Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 80: Ông lão Cayen
「Đến chỗ nào thì dừng vậy ạ?」
「Từ đằng kia, đến tận đằng kia đấy cháu-」
Từ đằng kia đến đằng kia, rộng phết đấy chứ. Tính theo ruộng nhà tôi thì phải bốn mảnh là ít. Mà cái giếng quan trọng thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
「Nước thì múc từ đâu tới vậy ạ?」
「Là cái ao nông ở cách đây một đoạn đấy。」
Tôi bước theo ông cụ với dáng đi thong thả để hướng về phía ao nông. Bước chân của cụ xem chừng khá vững vàng. Dù làm nông có vẻ vất vả, nhưng sinh hoạt bình thường thì chắc không vấn đề gì.
「Mọi việc đồng áng thường thì ta phó mặc cho con trai thôi phả- Nhưng mà nó đến thị trấn khởi đầu để xem đại hội võ thuật mất rồi. Chỉ trong khoảng thời gian đó, ta đành phải trông nom ruộng nương thay nó thôi đấy。」
「Thế thì cực cho cụ quá nhỉ-」
「Chà, tụi nó bảo chỉ cần tưới nước là được, nên cũng chẳng khó khăn gì đâu- Thật ra nhổ cỏ dại các thứ nữa thì tốt hơn, nhưng thân già này thì chịu rồi~」
Cái ao nông được ông cụ dẫn đến to hơn tôi tưởng tượng. Chắc phải cỡ cái hồ bơi hai mươi lăm mét.
Xung quanh cỏ mọc um tùm, đúng là một cái ao nông thường thấy ở chốn thôn quê. Cụ nhúng chiếc thùng xuống để múc nước lên.
「Nặng phết đấy……」
Vác đòn gánh lên vai, tôi hơi lảo đảo một chút. Thật tình mà nói thì tôi chẳng khác ông cụ hồi nãy là mấy. Hả? Ý là tay chân tôi èo uột cùng đẳng cấp với một ông già luôn sao?
Có lẽ thấy tôi xiêu vẹo không nỡ nhìn, Olto đập phịch vào ngực rồi ngước lên nhìn tôi như muốn bảo cứ giao cho cậu ta.
「Mum mu!」
「Vậy nhờ cậu nhé?」
Hết cách, đã nói đến thế thì cho làm vậy. Trông cứ như một tên người lớn tồi tệ bắt trẻ con làm việc nặng nhọc ấy nhỉ.
Dù sao thì Olto vẫn đỉnh của chóp. Vừa vác lên vai, cậu ta chẳng những không hề loạng choạng mà còn vù một mạch chạy thẳng ra ruộng. Trẻ trung thật đấy-.
「Kumama với Sakura cũng đi được không? Ông ơi, đòn gánh chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao ạ?」
「Không đâu, lục lọi trong nhà kho chắc vẫn còn vài cái đấy chứ?」
Thế là chúng tôi quyết định mượn thêm thùng và đòn gánh ở nhà ông cụ.
Tôi bảo với Olto đang quay đầu chạy về, rồi nhờ cậu ta dẫn đến nhà ông cụ. Nơi đó nằm cách ruộng một chút, nhưng là một căn nhà khá lớn.
「Hồi trước ta sống cùng hai vợ chồng đứa con trai cơ. Vợ chồng thằng lớn thì đang ở thị trấn khởi đầu, còn vợ chồng thằng út thì ra ở riêng rồi。」
Nghe nói vợ cụ đã qua đời từ lâu. Trong phòng có đặt một bức tranh trông như di ảnh.
「Nào, nhà kho ở đằng này。」
Cụ dẫn chúng tôi đến nhà kho chứa đầy dụng cụ làm nông. Vừa dời đi đám nông cụ đủ loại vừa lục lọi bên trong, cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy hai chiếc đòn gánh. Thùng gỗ cũng có rất nhiều. Nhờ vậy mà việc tưới nước chắc sẽ tiến triển suôn sẻ đây.
「Kumama với Sakura thì sao nhỉ?」
Sakura chỉ có kỹ năng nuôi trồng cây cối, còn Kumama là trồng trọt và nuôi ong. Nếu việc sử dụng đòn gánh mà chịu ảnh hưởng bởi kỹ năng nông nghiệp thì có khi bọn chúng sẽ làm không suôn sẻ lắm cũng nên.
Nhưng hình như tôi đã lo bò trắng răng. Cả Kumama lẫn Sakura đều vác đòn gánh không chút vấn đề, và đang vận chuyển nước ra ruộng.
Tôi cũng quyết định dùng một chiếc thùng gỗ để khiêng nước. Mọi người cứ thế đi lại giữa ruộng và ao nông để tưới nước. Đúng là lao động nặng nhọc thật đấy. Mới thấy biết ơn cái giếng nhường nào.
「Xong rồi~」
Chừng một tiếng đồng hồ sau thì việc tưới nước và nhổ cỏ dại cũng hoàn tất, nhóm chúng tôi đang được thết đãi trà ở nhà ông cụ.
