Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 82: Tại bang hội trong làng
Trên đường đánh chuyện với những người chơi và NPC khác, tôi cũng đã đi dạo một vòng quanh làng. Vốn tưởng những người chơi tản ra khắp làng thay vì tụ tập ở quảng trường sẽ là những kẻ đáng sợ và hung hãn, nên tôi thấy rất nhẹ nhõm khi ai nấy đều khá thân thiện. Thậm chí còn có người mỉm cười vẫy tay chào tôi và Mons nữa.
Trong làng chỉ có vỏn vẹn 5 cửa hàng, và hầu như chỗ nào cũng bày bán những mặt hàng y hệt như ở thị trấn khởi đầu. Món đồ duy nhất lần đầu thấy chắc là quả hồng tím ở cửa hàng hoa quả nhỉ?
Cuối cùng, tôi thử ghé qua hội mạo hiểm giả.
“Đông quá ta~”
Nói là đông thì đúng hơn là sắp sửa bạo loạn tới nơi rồi.
Tòa nhà của hội nhỏ xíu xiu. Chắc chỉ gấp đôi những ngôi nhà dân bình thường trong làng. Tôi đoán chừng bên trong mà chứa tầm 20 người là chật ních.
Bao quanh lối ra vào của tòa nhà đó là gần 50 người chơi. Chắc họ đang xếp hàng chờ đến lượt, nhưng chẳng có hàng lối gì cả, mọi người cứ xô đẩy chen lấn và tiếng quát tháo vang lên khắp nơi.
“Tôi không có dũng khí để nhập bọn vào chỗ đó đâu.”
“Mu?”
“Kyu?”
“Ta chỉ thấy trước tương lai Oルト và những người khác bị dập cho bẹp dí thôi.”
“Kuma~”
“……―”
Nhờ có tính năng chặn quấy rối nên chắc sẽ không đến mức bị bẹp dí thật đâu… nhưng nhìn cảnh tượng hỗn loạn đó, có vẻ như nếu dùng sức đẩy mạnh thì vẫn có thể làm đối thủ di chuyển được. Dù nghĩ là sẽ không mất máu đâu, nhưng nhìn vẫn thấy đáng sợ.
Mà dù sao đi nữa, với bầu không khí căng như dây đàn thế này thì liệu sau này họ có hợp tác với nhau nổi không đây? Nếu số lượng nhiệm vụ có hạn, chắc chắn sẽ xảy ra cạnh tranh. Tôi nghĩ thế nào cũng có chuyện chơi xấu kéo chân nhau cho mà xem. Chẳng lẽ đây lại là cái bẫy nữa của ban quản trị?
Tôi thì chẳng màng tranh giành top gì cả, nhưng cứ hậm hực cãi cọ rồi làm điểm server tụt xuống thì đúng là ngốc nghếch hết chỗ nói.
Đang mải suy nghĩ vẫn vơ thì Oルト đã mon men tiến lại gần đám đông. Có vẻ nhóc tò mò không biết họ đang làm gì.
“Á, Oルト mà đến gần quá là nguy hiểm đấy!”
“Mu?”
Tôi hoảng hốt gọi với tay níu Oルト lại, nhưng đã hơi muộn.
“Uoo…?”
“Mu mu!”
Oルト đã bị một người chơi nam có thể hình vạm vỡ bị hất văng ra từ đám đông tông phải và bay ra ngoài. Nhóc lăn lóc khoảng 3 mét rồi hoa mắt chóng mặt luôn.
“Cậu có sao không!”
“Mu~ mu mu~?”
Thanh HP không hề suy giảm. Có vẻ không sao cả. May quá. Dù vậy, chỗ này nguy hiểm thật đấy. Phải chuồn lẹ thôi. Tôi vừa định bụng thế thì――.
Không hiểu sao, tên nam nhân vừa hất văng Oルト lại đang bị mấy người chơi nữ vây kín.
“Này! Cậu đang làm cái trò tồi tệ gì với bé Norm thế hả!”
“Đúng thế đúng thế!”
“Lỡ bé Norm bị thương thì cậu tính sao đây!”
Họ đang dùng thái độ cực kỳ đanh thép để kết tội gã đàn ông. Cùng lúc đó, vài nữ game thủ với khuôn mặt lo lắng đã tiến lại gần.
“Ây nà, bé Norm có sao không em?”
“Hả? À, vâng, em không sao ạ.”
“May quá! Mà Hạc Ngân-san cũng chơi ở server này cơ à.”
“Tuyệt quá, được ở cùng bé Norm suốt 1 tuần liền!”
