Khi Cánh Cửa Đó Mở Ra - Chương 4
Khóe môi Jerome khẽ nhếch lên.
“Cảm giác có chút kỳ lạ, cứ như tôi đang thua chính bản thân mình vậy.”
“Nhưng đến cuối cùng, tất cả đều là anh mà.”
Yvonne dịu dàng nói, áp hai bàn tay ôm lấy má anh.
“Ôi, Yvonne.”
Jerome nhắm một bên mắt, thưởng thức hơi ấm từ bàn tay cô, rồi thở dài một tiếng thật sâu, khóe môi hơi xị xuống.
“Đây là lý do vì sao tôi không thể rời xa em đấy, em biết không?”
Giọng anh chầm chậm trầm xuống, rồi cuối cùng anh đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay cô, lầm rầm trong miệng. Dáng vẻ ấy chẳng khác nào một đứa trẻ đang hờn dỗi, nhưng Yvonne lại không thể cất tiếng cười.
“Ưm.”
Bởi vì bàn tay còn lại của anh, bàn tay không nắm lấy tay cô, đã phủ trọn và nắn bóp khuôn ngực cô. Dù cô vẫn đang mặc chiếc áo lót dài, Jerome dường như chẳng hề bận tâm mà lập tức tìm đến đỉnh ngực rồi xoa nắn. Một nụ cười mãnh liệt, tinh quái hiện lên trên môi anh.
“A… Jerome.”
Khi Yvonne bất lực tựa vào người anh như một tù nhân bị lộ điểm yếu, anh vui vẻ ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai của cô. Vòng tay anh trượt quanh vòng eo thon gọn như một loài rắn, ép chặt cơ thể mềm mại của cô vào lòng mình. Sự đê mê từ những cú trêu chọc của Jerome nơi đầu ngực cùng với sự cứng cáp đang tì vào bụng cô ngày một gay gắt, khiến Yvonne phải cắn chặt môi dưới.
“Đừng cắn. Mở miệng ra nào, Yvonne.”
Anh khẽ khàng ra lệnh. Vâng lời, cô thả làn môi căng mộng khỏi hàng răng trắng, để lộ ra đầu lưỡi đỏ hồng. Jerome nhìn đầu lưỡi ấy run rẩy bằng đôi mắt tối sầm trước khi cuốn lấy lưỡi cô thật sâu.
“Ưm, a.”
Yvonne nhắm tịt mắt lại. Hôm nay, cơ thể anh dường như còn nóng rực hơn thường lệ. Bàn tay cô siết chặt lấy chiếc áo sơ mi của anh vì chịu đựng.
Những âm thanh ướt át, thân mật vang lên rõ mùng mọt khi hai khuôn miệng ẩm ướt quấn quýt lấy nhau. Lưới anh luồn xuống dưới lưỡi cô, gảy nhẹ đầy trêu ngươi rồi lại tiến sâu hơn khi anh nghiêng đầu.
“Hức…!”
Cảm giác cuồng nhiệt quá đỗi khiến đầu gối Yvonne nhũn ra. Hôn Jerome lúc nào cũng thế—một sự nhắc nhở liên tục rằng khuôn miệng con người có thể nhạy cảm đến nhường nào.
“Yvonne,”
Jerome thì thầm tên cô một cách cuồng nhiệt, buông lơi làn môi cô ra một nửa. Giọng anh khàn đi vì khao khát. Bàn tay anh vẫn không ngừng nhào nặn khuôn ngực đầy đặn, và giờ đây, trán anh tựa sát vào trán cô.
“Em nói em đang nghĩ về ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.”
Ánh mắt sâu thẳm của anh vẫn dán chặt vào môi cô, không rời dù chỉ một khoảnh khắc. Trong giây phút đó, một tia cảm xúc xượt qua đôi mắt xanh của Jerome.
“…Jerome?”
Một cảm giác điềm báo bất ngờ khiến Yvonne cất tiếng gọi tên anh.
“Tôi vừa nghĩ ra một điều rất hay,” anh thì thầm, nhẹ nhàng cắn lấy môi dưới của cô.
“Hay là chúng ta tái hiện lại đêm đầu tiên bên nhau nhé?”
“Ý anh là sao cơ?”
“Giống như lúc đó, chúng ta từng đứng ngay tại đây.”
Vờ như không nghe thấy, Jerome dễ dàng bế bổng Yvonne lên và đặt cô ngồi lên bàn trang điểm.
“Chờ một chút đã, Jerome. Đêm đầu tiên ý anh là…?”
“Ý tôi là cái đêm đầu tiên gã đàn ông của tôi đi vào bên trong em.”
Anh đáp lại, chầm chậm vuốt ve bên trong cặp đùi đang hé mở của cô. Ánh mắt sắc lẹm của anh dừng lại đầy mê đắm ở khoảng giữa hai chân cô.
“A… hức.”
Cảm thấy bản thân tự dưng ướt át chỉ vì ánh nhìn của anh, Yvonne cố gắng rụt người lại. Nhưng nỗ lực của cô đã bị chặn đứng bởi bàn tay giữ chặt lấy hông cô của anh.
“Em còn nhớ không?”
Jerome tham lam nhào nặn vòng ba của cô bằng cả hai tay trong khi từ từ hạ đầu xuống. Anh cắn nhẹ lên đầu ngực đã nhô lên cứng ngắc xuyên qua lớp quần áo.
“A!”
“Em vẫn ngọt ngào như đêm hôm đó, Yvonne.”
Lưỡi của Jerome đang trêu đùa cô qua lớp vải ẩm ướt. Mỗi lần đầu lưỡi gảy nhẹ vào đỉnh ngực, cơ thể Yvonne lại nảy lên.
“Hà, hức! Đ-đêm đó, anh đâu có làm như thế này…!”
“Đúng rồi. Hồi đó, nó phải như thế này cơ.”
Jerome kéo chiếc váy ngủ của cô xuống, để lộ ra tòa thiên nhiên trắng nõn đã ướt đẫm và lấp lánh nước bọt, và anh không thể cưỡng lại việc mở rộng miệng trước cảnh tượng đầy mê hoặc này.
“A!”
Khuôn miệng nóng rực của anh mút chặt lấy đỉnh ngực nhạy cảm. Lưng Yvonne uốn cong lên, và theo bản năng, cô ôm chặt lấy đầu anh.
“Yvonne, cơ thể em… đã thay đổi nhiều quá.”
Giữa những tiếng mút mát tham lam, anh cất lời.
“Hồi đó nó đâu có nhạy cảm đến mức này.”
“Hức! A, Jerome!”
Khi những ngón tay anh trượt vào giữa hai chân cô, Yvonne giật mình cố khép đùi lại, nhưng đó lại là một nỗ lực vô ích khác trước cơ thể mạnh mẽ của anh.
“Hà. Tôi không ngờ em lại ướt đến mức này đấy…”
Anh điệu nghệ lướt qua những nếp gấp mềm mại, mịn màng, tìm thấy hạt mầm đang sưng lên với sự thành thục quen thuộc. Mỗi lần những ngón tay vững chãi của anh xoa nắn qua đó, một làn nước sóng sánh lại trào ra từ sâu thẳm bên trong Yvonne.
“Hà, ngực, A!”
Không thể tiếp tục nhìn những ngón tay thon dài, thẳng tắp của anh đang vùi sâu vào giữa hai cánh môi mình thêm nữa, Yvonne nhắm chặt mắt lại.
“A! A… a!”
“Tôi yêu âm thanh này của em. Khóc to hơn nữa cho tôi nghe đi, Yvonne.”
Jerome thì thầm với một nụ cười đầy ma mị.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].