Giáo Sư Thiên Tài Muốn Một Cuộc Sống Nhàn Hạ - Chương 131

Phiền phức thật.

Joanna thầm lặp lại trong lòng.

Bực mình làm sao.

Ánh mắt lo lắng mà Van dành cho cô cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí.

Đó là ánh mắt mà ngay cả người mẹ luôn miệng nói yêu cô cũng chưa từng trao cho cô.

Ruột gan cô cồn cào sự bực bội.

Đúng vậy, là sự khó chịu.

Sao hắn dám nhìn cô bằng ánh mắt đó cơ chứ.

‘Tương lai mình là gia chủ của một gia tộc pháp thuật, là nữ hoàng của các pháp sư. Mình nhất định sẽ khiến hắn không bao giờ có thể nhìn mình như thế nữa!’

Cô đã quên mất thực tế rằng mình đang phải chật vật từng ngày để ghi nhớ.

Cô không phải kẻ để người khác phải rủ lòng thương hại.

Dù hiện tại rơi vào cảnh khốn cùng, một ngày nào đó cô sẽ chạm tới đỉnh cao của pháp thuật và cúi đầu nhìn xuống tất cả.

Vào khoảnh khắc hạ quyết tâm ấy, ma lực của Joanna đã biến đổi.

Vùuuuu!

Rắc rắc.

Con troll trừng mắt nhìn Joanna.

Đôi mắt nó ngập tràn sát khí nồng nặc.

“Nhìn cái gì? Chỉ là một con quái vật!”

Van đã từng đề cập đến điều đó trong một bài giảng gần đây.

Pháp thuật chi phối là việc bắt đối thủ phải ‘phục tùng’ theo ý chí của bản thân.

Chính vì vậy, ý chí của thi pháp giả ảnh hưởng rất lớn đến uy lực của phép thuật.

Rắc!

“Thanh kiếm có tác dụng rồi!!”

“Đó là hiệu ứng từ pháp thuật chi phối của Tiểu thư Joanna! Nó đang làm suy yếu khả năng hồi phục của con troll! Đẩy mạnh hơn nữa đi!”

‘Thế này vẫn chưa đủ.’

Joanna nghiến chặt răng.

Khả năng tự hồi phục của con troll đang dần đẩy lùi ma lực của cô.

Gương mặt hiện lên trong đầu cô lúc này lại là Van.

Nếu Van nhìn thấy cô lúc này, chắc chắn hắn lại trao cho cô ánh mắt lo lắng đó.

Như từ trước đến nay hắn vẫn luôn làm.

Đúng vậy, nghĩ lại thì, ánh mắt của Van luôn tràn ngập sự bận tâm.

Mỗi lần gặp nhau, hắn đều nhìn cô bằng ánh mắt đầy lo lắng.

Thật phiền phức làm sao!

‘Tôi sẽ vượt qua anh và đảm bảo rằng anh không bao giờ có thể làm ra vẻ mặt đó với tôi nữa!’

Một pháp sư là người giải quyết vấn đề.

Nảy sinh trong tình huống tuyệt vọng, họ vẫn phải tìm ra lối thoát.

Những pháp sư khác sẽ làm gì trong tình huống này?

Cô nhớ lại hình bóng của những pháp sư kiệt xuất mà mình từng gặp.

Rất nhiều người.

Công tước Alfonso, Tiểu thư Beth, và nhiều pháp sư hàng đầu khác từ gia tộc pháp thuật danh giá của cô.

Nhưng tất cả những ký ức này đều mờ nhạt.

Điều hiện lên rõ ràng nhất trong trí óc cô một lần nữa lại là Van.

Nếu là Van, nhất định hắn sẽ hạ gục con quái vật này theo một cách phi thường, chưa từng ai nghe tới.

Kèm theo đó là những lời phô trương, sến sẩm đến phát ngượng.

