Tận Thế Bất Tử – Tôi, Kẻ Bị Zombie Ghét Bỏ, Cùng Gia Đình Tận Thế - Chương 9: Gặp gỡ
Tiếng sụt sịt của Miko vang lên trong vòng tay tôi.
Nếu không làm gì đó để Miko, người đang ôm chặt tôi và không chịu nhúc nhích, di chuyển thì chúng tôi sẽ bị lũ zombie bao vây mất.
"Miko, đi thôi. Chúng ta phải tìm chỗ nào an toàn."
"Ừm, em hiểu rồi... Cùng về nhà nhé?"
"...Nhà hơi xa đấy. Với lại, có khi nó đã cháy rụi rồi cũng nên."
"Ừm, vậy à... Đúng rồi..."
Tôi chưa từng thấy Miko chán nản đến mức này bao giờ.
Dù có hơi quá sức, nhưng tôi phải đưa cô ấy đến nơi an toàn.
Giờ Miko không thể chiến đấu với zombie, còn tôi cũng chẳng thể cử động bình thường.
Nếu lặng lẽ đi men theo những chỗ khuất, có lẽ chúng tôi sẽ đến được nơi an toàn.
Nếu cứ đi dọc theo đường tỉnh lộ này, sẽ đến ngã tư nơi các tuyến đường giao nhau.
Rẽ về phía cảng ở đó, hình như có một tòa chung cư lớn.
Tạm thời, hãy hướng về đó. Đi bộ chắc chưa đến một tiếng.
Có lẽ việc cuối cùng tôi có thể làm là đưa Miko đến nơi an toàn trước khi mình biến thành zombie.
Từ trên nóc xe buýt, tôi nhảy xuống nóc xe con, rồi từ nóc xe con xuống đất, như thể chẳng có gì to tát.
"Nào, đi thôi, Miko."
"Ừm."
Tôi nắm tay Miko và bắt đầu bước đi.
Tôi vẫn còn choáng váng, nhưng nếu để lộ sự yếu đuối lúc này, Miko sẽ càng buồn hơn nữa.
Chỉ mong ít nhất mình chịu đựng được đến khi tới chung cư.
Nhờ ánh trăng đã ló ra khỏi mây từ lúc nào không hay, chúng tôi vẫn có thể đi mà không cần đèn.
Ngã tư bị một vụ tai nạn xe tải lớn làm cho hỗn loạn.
Một chiếc xe tải thùng dài chừng mười lăm mét đổ ngang, chắn hết cả đường.
Tôi xác nhận bằng biển chỉ dẫn màu xanh, nếu đi men theo xe tải về bên trái sẽ đến chung cư, còn rẽ phải chắc là doanh trại.
"Chúng ta rẽ trái ở đây. Đi giữa đường để có thể đối phó với zombie từ mọi hướng."
"Kyohei, xin lỗi nhé. Từ đây để em đi trước. Anh đừng cố quá."
"Không, anh không cố đâu mà? Nhưng nếu Miko muốn đi trước thì anh cảm ơn."
"Để em lo."
Có vẻ tinh thần của Miko đã khá hơn nhiều.
Thật lòng mà nói, tôi cũng sắp không thể giả vờ ổn nữa rồi.
Được đi phía sau, nơi không bị Miko nhìn thấy, thật là nhẹ nhõm.
"Nhìn kìa. Có zombie."
"Ừ, chỉ một con thôi. Liệu mình dụ nó đi được không?"
"Để em thử."
Ở đằng xa, có một bóng người lảo đảo đứng đó.
Đứng một mình ở nơi thế này thì chắc chắn là zombie rồi.
Chúng tôi lặng lẽ men theo xe tải, không gây tiếng động.
Phía trước xe tải có một chiếc xe con đang đỗ, nếu nấp vào bóng xe đó sẽ dễ dụ zombie hơn.
Khi tôi vừa thò người ra khỏi đầu xe tải định di chuyển về phía xe con thì cùng lúc, từ phía đối diện, một bóng người khác cũng lao ra.
Hóa ra bên đó cũng có zombie.
Vì ở cự ly gần không thể đá được, Miko liền lao vào đấm.
"Hey stop!! I'm alive!!"
"Hả!? Người à!?"
Một phụ nữ ngoại quốc vừa hét lên bằng tiếng Anh vừa giơ hai tay lên.
Cô ấy không có vẻ thù địch, nhưng trên tay lại cầm một cây nỏ lớn trông rất nặng.
Miko vẫn giữ tư thế tấn công, tay trái đưa ra trước, tay phải đặt cạnh mặt.
