Khi Cánh Cửa Đó Mở Ra - Chương 30
Lúc đó, tôi quên mất tên thợ điêu khắc là do Roman sai đến. Tôi giơ mảnh vỡ lên như thể sắp đập hắn. Khác với Roman, gã thợ điêu khắc trông ngốc nghếch và đần độn. Dù sức cạn lực kiệt, tôi vẫn thừa sức rạch một đường trên da đầu hắn!
Tuy nhiên, tôi đã không thể bổ đôi đầu gã. Nhận ra tôi làm thật, hắn hoảng loạn tháo chạy. Những tên nô lệ khác cũng hốt hoảng nối gót theo sau.
Tất cả, trừ một người.
Tên nô lệ với làn da tái nhợt, kẻ vẫn quỳ từ nãy đến giờ, từ tốn đứng dậy. Hắn chắp tay, cung kính cúi đầu.
Dù vừa bị đánh đập dã man, gương mặt hắn vẫn bình thản đến lạ. Thở dốc dồn dập, tôi bực bội quăng mạnh mảnh tượng thạch cao xuống. Nhìn tên nô lệ lặng lẽ đứng đó, cơn vô hoạ trong tôi lại bùng lên.
“Mày đứng ngây ra đó làm gì?”
Tôi biết trút giận lên hắn là vô lý. Kẻ trước mắt chỉ là một nạn nhân. Thật bất công khi đem quá khứ ngu ngốc của mình chiếu lên người hắn.
Hà! Nhưng thì sao chứ?
Chính bản thân tôi còn đang lâm vào bước đường cùng. Khi Roman trở về, đời tôi sẽ chìm xuống đáy vực sâu còn tệ hơn cả nô lệ, việc gì tôi phải bận tâm đến một kẻ mới gặp hôm nay?
Mỉa mai thay, dù nghĩ vậy, tay tôi vẫn quăng chiếc khăn tay về phía tên nô lệ.
“Nếu có thời gian đứng thẫn thờ ở đó thì lau máu đi!”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt xanh vốn điềm nhiên ấy bỗng khẽ dao động.
Nhìn thấy cảnh đó, cơn giận trong tôi lại càng bùng lên dữ dội.
“Mày định đi ra ngoài với cái bản mặt đó đấy à? Người ta lại tưởng là tao đánh mày! Đi chữa trị đàng hoàng đi!”
Dù vẫn hằn hộc, tôi không nỡ trút thêm hờn dỗi lên một người đang mang thương tích.
Cái lương tâm chết dệt này! Tự nguyền rủa sự mềm lòng của bản thân, tôi nện bước dậm chân rời khỏi phòng tiếp khách.
* * *
Vừa trở về phòng, một cảm giác u uất sâu sắc đã xâm chiếm lấy tôi. Khi cơn giận nguôi khoai, tôi mới nhận ra hậu quả kinh hoàng từ việc mình vừa làm.
Roman đã định bán bức tượng bán thân đó cho một quý tộc nước ngoài với giá đắt đỏ. Để vắt kiệt tối đa giá trị, hắn đã mời một trong năm thợ điêu khắc hàng đầu đại lục và trả một khoản tiền đặt cọc khổng lồ.
Vậy mà tôi vừa ném toàn bộ số tiền đó qua cửa sổ.
Dùng chút sức lực cuối cùng, tôi hạ lệnh gọi gã thợ điêu khắc quay lại. Tên gia nhân nhìn tôi với vẻ mặt bán tín bán nghi rồi lên tiếng.
“Thưa tiểu thư Astel, gã đó có lẽ đã rời khỏi thủ đô rồi.”
Tên gia nhân này cũng là một con chó trung thành của Roman. Ánh mắt hắn hiện rõ sự khinh bỉ dành cho sai lầm của tôi.
Tôi thấy chột bộc trong giây khắc, nhưng rồi vì tự trọng, tôi lớn tiếng vặn lại.