Hóa ra lại là trà thảo mộc. Ở ngôi làng này xem chừng đây là thứ thức uống quen thuộc. Dù chẳng buồn đăng lên bảng thông báo, thì có khi sau sự kiện phương pháp chế biến cũng sẽ lan rộng ra cho xem.
「Chà, nhờ có mấy đứa mà đỡ đắc biết bao。」
「Đâu có, bọn cháu có làm được tích sự gì mấy đâu ạ。」
「Cảm ơn các cháu nhé-」
Ông cụ cúi đầu cảm ơn. Đúng rồi, đằng nào cũng thế hay là tôi hỏi luôn nhỉ. Xem như để trả ơn vậy.
「Làng này có nhà trọ không ạ?」
「Nhà trọ hả? Có chứ. Dù chỉ có đúng một cái nhỏ xíu thôi。」
「Hả? Chỉ có một cái thôi á?」
「Vì khách du lịch có mấy khi tới đây đâu cơ chứ. Chỉ có duy nhất một nhà trọ cỡ năm phòng thôi à。」
Thế thì hoàn toàn không đủ so với số lượng người chơi rồi còn gì.
「Ơ? Thế còn những chỗ có thể ở lại khác thì……」
「Hừm. Ở cửa hàng tạp hóa chắc có bán lều đấy nhỉ? Dùng cái đó thì chắc ngủ nghỉ ngoài quảng cáo được đấy。」
「Nhân tiện thì lều giá khoảng bao nhiêu thế ạ?」
「Gì chứ? Bộ mấy đứa định ở lại ngôi làng này à?」
「Vâng, khoảng một tuần ạ。」
「Thế thì cứ ở nhà ta này. Mấy đứa phụ ta làm ruộng thì ta cũng đỡ đẻo biết bao。」
Ra là vậy. Không tệ chút nào. Việc đồng áng thì chỉ mất tầm một tiếng. Ngủ trên giường vẫn sướng hơn ở lều chứ bộ.
「Phòng vẫn còn trống, mấy đứa thấy sao?」
「Mấy đứa nhỏ nhà cháu cũng ở được luôn chứ ạ?」
Cái này rất quan trọng. Nếu bảo Rick và Kumama ra nhà kho ở thì tôi đành phải từ chối thôi.
「Đương nhiên rồi. Giường cũng cứ thoải mái sử dụng đi。」
May quá. Hình như cụ cho ở lại một cách bình thường. Hơn nữa lại còn cho dùng cả giường nữa chứ, thật đáng quý biết bao.
「Vậy, cháu xin phép nhận lòng tốt của cụ ạ。」
「Hố hố hố. Ta thì có người náo nhiệt bên cạnh vẫn vui hơn mà. Nhờ cậy mấy đứa cả nhé. Để ta dẫn lên phòng nào。」
Nơi mà ông cụ dẫn chúng tôi đến là căn phòng được kê bốn chiếc giường.
「Cứ thoải mái sử dụng chỗ này đi。」
「Phòng đẹp thật đấy。」
Giường nệm thì mềm xốp trông có vẻ nằm rất êm, còn những đồ nội thất khác cũng đồng bộ toàn những món trang nhã với gam màu trầm ấm.
Thử ngồi lên giường xem sao, cảm giác mềm mại tựa như chăn lông vũ vậy. Quá là thoải mái luôn. Mà không biết từ lúc nào đã có một chiếc cửa sổ hiện lên rồi kìa.
Xem chừng có thể thiết lập số giờ ngủ trên giường. Bình thường nếu ngủ trên đồ gia dụng thế này thì sẽ bị đăng xuất, nhưng trong thời gian sự kiện thì khoảng thời gian đã cài đặt sẽ được xử lý là trôi qua tự động. Tiện lợi thật đấy.
「Vốn dĩ đây là căn phòng vợ chồng thằng út từng dùng, nhưng đồ đạc thì vẫn để nguyên như cũ đấy。」
「Cảm ơn cụ nhiều ạ。」
「Đến bữa tối vẫn còn chút thời gian, mấy đứa tính sao đây?」
「Ơ? Cụ còn chuẩn bị cả cơm nước cho bọn cháu nữa ạ?」
「Là ta ngỏ lời mời trước mà, chuẩn bị bữa ăn cho khách khứa là chuyện đương nhiên rồi chứ nhỉ?」
Được thế thì mừng quá. Biết đâu lại được thưởng thức món ăn chưa từng nếm qua trong game ấy chứ. Chỉ có điều, phải nói trước một chuyện đã.
「A, nhưng mà thức ăn cho đám quái vật nhà cháu thì bọn cháu tự chuẩn bị ạ。」
「Thế á? Chà, quái vật thì chắc ăn những thứ khác với con người rồi, chuyện đó là tất nhiên phải thế chứ hở?」
"Đúng là như vậy ạ."
"Ta hiểu rồi. Vậy ta sẽ chuẩn bị phần cho vị khách lữ hành nhé."
"Cứ gọi cháu là Yuto ạ."
"Ta là Cayenne, rất vui được gặp cháu, Yuto."
Truyện liên quan
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...