‘Nghĩ lại thì, tại sao Giáo sư Van luôn nói những điều nhảm nhí kỳ quặc như vậy nhỉ? Hắn nghĩ làm vậy trông ngầu lắm sao? Thật là trẻ con hết sức.’

Nhớ lại sự phô trương vụng về của Van khiến Joanna vô thức bật cười.

Đến chính cô cũng không nhận ra, đó có lẽ là nụ cười đầu tiên cô vô tình hé lộ sau nhiều năm.

Có lẽ nhờ vậy chăng? Một giải pháp đã nảy ra trong đầu.

‘Mình cần phải dùng Lời nguyền Trị thương.’

Nguyền rủa chữa lành.

Một phép thuật cấp hai sử dụng chính khả năng hồi phục mãnh liệt của quái vật để chống lại nó và gây ra tổn thương.

Tuy nhiên, nó sẽ không có tác dụng với troll. Sức mạnh hồi phục của nó vượt xa sát thương của lời nguyền.

‘Nếu mình tăng từ hai ngôi sao lên ba ngôi sao, mình có thể khuếch đại đầu ra của Lời nguyền Trị thương.’

Có nghĩa là, cô dự định nâng cấp nó thành một phép thuật cấp ba!

Mặc dù Joanna còn chưa đạt đến đẳng cấp ba sao.

Đó là một ý tưởng vô lý, nhưng.

‘Cảm giác như mình có thể làm được.’

Thật nực cười, điều này cũng là nhờ có Van.

Joanna vốn dĩ luôn thông minh đột xuất về mặt pháp thuật.

Với nền tảng được củng cố cực kỳ vững chắc thông qua sự bạo hành (?) của Van—như việc chép lại cuốn sách nhập môn phép thuật cấp một cả trăm lần.

‘Mình chỉ cần nhân bản cấu trúc của các ngôi sao và liên kết chúng lại với nhau.’

Thế rồi, sự cố xảy ra.

Gàogggg!!

“C-Cẩn thận?!”

“Tiểu thư Joanna, né ra!!”

Con troll lao về phía Joanna, lờ đi những học sinh khác.

‘Á.’

Vào khoảnh khắc đó, đầu óc Joanna trống rỗng.

Bị tê liệt vì sợ hãi, cô không thể nhớ ra công thức.

Thế nhưng ngay lúc đó.

Cô siết chặt nắm đấm đang run rẩy.

Một lần nữa, sự trợ giúp của Van lại vang lên trong tâm trí cô.

"Bản lĩnh đấy. Một sinh vật hạ đẳng mà dám thách thức ta, người sẽ trở thành nữ hoàng pháp sư. Ta sẽ dạy cho ngươi biết đâu là vị trí của mình."

Vút!

Khuôn mặt Joanna đỏ bừng khi cô cố bắt chước cái cách nói chuyện ngớ ngẩn của Van.

'Làm sao mà thầy ấy có thể thốt ra những lời xấu hổ như vậy với vẻ đầy tự tin cơ chứ?!'

Nhưng nó lại mang đến hiệu quả.

Nỗi xấu hổ đã kéo cô trở về với thực tại.

Vù u u u!

Phép thuật đã hoàn thành.

Gào o o o o !!!!!

Bịch!

Con troll gầm lên một tiếng rồi khuỵu gối xuống.

Thành công rồi!

'Được rồi, được rồi.'

Sức lực cạn kiệt khiến bản thân Joanna cũng gục ngã xuống đất.

Con troll stên hừ hừ rồi bắt đầu gượng dậy lần nữa.

Phép thuật đã có tác dụng, nhưng vẫn chưa đủ.

'Cảnh này...'

Nhưng ngay vào lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

"Tránh xa học trò của ta ra, đồ sinh vật vô giá trị."

Một câu nói kiêu ngạo đúng kiểu mà Joanna từng chế nhạo.

Nhưng vào khoảnh khắc này, nó nghe sao mà an tâm đến thế.

Xoẹt!

Đầu con troll rơi xuống.

