Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 98: Bỏ trốn

"Chạy mau, chạy mau, chạy mau lênnn!"

"Muu muu!"

"Kikyuu!"

"Kuma kumaaa!"

"――!"

"Gaooooooo!"

Chúng tôi, những kẻ vừa chạm trán con gấu khổng lồ ở quảng trường, đang dốc sức chạy thục mạng. Con gấu vẫn bám sát ngay sau lưng.

"Gaaaaaa!"

"Hii!"

Ngay phía sau tôi, tiếng gầm của con gấu khổng lồ — tôi đã kịp Giám định, nó tên là Guardian Bear — vang lên cùng tiếng "khập", âm thanh khô khốc khi hai hàm răng nó bập vào nhau. Chỉ nghe âm thanh đó thôi, dù biết đây là trong game nhưng một nỗi sợ hãi tột độ vẫn trào dâng. Chắc chắn tôi sẽ gặp ác mộng về cảnh này cho mà xem!

"Gaooooo!"

Nguy rồi, nó sắp đuổi kịp rồi!

"Có cách gì không, có cách gì làm được không?"

Thổ ma pháp của Orth không dùng được trong chiến đấu. Tôi cũng không nghĩ đòn tấn công của Rick có thể giải quyết được gì. Còn Kumama chắc chắn sẽ bị hạ trong một nốt nhạc. Vậy thì chỉ còn—

"Sakura! Em có làm được gì không?"

"――?"

"Phải rồi. Ví dụ như dùng Thụ ma pháp... Ááá!"

Rầm!

Một tiếng xé gió nặng nề rít lên. Ngay sau đó, móng vuốt của con gấu đã đập nát thân cây ở phía sau chếch bên cạnh tôi. Nói đúng hơn là áp lực gió làm tóc gáy tôi dựng cả lên rồi!

"Chết tiệt, chết mất thôi!"

"――!"

"Gaaa?"

Rầm rầm đoàng!

Ồ? Nghe tiếng động lớn, tôi giật mình ngoái lại nhìn thì thấy con gấu khổng lồ đột nhiên ngã nhào. Sakura đã dùng Thụ ma pháp làm gì đó sao? Nó đâm sầm vào cái cây và khựng lại.

Nhìn kỹ chỗ Guardian Bear ngã, tôi thấy một thứ như sợi dây thừng giăng giữa các thân cây. Có vẻ Sakura đã dùng Thụ ma pháp điều khiển dây leo để tạo ra một cái bẫy tức thời. Gấu đang chạy hết tốc lực nên không kịp phản ứng, chân trước vướng vào dây khiến nó mất thăng bằng.

Dù có vẻ nó chẳng hề hấn gì, nhưng ít nhất chúng tôi cũng câu được vài giây trước khi nó đứng dậy.

"Tốt rồi, chạy được vào bãi đá rồi!"

Với kích thước của chúng tôi thì không sao, nhưng với thân hình đồ sộ của nó, những tảng đá sẽ gây cản trở khiến nó không thể chạy hết sức. Quả nhiên, tốc độ truy đuổi của nó đã giảm hẳn.

"Hộc... hộc... hộc... lên nào! Ặc."

Không có thời gian để thong thả leo xuống. Tôi liều mạng nhảy xuống từ tảng đá lớn mà lúc nãy đã phải vất vả mới leo lên được.

Đôi chân tê dại đi! Nhưng cơn đau không đến mức quá tệ. Nếu dùng thuốc trị thương hoặc bình thuốc hồi phục, tôi sẽ không rơi vào tình cảnh tồi tệ nhất là bị thương do cú nhảy mà không chạy tiếp được.

"Garuoooooon!"

Tiếng gầm của Guardian Bear vẫn vang lên từ một khoảng cách khá gần.

"Vẫn chưa bỏ cuộc sao! Mọi người, vẫn chưa nghỉ ngơi được đâu!"

"Muu!"

"Kumaaa!"

"――!"

"Kyu!"

Chỉ có mỗi Rick là nhanh nhảu bám chặt lên đầu Orth. Nó dính chặt lấy đầu để không bị văng ra, trông chẳng khác gì một viên cảnh sát đang liều mình bám vào nóc xe của tội phạm.

"Sakura! Em có thể dùng dây leo làm nó ngã lần nữa không?"

"――……"

Sakura áy náy lắc đầu, hai tay đan chéo thành hình chữ X. Có vẻ là không được rồi. Phải rồi, đây là bãi đá. Đào đâu ra dây leo để mà điều khiển chứ.

"Gaaaaaa!"

Thình thịch!

Con gấu khổng lồ nhảy xuống từ tảng đá. Khốn kiếp, tôi cứ tưởng sẽ câu thêm được chút thời gian chứ! Độ cao mà tôi phải liều mạng nhảy xuống, đối với nó có lẽ chỉ như một bậc thềm.

Tôi không biết lãnh thổ của Guardian Bear rộng đến mức nào, nhưng tôi nghĩ nếu đến được chỗ câu cá thì sẽ ổn thôi. Lúc nhóm của Marka chạy trốn, nó cũng không đuổi theo đến tận đó.

Lúc đó có thể chỉ vì nhóm Marka đã cắt đuôi được nên nó mới bỏ cuộc, nếu chỗ câu cá cũng nằm trong lãnh thổ của nó thì coi như xong đời! Nhưng hiện tại, đó là hy vọng duy nhất của chúng tôi.