Có vẻ như cô ấy sẵn sàng tung đòn bất cứ lúc nào.
Tôi không muốn đứng trước mặt Miko lúc này chút nào.
"Cô định tấn công bọn tôi à?"
"À, tôi biết chút tiếng Nhật. Một chút thôi. Không đánh nhau đâu."
Người phụ nữ trả lời câu hỏi của Miko bằng tiếng Nhật bập bẹ.
Có vẻ cô ấy không có ý định gây sự.
Miko cũng nhận ra điều đó nên đã hạ tay xuống.
Người phụ nữ có khuôn mặt kiểu phương Tây, mặc quần rằn ri và áo sơ mi.
Mái tóc vàng uốn xoăn được che bằng một chiếc khăn bandana.
"À, ờm, love and peace?"
"Yeah! Love & Peace! Nhưng chờ chút. Có Z đang đến."
Người phụ nữ vui vẻ đáp lại tiếng Anh của Miko, rồi chỉ về phía con zombie mà chúng tôi vừa phát hiện, nó đang lảo đảo tiến lại gần.
Có vẻ tiếng hét vừa rồi đã khiến nó chú ý.
Khoảng cách còn chừng năm mươi mét.
"Để tôi xử lý. Chờ chút nhé."
Cô ấy dựng chân chống của cây nỏ có ròng rọc lên nắp ca-pô xe con, rồi xoay tay quay để kéo dây cung.
Tiếng động phát ra khá lớn, tôi lo không biết có kéo thêm zombie khác tới không.
Ở thắt lưng cô ấy có một ống đựng tên.
Người phụ nữ lấy ra một mũi tên có đầu nhọn sắc trông rất nguy hiểm, lắp vào nỏ.
"Cô mang theo thứ nguy hiểm thật đấy."
"Tiếng Nhật 'Hunting' nói sao nhỉ?"
"À, dùng để săn bắn à. Hunting là săn bắn, đi săn."
"Đúng rồi. Vậy tôi bắn nhé."
Người phụ nữ quỳ một gối xuống, nhìn qua ống ngắm gắn trên nỏ.
“Ăn cái này đi...”
Một tiếng động lớn vang lên, như tiếng vỗ tay vào bánh mì, khiến con zombie ở đằng xa khuỵu gối rồi ngã gục xuống. Một mũi tên cắm phập vào đầu nó, và tôi cảm thấy có chút dư vị khó chịu trước sự tàn nhẫn khi giết zombie không chút khoan nhượng như thế.
“Hell yeah! Piece of cake!”
Người phụ nữ vui vẻ nói gì đó. Tôi muốn cô ấy hạ giọng xuống một chút.
“Nào, đi thôi. Hử? Tay anh bị sao thế?”
“Bị zombie cắn đấy.”
“Oh...”
Mika trả lời thay tôi, người phụ nữ ngước nhìn lên trời rồi đặt tay lên mặt, làm một cử chỉ như than thở. Tôi hơi bực mình, nhưng nhớ ra từng nghe nói người nước ngoài hay biểu cảm quá mức nên cố nhịn.
“Tôi có ‘medicine’. ‘Medicine’ của Z.”
“Medicine? ...Thuốc à!? Có thuốc sao!?”
“À, tôi được ‘friend’ cho đấy. Một ít thôi. Nhưng người ta bảo chưa từng dùng cho người.”
“Vẫn còn trong giai đoạn thử nghiệm à?”
“Đúng vậy. Nếu muốn dùng thì tôi cho. Nhưng tôi không mang theo đâu. Ở nhà cơ.”
Tôi không biết từ lúc nào đã quỳ sụp xuống đất.
“Cho tôi đi. Không, xin hãy cho tôi. À, cô định cho thật à. ...Cảm ơn. Thật sự cảm ơn...!”
“Oh... Japanese DOGEZA!! Lần đầu tiên tôi thấy đấy.”
Tôi không hiểu tiếng Anh lắm, nhưng nghe thấy từ “dogeza”. Người phụ nữ đặt tay lên vai tôi, mỉm cười bảo “Đứng lên đi”.
Tôi đứng dậy, đối diện với cô ấy.
“Tôi là Maxine. Maxine Brooks. Còn anh?”
“Kyohei. Kyohei Yamashita.”
“Kyohei, rất vui được gặp anh. Còn chị?”
“Mika, Yamashita. Maxine, cô là cứu tinh của tôi.”
“Cứu... gì cơ? Tiếng Nhật khó quá. Mika, rất vui được gặp chị.”
“Tôi cũng rất vui. Thời gian quý lắm. Chúng ta đến nhà Maxine thôi.”