Bịch! Phía sau con troll gục xuống, Van xuất hiện.

Thế nhưng, nét mặt thầy ấy lại khác hẳn lúc trước.

Thay vì vẻ lo lắng thường ngày, Van đang nhếch môi cười.

Đó là ánh mắt đầy tự hào dành cho cô.

"Phép thuật vừa rồi khá đấy. Như một phần thưởng đặc biệt, lệnh đình chỉ của trò chính thức kết thúc."

'Cái gì cơ? Lệnh đình chỉ của mình vốn đã hết hạn rồi mà.'

Tuy vậy.

Đó vẫn là lời khen ngợi khiến cô vinh hạnh nhất từ trước đến nay.

Vì không muốn thừa nhận điều đó, Joanna giận dỗi ngoảnh mặt đi chỗ khác.

* * *

'May quá, mình không đến quá muộn.'

Tôi thở phào cứu rỗi.

Kiểm tra lại lũ trẻ, dù vài đứa bị thương nặng nhẹ khác nhau, nhưng không có ai bỏ mạng hay nguy hiểm đến tính mạng.

'Tất cả là nhờ sự nỗ lực của Theren và Joanna.'

Đặc biệt là Theren.

Cậu ta thực sự đã làm được một điều phi thường.

Hans từng tặng Theren một dụng cụ ma thuật, và tôi đã âm thầm yểm lên đó một ma pháp thu hút nhẹ.

Nhờ vậy, đợt tấn công của quái vật tập trung hơn một chút vào Theren, làm giảm tương đối thiệt hại cho các học sinh khác.

Kỹ năng của Theren vượt trội hoàn toàn so với bạn bè cùng lứa, khiến chiến thuật này hoàn toàn khả thi.

"Làm tốt lắm, Theren. Các học sinh đều an toàn, tất cả là nhờ có trò."

"Vâng... Cảm ơn thầy."

Tuy nhiên, tình trạng của Theren không được tốt cho lắm.

Cậu ta đang cố tỏ ra ổn, nhưng có vẻ như đã bị sốc tâm lý.

'Hy vọng đây sẽ là hồi chuông thức tỉnh dành cho cậu ta.'

Dĩ nhiên, điều này sẽ không ngăn được sự 'lầm lạc' của Theren.

Sự 'lầm lạc' là cần thiết để Theren trưởng thành và trở thành một nhân vật chính.

Nhưng ngay cả trong sự lầm lạc, nó cũng có nhiều mức độ.

Dù sao thì có một sự khác biệt rất lớn giữa một Kiếm Ma định sẵn sẽ nhuộm máu toàn lục địa và một kẻ chỉ đi chệch hướng trong giới hạn cho phép.

Cũng giống như việc tiêm phòng giúp cơn cảm cúm trải qua nhẹ nhàng hơn, tôi hy vọng những trải nghiệm thế này sẽ ảnh hưởng tích cực đến tương lai của Theren.

'Và cũng vì thế, đừng có gây thêm quá nhiều rắc rối cho tôi nữa.'

Đúng lúc đó, các học sinh lớp Amethyst tụ tập xung quanh tôi.

"C-Cảm ơn thầy, Giáo sư Van."

"Tớ cứ tưởng mình chết chắc rồi chứ."

"Tất cả các giáo sư khác của Amethyst đều bỏ rơi chúng em để tự cứu lấy mình."

"Chúng em không biết thầy lại là người như vậy, Giáo sư Van. Chúng em đã nói xấu thầy. Chúng em xin lỗi. Một người bạn bên lớp Ruby đã nói thầy thực sự chăm sóc học sinh, nhưng chúng em không tin. Từ nay về sau, chúng em sẽ ca tụng danh tiếng của Van Huyền Thoại!"

Dù tài năng đến đâu, chúng vẫn chỉ là những tân sinh viên mới nhập học được khoảng hai tháng. Chúng đã phải sợ hãi đến nhường nào cơ chứ?