Nếu Thụ ma pháp của Sakura không dùng được, liệu còn vật phẩm nào có thể cầm chân Guardian Bear không?

Nói là vậy chứ trong túi toàn là bình thuốc, nguyên liệu chế biến với đồ ăn thôi... Khoan đã, không biết dùng đồ ăn có dụ được nó không nhỉ?

"Này thì!"

Tôi lấy một miếng thịt thỏ từ trong kho đồ ra rồi ném về phía con gấu. Sao hả? Thịt tươi ngon lắm đấy nhé?

"Gaooooo!"

"Không được sao! Vậy thì cái này thì sao!"

Thứ tiếp theo tôi ném là mật ong. Nhắc đến gấu thì phải là mật ong chứ. Dù mặt mũi có đáng sợ thế kia, chắc chắn nó phải thích mật ong! Đến mức Kumama đang chạy bên cạnh còn nhìn chằm chằm vào hũ mật ong trên tay tôi nữa là. Lúc này thì biết kiềm chế lại đi chứ! Thế nhưng con gấu khổng lồ chẳng thèm liếc nhìn hũ mật ong bị ném xuống đất lấy một cái. Tôi cứ tưởng nó sẽ dừng lại liếm láp chứ! Khốn thật! Mày có phải là gấu không vậy!

"Vậy thì cái này—vẫn không được à! Thế còn cái này—cũng không xong sao!"

Nhắc đến gấu là nhắc đến cá hồi. Cá hồi là cá. Thế nên tôi ném cá khô nhỏ ra, nhưng con gấu có vẻ không hứng thú. Lẽ nào trông chúng tôi ngon lành hơn sao? Món bánh quy hạt cây lấy ra sau đó cũng hoàn toàn vô dụng.

Rốt cuộc thì chiến thuật dùng đồ ăn để đánh lạc hướng là sai lầm sao? Nếu lần tới không được nữa thì tôi bỏ cuộc vậy.

Cuối cùng, tôi lấy ra một quả hồng tím và một quả đào xanh rồi ném ra trước mặt con gấu. Vì ngoài đời thực, tôi có ấn tượng rằng gấu cũng thích các loại hạt và trái cây. Tôi cũng từng xem tin tức về việc gấu phá hoại vườn nho hay vườn đào mà.

Nói vậy thôi chứ tôi cũng chỉ làm liều thôi. Mật ong với thịt còn chẳng ăn thua, đời nào trái cây lại cầm chân được nó—tôi đã nghĩ như vậy đấy.

"Hả? Thật luôn?"

Không ngờ con gấu khổng lồ lại đuổi theo những quả trái cây đang lăn lóc mà rẽ sang hướng khác! Thật luôn? Nó thích trái cây đến thế sao... Đây là thông tin hữu ích đấy. Biết đâu sau này sẽ giúp ích trong chiến đấu.

"Tốt rồi, tranh thủ lúc này chạy mau! Sắp tới nơi rồi!"

Tôi vừa cầm sẵn quả hồng tím trên tay để có thể ném bất cứ lúc nào, vừa cùng đám quái thú dốc toàn lực chạy tiếp.

"Hộc... hộc... hộc...!"

"Muu muu!"

"――!"

Orth và Sakura nắm lấy hai tay tôi khi tôi sắp chạm đến giới hạn thể lực và kéo đi. Đúng là những đứa trẻ ngoan! Nhưng Rick, xuống khỏi đầu anh mau! Cái đuôi của nó thỉnh thoảng lại quẹt qua cổ làm tôi nhột không chịu nổi!

"Aaaa... nước..."

Cuối cùng cũng chạy được đến chỗ câu cá, tôi tạm dừng bước. Nói đúng hơn là không thể chạy thêm được nữa. Tôi lấy nước ra uống ực ực rồi ngoái đầu nhìn lại.

Không thấy bóng dáng con gấu đâu, sao rồi nhỉ? Tôi thử dùng cả Kỹ năng Dò tìm hiện diện, nhưng không thấy dấu hiệu con gấu đang đuổi theo. Có vẻ như chúng tôi đã thoát nạn.

「C… Cứu được rồi……」

「Muu」

「Kumaa」

Orto và Kumama ngã sụp xuống đất.

「Kyuu」

「――♪」

Rick và Sakura cũng lộ vẻ an tâm. Bọn nhỏ nhà chắc cũng đã đến giới hạn rồi đây.

「……Tạm thời, quay về làng thôi」

Truyện liên quan

Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~ Đang ra Nhật Bản

Elysion Online ~ Long Nhân Và Triệu Hồi Sư ~

Web Novel
Cập nhật: 1 giờ trước

Vì làm quá nhiều việc bán thời gian, cậu học sinh trung học Konoe Seigo phải nhập viện, bị gia ...

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier Đang ra Nhật Bản

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 1 giờ trước

Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...

1
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~ Đang ra Nhật Bản

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~

Cập nhật: 1 giờ trước

Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...

1
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến Đang ra Nhật Bản

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến

Web Novel Inten
Cập nhật: 1 giờ trước

Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...

1
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~ Đang ra Nhật Bản

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~

Web Novel 三元豚
Cập nhật: 1 giờ trước

Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...

6 1