“Nhà, đi hướng kia. Nhìn thấy tòa ‘high-rise apartment’ lớn không?”
“Cô sống ở chung cư à? Nếu còn phòng trống, chúng tôi cũng muốn ở lại một thời gian.”
“Ừ, đến nơi rồi tính tiếp.”
Dù sao tôi cũng muốn nghỉ ngơi ở nơi an toàn. Đầu óc tôi choáng váng, chỉ cần lơ là chút thôi là có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào.
“Nếu tôi cho ‘medicine’, tôi cũng có chuyện muốn nhờ. Kyohei và Mika, hãy giúp tôi.”
“Giúp gì cơ?”
“Tôi muốn cứu ‘friend’. Nhưng bị Jieitai từ chối rồi.”
“Tôi đồng ý. Nếu thuốc đó thật sự hiệu quả, cô nhờ gì tôi cũng làm. Nên đi nhanh thôi.”
“OK! Đi thôi.”
Maxine đi đầu, Mika ngay phía sau, tôi đi cuối cùng. Mỗi lần gặp zombie, Maxine lại định dùng nỏ bắn chết, nhưng Mika giục đi tiếp nên cô ấy miễn cưỡng bỏ qua.
Có lẽ cô ấy cũng là người nguy hiểm thật.
Khi đi bộ, cánh tay bị cắn của tôi nóng ran lên, cơn đau tưởng đã dịu lại giờ lại quay về. Da tôi lộ ra qua khe băng đã chuyển sang màu đen, nếu nhìn dưới ánh sáng chắc còn tím tái hơn nữa. Máu từng nhỏ giọt cũng đã ngừng, băng thì khô cứng lại.
Chắc đây cũng là hậu quả của việc bị lây nhiễm.
Đi bộ chừng gần một tiếng, chúng tôi đến nơi Maxine nhắm tới.
“Đây rồi. Leo lên từ đây.”
“Cái này là...”
“Cái này là...”
Một chiếc xe thang cứu hỏa đang duỗi thang ra. Đầu thang hướng thẳng tới hành lang tầng năm của tòa chung cư cao tầng. Nhắc mới nhớ, ở đây gọi chung cư là “apartment” bằng tiếng Anh.
Tòa chung cư này cao hai mươi tầng, vừa mới hoàn thành ngay trước khi xảy ra đại dịch zombie, tôi vẫn còn nhớ rõ. Sống ở nơi tốt thế này, tôi cũng thấy hơi ghen tị.
Chiếc thang gần như dựng thẳng đứng. Như vậy thì zombie khó mà leo lên được. Nhìn xuống, lối vào tầng một của chung cư bị chắn kín bằng đủ loại đồ đạc.
Như vậy thì zombie không thể vào trong, mà người bên trong vẫn có thể ra vào. Thật hợp lý.
“Tìm được cái này cũng vất vả lắm đấy.”
“Maxine tự mang cái xe thang này tới à?”
“Đường nhiều chướng ngại, nhưng xe này mạnh, tôi đẩy được.”
“Cô đẩy mấy xe khác ra để đi à? Đúng là xe thang này nặng, có thể làm được thật.”
Nhưng mà, Maxine là ai mà vừa lái được xe lớn như này, vừa biết vận hành thang?
“Đi nhanh thôi. Nếu Kyohei biến thành Z, tôi chỉ còn cách bắn thôi.”
“Tôi không muốn bị bắn đâu, đi nhanh lên.”
“Đi thôi.”
Không biết cô ấy đùa hay thật. Trong tay Maxine là cây nỏ đã lắp sẵn tên.
Chiếc thang gần như dựng đứng, với một tay thì trèo lên quả là gian nan.
Sắp rơi xuống nên tôi buộc phải dùng tay trái đang bị thương.
Mỗi lần dùng, cơn đau dữ dội như thể vết thương lại rách toạc ra, khiến khuôn mặt tôi trong mũ bảo hiểm ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ngay phía dưới tôi, Mika đang trèo lên, cô ấy nói sẽ đỡ tôi nếu tôi có nguy cơ rơi xuống.
Dù tôi nhẹ cân, nhưng để đỡ một người đàn ông trưởng thành cũng cần khá nhiều sức lực.
Tôi dễ dàng tưởng tượng cảnh cả hai cùng rơi xuống, nên tôi cẩn thận trèo lên, quyết không để mình rơi bằng bất cứ giá nào.
Chiếc thang nhỏ rung lắc mỗi lần tôi trèo, khiến tôi lo lắng nó sẽ gãy hoặc đổ bất cứ lúc nào.
