đầu tăng lên, thắng khi bị vây đánh thì vũ khí bắt đầu xuất hiện.

Lúc nào không hay, chuyện đánh nhau có vũ khí đã trở thành điều bình thường, và tôi cũng chẳng biết mình đã bị đuổi học từ lúc nào nữa.

Từ đó, tôi chẳng còn phân biệt được mình đang diễn vai lưu manh hay thực sự đã trở thành một tên lưu manh.

Bởi lúc nào tôi cũng trong trạng thái sẵn sàng đánh nhau, dù là khi ngủ hay khi ăn, luôn giữ mình trong vai lưu manh.

Có lẽ tâm hồn tôi cũng đã bị nhuốm màu lưu manh mất rồi.

Một lần nọ, tôi thấy một cặp đôi đi ngang qua trước mặt, nghĩ rằng đã là lưu manh thì phải gây sự, thế là tôi kiếm chuyện với gã con trai.

Nhưng rốt cuộc lại bị cô gái đánh bại, tôi choàng tỉnh, tự hỏi mình đang làm cái quái gì, và rồi tôi đã phải lòng cô gái ấy, tên là Mika.

Hơn nữa, người đi cùng Mika không phải là con trai mà là em gái của cô ấy.

Tôi thành thật kể lại mọi chuyện và bị cả hai đánh cho tơi tả.

Cả hai đều học karate, những cú đấm dồn hết sức lực vào hông thực sự đau điếng.

Em gái của Mika, cô bé Kano, mong là em ấy vẫn bình an.

Mạng bị gián đoạn, điện thoại không gọi được, mail và mạng xã hội cũng chẳng liên lạc được, tôi lo lắng vô cùng.

Thế nhưng Mika, chị ruột của Kano, lại không mấy bận tâm.

“Con bé đó còn mạnh hơn cả chị mà,” cô ấy nói vậy.

Tôi rửa sạch máu và lau khô bằng khăn.

A, tôi chẳng muốn quay về chỗ Mika chút nào.

Nhưng người thất hứa là tôi mà.

Thôi thì cứ thành thật xin lỗi vậy.

Có lẽ tôi chỉ còn cách đóng vai một ông chồng tồi bị vợ dữ dằn đè đầu cưỡi cổ thôi.

Không, có lẽ tôi chẳng cần phải diễn nữa, vì tôi vốn đã là một ông chồng tồi bị vợ dữ dằn đè đầu cưỡi cổ rồi. Ha ha ha.

Khi tôi quay lại chỗ Mika, trái với dự đoán của mình, cô ấy hoàn toàn không giận dữ.

Thậm chí còn khen tôi nữa là đằng khác.

“Ngược lại, em còn ngạc nhiên vì anh chỉ dừng lại ở mức đó thôi. Nếu là em, chắc chắn em sẽ thiến luôn rồi.”

“Ừ nhỉ. Mika thì bao giờ cũng nhắm thẳng vào chỗ hiểm trước mà.”

Đó cũng là lý do ngày xưa tôi thua cô ấy.

Đánh nhau giữa đàn ông với nhau thì hiếm khi bị tấn công vào chỗ hiểm lắm.

Nhưng tôi là lưu manh ngoài vòng pháp luật nên cũng hay nhắm vào đó mà.

“Từ giờ, mọi người không được rời nhau nữa nhé. Dù đi vệ sinh hay đi tắm, nhất định phải có em hoặc Kyohei đi cùng.”

“Ừ, chắc anh cũng nên giữ chế độ chiến binh tận thế để sẵn sàng ứng phó ngay lập tức thôi.”

“Thôi đi nhé. Nếu anh bắt đầu nói mấy câu kiểu ‘Unu’ là em cười không nhịn được đâu đấy.”

“À, vậy phải chuẩn bị con Hắc Vương rồi!”

“Buồn cười quá đi.”

Hai chị em sinh đôi thì hiểu chuyện, còn Yuko và Erina thì chỉ ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Có lẽ đây chính là cái gọi là khoảng cách thế hệ.

Hôm đó, sau đó không có chuyện gì xảy ra, mọi thứ thật yên bình.