Tất cả đều rơm rớm nước mắt như những đứa trẻ lạc đường vừa tìm thấy một người trưởng thành để dựa dẫm.

"Bây giờ có ta ở đây rồi, các trò không cần phải khóc nữa. Ta xin thề dưới danh nghĩa vĩ đại của Van Ecclesia, đôi cánh của ta sẽ che chở cho các trò, và không một ngón tay nào của các trò phải chịu thêm tổn thương nữa."

Đôi cánh của Van sẽ che chở cho tất cả các trò! Hãy hô to lên nào! Van Huyền Thoại!

"……."

Khuôn mặt các học sinh đần ra trước cơ hội bộc phát sự sến Cẩm Hường không đúng lúc.

'C-Cái gì, sao thế. Tôi tự bốc phét vài câu nhảm nhí thì không sao. Nhưng Mari à, làm ơn đừng có học theo đấy nhé, được không?'

Vừa lúc đó, thiết bị liên lạc vang lên.

Đó là một mã số lạ.

Giáo sư Van! Thầy có đang ở cùng các học sinh không?

"À, đúng rồi, Hiệu trưởng Karl Gritton."

Hừm! Quả nhiên đúng như ta nhận ra, rất xứng đáng là vị giáo sư mới được bổ nhiệm của Amethyst chúng ta! Lần này ta khen ngươi đấy!

"...Tôi đâu có nói mình đã trở thành giáo sư của Amethyst?"

Hừm! Những kẻ bỏ mặc học sinh rồi tháo chạy đều sẽ bị trảm đầu! Phòng làm việc của Nam tước Garden với tầm nhìn tuyệt đẹp sắp trống đấy, ta sẽ giao luôn nơi đó cho ngươi!

"Nhưng mà, xin hãy nghe tôi nói đã..."

Trật tự nào! Ta đang băng qua khu vực nhiễu loạn ma lực nên chẳng nghe thấy ngươi nói gì đâu! Ta cũng sẽ mở kho lưu trữ những ma đạo thư cấp cao nhất làm quà mừng ngươi nhận chức giáo sư, đến xem hay không tùy ngươi!

"……."

Cuộc gọi đột ngột ngắt kết nối.

'Dù sao thì, Hiệu trưởng Karl Gritton tới đây cũng là điều tốt.'

Thông thường, không ai có thể di chuyển qua vùng nhiễu loạn ma lực, nhưng với một Đại pháp sư Cấp 8 thì lại là ngoại lệ.

Dù vậy, việc này cũng sẽ mất một khoảng thời gian.

'Không thể lơ đễnh được. Chẳng ai biết điều gì có thể xảy ra trước khi Hiệu trưởng Karl Gritton đến.'

Chiếc kính một tròng vẫn đang phát ra ánh sáng tím rực báo động về tỷ lệ tử vong 50%.

Điều đó có nghĩa là cuộc khủng hoảng 'thực sự' vẫn chưa ập đến.

Đúng lúc ấy, có ai đó rụt rè tiến lại gần tôi.

Đó là Johan.

"Giáo sư, em có thể nói chuyện với thầy một chút được không?"

"Có chuyện gì?"

"Liệu có cách nào để khôi phục lại thánh lực không ạ?"

Một cuộc trò chuyện khác hẳn so với lúc nãy, khi cậu ấy cho rằng mất đi sức mạnh cũng không sao.

Vẻ mặt cậu ấy thoáng chùng xuống.

'Chắc hẳn cậu ta đang cảm thấy dằn dặt vì sự bất lực của bản thân, không thể giúp đỡ những học sinh khác đang bị thương.'

Tình thế lưỡng Lự: vừa muốn trút bỏ gánh nặng của một thánh nhân, lại vừa cảm thấy không thể rũ bỏ trách nhiệm.

'Mình biết giải pháp.'

Nhưng dồn ép cậu ta lúc này sẽ không có tác dụng. Thậm chí còn phản tác dụng là đằng khác.