Dù chỉ cao khoảng năm tầng, nhưng ở nơi chênh vênh thế này, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi.
"Kyouhei, còn chút nữa thôi. Cố lên!"
"Ừ, tôi sẽ cố..."
Nhờ có lời động viên của Mika, cuối cùng tôi cũng trèo lên được.
"Chậm quá. Vẫn còn phải trèo tiếp."
"Trèo tiếp? Không phải ở tầng này sao?"
"Phòng của tôi ở tầng tám. Đầu tiên phải đến phòng kia đã."
"Là sao vậy?"
"Cứ đi theo tôi là được."
Maxine mở khóa phòng 507 rồi đẩy cửa vào.
Cô ấy đi thẳng vào phòng mà không tháo giày, nên tôi cũng đi theo.
Chỉ cần nhìn thoáng qua là biết phòng này không có ai ở, chẳng có gì cả, chúng tôi tiến vào ban công thì lại thấy một cái thang nữa.
"Ra vậy. Là cửa hầm à?"
"Đúng rồi. Đi thôi."
Chúng tôi trèo lên thang ở cửa hầm, đến phòng 607.
Phòng này có dấu hiệu có người ở nhưng lại chẳng thấy ai, chúng tôi đi xuyên qua phòng ra hành lang.
"Đi lên cầu thang này nhé."
"Phía dưới bị chắn bằng rào chắn à. Ra vậy."
Cầu thang từ tầng năm lên tầng sáu bị chắn lại, nhưng cầu thang từ tầng sáu lên tầng bảy thì không.
Tôi tưởng sẽ đi thẳng lên tầng tám, nhưng lại thấy cầu thang bị chắn tiếp.
"Lại là cửa hầm à?"
"Đúng vậy. Đi thôi."
Chúng tôi đi tiếp trong hành lang thì lại gặp một rào chắn nữa, không thể vào phòng 707 nơi có cửa hầm.
Tôi đang thắc mắc sẽ làm thế nào thì Maxine đi vào phòng 709, lại ra ban công.
Vách ngăn ban công đã bị dỡ bỏ, chúng tôi đi sang phòng 708 bên cạnh.
Tôi tưởng sẽ đi thẳng sang phòng 707, nhưng lại ra hành lang tiếp.
"Đi vòng vèo thật đấy."
"‘Invader’ không chỉ có Z đâu, nên ‘just in case’... tiếng Nhật là, cẩn thận?"
"Ra vậy."
Cẩn thận vẫn hơn.
Maxine là một cô gái trẻ, sống một mình.
Có thể bị kẻ xấu nhắm tới cũng không chừng.
Cái lối đi như mê cung này cũng là điều không thể tránh khỏi.
Từ hành lang, cô ấy mở khóa phòng 707, rồi từ cửa hầm đi lên phòng 807.
Chúng tôi ra hành lang bị chắn ở cả hai đầu, rồi vào phòng 803, cuối cùng cũng tới được phòng của Maxine.
"Phòng hơi bừa bộn nhưng vào đi, vào đi."
"Những câu tiếng Nhật như vậy cô cũng biết nhỉ. Xin phép làm phiền."
"À, đi giày cũng được."
"Tôi suýt nữa đã tháo giày rồi."
"Trong tình cảnh này, không tháo giày là đúng rồi."
"Phải đấy."
Tôi bước vào phòng Maxine, tháo mũ bảo hiểm ra.
Cảm giác như vừa được giải thoát.
Phòng của Maxine ngập tràn đồ đạc.
Từ đồ ăn như đồ hộp, chai nước, cho đến máy phát điện, xăng dầu.
Những chiếc xô lớn chất đầy nước, cả ngoài ban công cũng có.
Trên chiếc bàn làm việc lạ lẫm có mấy cái nỏ, và rất nhiều mũi tên.
"Tôi tự gom góp đấy. Vất vả lắm."
"Chừng này thì chắc chắn vất vả rồi."
"Tất cả đều cần thiết cho đến khi không còn Z."
"Cần thiết cho đến khi hết zombie? Zombie sẽ biến mất sao?"
Liệu thế giới phi lý như phim hạng B này sẽ kết thúc, và một thế giới yên bình sẽ trở lại chăng?
"Z sẽ không tự biến mất đâu. Tôi sẽ ‘hunt’. Phải làm cùng nhau thì mới hết được."
"Săn lùng à. Thế thì..."
"Thôi, nói chuyện đủ rồi. Maxine, thuốc đâu?"
"Oh! Đúng rồi. Để tôi lấy."