“Nếu hắn đã rời thủ đô thì cử người đến biên giới mà tìm. Việc gì cũng phải để ta trực tiếp ra lệnh sao? Đúng là một lũ vô dụng!”
“…Tôi xin lỗi. Tôi sẽ báo lại việc này cho Công tước đại nhân ngay lập tức.”
“Đủ rồi! Chính ta sẽ tự viết thư. Đầu ta đau như búa bổ vì mấy người rồi. Mang chút thuốc đau đầu lại đây. Ta cần nghỉ ngơi. Không có lệnh của ta, cấm ai được vào.”
Trái ngược với những gì đã nói với tên gia nhân, tôi chẳng buồn động đến giấy mực. Tôi đã nửa buông xuôi, mặc cho mọi chuyện muốn ra sao thì ra. Dù sao mọi thứ cũng đã rối tung lên rồi, chi bằng cứ sống theo ý mình cho đến khi Roman trở về.
Có lẽ tôi đã thiếp đi từ lúc nào.
Khi mở mắt ra lần nữa, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là vầng trăng tròn vạch ngang bầu trời đêm. Tôi ngẩn ngơ nhìn nó một lúc rồi lại nhắm mắt. Khẽ thở dài, tôi úp mặt vào gối.
Đã lâu lắm rồi tôi mới lại mơ thấy chị gái mình.
Từ sau khi trở thành Astel, tôi thường xuyên mơ về chị. Trong giấc mơ, chị tận hưởng trọn vẹn mọi hạnh phúc với tư cách là một Astel thực sự. Giấc mơ vừa rồi cũng không ngoại lệ.
Chị tôi, với gương mặt giống tôi như đúc, đang ban phước cho người dân thủ đô. Roman thậm chí không dám hoạnh hẹ nửa lời. Phong thái tao nhã của chị áp đảo hoàn toàn sự hiện diện của Roman là điều tôi không thể nào quên.
“Giá như mình không ở đây… Không. Giờ thì đã quá muộn rồi.”
Tôi lắc đầu để xua đi sự tự trách bản thân.
Trên bàn có để sẵn lọ thuốc đau đầu do tên gia nhân của Roman để lại. Mặc cho cơn đau vẫn âm ỉ, tôi ném lọ thuốc qua cửa sổ thay vì uống. Tôi bắt đầu thay quần áo để đi ra ngoài.
Tôi đang chuẩn bị cho một chuyến đi dạo đêm.
Khác với ban ngày, ban đêm tôi có thể thoát khỏi tầm mắt của đám người Roman. Đối với Roman, tôi chẳng qua chỉ là một con chó bị xích. Chẳng ai điên đến mức cắt cử người canh chừng một con chó giữ nhà.
Nhờ vậy, tôi mới thường xuyên có những chuyến đi dạo đêm như thế này. Bước đi trong đền thờ giữa đêm tĩnh mịch khiến tôi cảm thấy, dù chỉ trong thoáng chốc, mình không phải là một con rối. Những khoảnh khắc ngắn ngủi này là niềm an ủi duy nhất trong cuộc đời tôi.
Khi nắm lấy tay cầm cửa, tôi đột nhiên nhận ra chẳng còn bao nhiêu ngày để có thể làm điều này nữa.
Một khi đã trở thành vợ của Roman, tôi sẽ bị kiểm soát không chỉ ban ngày, mà cả ban đêm.
Truyện liên quan
Quái Thú Của Dinh Thự Albard
Tóm tắt. Trong ngục tối ngầm dưới dinh thự Albard, có một con quái vật.
Pháp Sư Ngây Thơ Và Những Đêm Mê Hoặc
Tóm tắt. Vào một đêm nọ, khi đang một mình xoa dịu cơ thể đầy kích động, một giọng nói ...
Đích Đến Của Gió Tây
Tóm tắt. Bea Westwind, trong hành trình tìm cách hồi sinh người sư phụ đã khuất, đã dám lao vào ...
Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta
Tóm tắt. “Violet, con hãy kết hôn đi. Nhất định phải trong tháng này.”.
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].