Dù là học sinh cấp ba, nhưng việc phải ngủ gần những cô gái không phải Mika cũng khiến tôi căng thẳng lắm.

Nhắc mới nhớ, hai chị em sinh đôi trước khi đến chỗ trú ẩn này từng ở trong một nhóm học sinh cấp ba ồn ào náo loạn, rồi bị zombie tấn công nên mỗi người chạy một ngả.

Tưởng rằng họ sẽ lo lắng cho bạn bè, ai ngờ lại nói những câu như “Toàn bọn con trai ảo tưởng và con gái giả tạo, phiền phức lắm” hay “Bị đeo bám đòi ngủ cùng mãi nên tách ra được là tốt rồi.”

Mika bảo bị tấn công là do tự làm tự chịu, hai chị em cũng có vẻ hơi buồn.

Hôm sau, tôi nhờ Sato cho tham gia giúp gia cố hàng rào.

“Ôi, thật sự cảm ơn cậu đấy. Người thì thiếu mà lắm đứa chẳng làm gì cả, bực mình quá.”

Có lẽ Sato đã dồn nén nhiều bức xúc, nên cứ than vãn mãi.

“À mà Yamashita này, nghe nói cậu đã dạy cho bọn kia một bài học nhỉ. Bọn tớ bị cấm ra tay nên nghe vậy thấy hả dạ lắm.”

“Ừ, nhưng mà, bạo lực thì không tốt đâu nhỉ.”

“Ha ha ha! Ừ nhỉ! Không tốt thật, ha ha ha.”

Ừ. Tôi thực sự nghĩ là không tốt mà.

Tôi đi bên cạnh Sato, người đang cười sảng khoái, cùng bước trên hàng rào để kiểm tra chỗ nào cần gia cố.

Trên nóc xe buýt và xe tải, người ta đã đặt những tấm ván làm lối đi, rất dễ di chuyển.

“Cậu không thấy đây là một cảnh tượng kinh khủng sao? Thật sự là không thể tin nổi đây là hiện thực.”

“Ừ, đúng vậy…”

Bên ngoài hàng rào là vô số zombie.

Bất kể già trẻ gái trai, những người từng sống đều đang ở đó.

Họ đập vào hàng rào, xô đẩy, rên rỉ không ngừng.

“Không biết bao giờ chuyện này mới kết thúc nhỉ. Liệu loài người có diệt vong luôn không?”

“…………Ai mà biết được.”

Tôi nghĩ chẳng còn con đường nào ngoài diệt vong, nhưng không thể nói điều đó ra khỏi miệng.

“Lúc đầu zombie chỉ lác đác từng nhóm mười người thôi. Vậy mà giờ đông đến mức không đếm xuể.”

Zombie ngày càng nhiều lên theo từng ngày, đến mức ra khỏi nơi trú ẩn này cũng đã là điều không tưởng.

“Yamashita này, cậu biết dân số thành phố này không?”

“Hình như sáu trăm nghìn thì phải.”

“Vậy à. Nhìn số zombie ở đây chắc cũng phải bằng một phần sáu mươi dân số rồi. Không biết còn bao nhiêu người sống sót nữa.”

Chắc chưa đến một nửa đâu.

Và con số đó sẽ càng ngày càng giảm đi theo thời gian.

“Thì, chúng ta chỉ có thể làm những gì mình có thể thôi mà.”

“Ừ, đúng vậy.”

Khi tôi đang nói chuyện với Sato-kun, đột nhiên lũ zombie bắt đầu náo loạn.

“Uaa a a...”

“Gugaa a a...”

“Ooooo ooo...”

Tiếng gào của lũ zombie lan ra như một thứ bệnh truyền nhiễm, vang vọng khắp xung quanh khu vực trú ẩn.

“Này này, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”

“Tôi không biết. Cái quái gì thế này...”

Âm thanh đó chẳng khác nào tiếng địa ngục mà tôi từng nghe trên các trang video ngày xưa.

Truyện liên quan

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.3k
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Đang ra Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 3 giờ trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 1k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1k
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 981
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 970
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 884