Tôi hoàn toàn quên mất.
Virus zombie trong tôi vẫn đang âm thầm biến tôi thành zombie.
Nếu có thuốc thì càng dùng sớm càng tốt.
"Đây rồi. Này, cầm lấy."
"Tiêm à..."
Maxine mang tới một ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh vàng.
Đây là thuốc sao?
Tôi vốn sợ tiêm, nhưng lúc này, đứng trước ranh giới thành zombie, tôi không thể chần chừ được nữa.
“Chích cái này vào đâu thì tốt đây? Tĩnh mạch à? Hay là gần vết thương hơn thì tốt hơn?”
“Ừm, tôi không biết. Tôi chưa được nghe nói về chuyện này.”
“Tôi nghĩ tĩnh mạch là được rồi. Phải tiêu diệt virus zombie đang lan khắp cơ thể càng nhanh càng tốt mà.”
“Vậy à. Thế thì, Mika, nhờ cậu nhé. Tôi không làm nổi đâu.”
“Tôi cũng đoán vậy mà. Anh có thể cởi áo khoác ra không? Tôi giúp nhé?”
“À, cảm ơn. Áo bị rách lạ quá, một tay tôi không cởi được.”
Nhờ có Mika giúp, cuối cùng tôi cũng cởi được áo khoác và để lộ cánh tay ra.
Tôi buộc dây quanh bắp tay để làm nổi tĩnh mạch lên.
“Maxine, có cồn không? Dung dịch sát trùng cũng được.”
“Cái này thì có nè.”
Maxine đưa ra một chai rượu Spirytus.
Dùng cái đó để sát trùng được không nhỉ?
“Thế cũng được. Cho tôi xin một ít nhé.”
“Cái này cũng dùng được đấy.”
Mika nhận bộ sơ cứu từ Maxine, lấy miếng gạc ra rồi dùng Spirytus sát trùng cánh tay tôi.
Mùi rượu mạnh làm tôi choáng váng.
Mika thấm đẫm gạc bằng Spirytus rồi bọc kim tiêm lại.
Mà nghĩ lại, lẽ ra nên rửa sạch và sát trùng tay tôi trước, nhưng giờ tiêm thuốc có lẽ quan trọng hơn.
“Tôi tiêm đây. Nếu thất bại thì xin lỗi nhé.”
“Tiêm một phát cho tôi nhẹ nhàng luôn đi.”
Lần trước khi tôi được tiêm ở bệnh viện, sau khi đâm kim vào, họ cứ ngoáy ngoáy tìm tĩnh mạch.
Cơn đau đó tôi không thể quên được.
Họ cứ ngoáy mãi nên tôi đã nổi cáu, quát lên kiểu du côn: “Thôi đi! Đồ vụng về!!”
Đó là một kỷ niệm cay đắng.
Khi tôi còn đang nhớ lại chuyện đó thì Mika nói: “Xong rồi đấy.”
“Hả? Xong rồi à? Không đau tí nào luôn. Mika tiêm giỏi thật đấy.”
“Đây là lần đầu tiên tôi được khen như vậy đấy.”
Mika cười nói vậy, tôi cũng bật cười theo.
“Anh có thấy khó chịu không? Buồn nôn hay đau đầu gì không?”
“Tôi nghĩ triệu chứng sẽ không xuất hiện ngay đâu, nhưng tạm thời thì tôi ổn.”
“Tốt quá…”
Tôi xoa đầu Mika, nước mắt cô ấy càng tuôn ra nhiều hơn.
Xin lỗi vì đã làm em lo lắng.
Dù sao thì, nghĩ đến việc mình sẽ không biến thành zombie nữa, tôi thật sự không biết phải cảm ơn Maxine thế nào cho đủ.
“Maxine, tôi thật sự không biết phải cảm ơn cô thế nào. Tôi chỉ có thể nói cảm ơn thôi.”
“Không cần cảm ơn đâu. Tôi cũng chỉ nhận được từ ‘friend’ thôi mà.”
Tôi cũng muốn gặp người bạn đó để cảm ơn.
Có bao nhiêu người lẽ ra đã thành zombie ở thế giới này mà được cứu chứ?
Chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi nhỉ?
Gặp được Maxine quả là một phép màu, tôi đã cảm tạ cả vị thần mà bình thường tôi chẳng tin.
Mà nếu thật sự có thần linh thì đã không xảy ra thảm họa zombie này rồi.
Nên cuối cùng, tôi vẫn chỉ biết cảm ơn Maxine và người bạn của cô ấy mà thôi.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Mồi Săn (Lee Seohan)
Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn
Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...