Cậu ta phải tự mình tìm ra câu trả lời.

Thay vào đó, tôi quyết định tạo tiền đề thêm một lần nữa.

"Gượng ép bản thân làm gì."

"Nhưng mà...?"

"Để ta hỏi em nhé. Tại sao em lại muốn trở thành một thánh nhân? Chỉ vì em sinh ra đã sở hữu năng lực đó sao?"

"……."

"Tốt hơn là em nên suy nghĩ về điều em thực sự mong muốn. Bước đi trên con đường của một thánh nhân chỉ vì nghĩa vụ thì sẽ sớm dẫn đến thất bại mà thôi."

Thú thực, tôi chỉ muốn gào lên rằng: 'Tương lai của thế giới phụ thuộc vào việc cậu thức tỉnh thành một thánh nhân đàng hoàng ngay lúc này đấy! Không có cậu là thế giới này tiêu tùng chắc!' Nhưng chuyện gì cũng phải có quy trình của nó.

Tôi phải chờ đợi Johan muốn trở thành thánh nhân không phải vì tinh thần trách nhiệm hay áp lực, mà xuất phát từ nguyện vọng chân chính của chính cậu ấy.

Đúng lúc đó, sự cố xảy ra.

Thốt nhiên, chiếc kính một tròng lóe sáng.

Một dòng thông báo hiện lên trên tròng kính mà chỉ mình tôi mới có thể nhìn thấy.

Cảnh báo! Mức độ nguy hiểm đang tăng lên nhanh chóng!

'Cái gì thế này?'

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tin nhắn này kể từ khi sở hữu chiếc kính.

Màu sắc cũng đã thay đổi.

Ban đầu, nó là sắc tím báo hiệu tỷ lệ tử vong 50%.

Nhưng rồi, nó nhấp nháy chuyển từ sắc tím 60% sang màu đỏ thẫm 70%, và giờ đây rực lên một sắc đỏ chói mắt.

Nó báo hiệu một cuộc khủng hoảng đang đến gần với tỷ lệ tử vong lên tới 80%.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Bản năng của tôi đang gào thán.

'Loại khủng hoảng gì có thể xảy ra cơ chứ? Đây là vùng ngoại ô của Đại Ngàn, nơi những ma thú nguy hiểm cao thường không xuất hiện mà?'

Bất chợt, hình ảnh về gã nhân vật chính phản diện mà tôi đã bỏ lỡ trong hẻm nhỏ hiện lên trong tâm trí.

Tên ma thú hai nhân cách, hắc pháp sư Beril.

Nếu gã ta đã can thiệp, thì chỉ có một thảm họa kinh hoàng duy nhất có khả năng xảy ra.

'Chẳng lẽ nào...?'

"Mây đen ở đâu ra thế này...?"

"Bầu trời sao đột nhiên...?"

Bầu trời tối sầm lại. Một thứ gì đó đồ sộ xuất hiện, che khuất cả mặt trăng vốn vẫn lấp ló sau những vòm cây.

Cùng lúc đó, một giận dữ cuồng phong quét qua.

Vùuuu

Thứ gì đó cực kỳ đồ sộ từ trên trời giáng xuống mặt đất.

Mặt đất rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất.

'...Thế này chẳng phải hơi quá rồi sao?'

Tôi nuốt nước bọt ừng ực khi nhìn vào sinh thể vừa mới xuất hiện.

Một con rồng.

Cụ thể hơn, một con ma long vần đục sự tà ác đã hiện thân.

Truyện liên quan

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo Hoàn thành Nhật Bản

Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo

Web Novel Yu Yu
Cập nhật: 1 ngày trước

Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...

813 2.2k
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ Hoàn thành Hàn Quốc

Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ

Web Novel 21+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...

278 1.7k
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 ngày trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 1.7k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.4k
Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 4 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi Hoàn thành Hàn Quốc

Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi

Web Novel 18+
Cập nhật: 49 phút trước

Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.

313 1.3k