Nghe họ giải thích mới vỡ lẽ, hóa ra những người này là fan hâm mộ của Oルト. Nhìn dáng vẻ đáng yêu lúc nhúc di chuyển của Oルト, họ luôn cảm thấy được sưởi ấm cõi lòng.
Quả nhiên sự đáng yêu của Oルト nhà tôi ai nhìn cũng phải siêu lòng. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ nhóc lại sở hữu lượng fan đông đảo đến thế.
Và tôi cũng hiểu thấu đáo lý do tại sao cái biệt danh Hạc Ngân-san của tôi mãi chẳng tài nào gột bỏ được. Có vẻ như thiên hạ ngầm công nhận tôi là Hạc Ngân-san, chủ nhân của Norm mất rồi.
Thôi thế nào cũng được. Những kẻ khinh khi giờ cũng đã ít đi rồi. Thậm chí tôi còn thấy vui vì được tận hưởng cảm giác của một người chơi nổi tiếng. Ơ mà, nghĩ lại thì việc chỉ được cái "cảm giác" hão huyền ấy mới là điều đáng buồn làm sao…
“Cảm ơn mọi người đã lo lắng cho Oルト nhé. Nhóc chỉ bị choáng một tẹo thôi, không sao đâu. Phải không, Oルト?”
“Mu”
Oルト giơ tay lên thật cao như để khẳng định mình vẫn ổn, khiến mấy nữ game thủ thét lên lanh lảnh phấn khích. Đúng là mức độ nổi tiếng cỡ thần tượng chứ chẳng đùa.
“Ư, ừm… Xin lỗi nhé…”
Đúng lúc đó, nam game thủ vừa tông bay Oルト rụt rè bước tới, đầu cứ cúi gập liên tục. Đằng sau hắn là hàng dài những nữ game thủ với sắc mặt phừng phừng như sát khí của quỷ Hannya.
Gã nam nhân nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu.
Oa trời, tự dưng tôi lại thấy thương hại gã này ghê. Hắn có cố tình làm thế đâu, việc gì mà phải mắng mỏ người ta dữ dội thế… Nghĩ vậy, những lời bê vực nam nhân ấy cứ thế tự nhiên thốt ra khỏi miệng tôi.
“À, dù sao cũng chẳng có thiệt hại gì cả, với lại người ta đã xin lỗi rồi thì bỏ qua cho người ta đi.”
“Th… thật á? Cảm ơn ơn nhân, cảm ơn ơn nhân nhiều lắm!”
Nhìn ánh mắt biết ơn chân thành của gã nam nhân nhìn bọn tôi kìa. Mắt hắn còn rưng rưng sắp khóc đến nơi.
“Mu mu!”
“Thấy chưa, Oルト cũng bảo là không sao rồi kìa.”
Oルト vỗ bộp bộp vào chân gã đàn ông rồi giơ ngón tay cái tán thưởng. Cảnh tượng đó lại khiến đám phụ nữ reo lên một tiếng thán phục, còn gã đàn ông thì thở phào nhẹ nhõm.
Ồ? Oルト lại đang ra hiệu gì kìa.
“Mu mu muu.”
Nhóc ép sát hai tay vào sườn, đưa thẳng ra trước giống như động tác gióng hàng tập thể dục nho nhỏ. Sau đó, nhóc ưỡn ngực đứng thẳng tắp ngay tại chỗ.
“?”
“??”
Những người chơi khác ngẩn ngơ trước điệu bộ bất ngờ của Oルト. Nhưng mà, tôi thì hiểu nhóc đang muốn nói gì đấy nhé.
“À, hình như cứ chen lấn xô đẩy thế này nguy hiểm lắm, hay là mọi người cứ xếp hàng đàng hoàng thì hơn nhỉ? Chắc Oルト cũng muốn nói vậy đấy?”
“Mu!”
Quả nhiên mình đoán trúng phóc. Oルト cứ gật đầu liên hồi. Thế là, đám nữ game thủ lập tức bừng bừng khí thế.
Họ đồng lòng nhất trí, bắt đầu hô hào những người chơi khác phải xếp hàng cho ngay ngắn. Kế hoạch này áp dụng cả với gã nam nhân vừa tông bay Oルト luôn.
Đúng là có vài kẻ hách dịch nổi khùng lên bảo đừng có xen vào chuyện bao đồng, nhưng phần lớn người chơi đều bắt đầu ngoan ngoãn tuân theo sự hướng dẫn đó.
Chắc ai nấy cũng đều vắt óc suy nghĩ xem phải làm sao với cái đám đông hỗn độn này rồi. Hơn nữa, chẳng có mấy tên đàn ông dám bật lại hội chị em phụ nữ đang hừng hực sát khí thế kia đâu. Thấy những người xung quanh ngoan ngoãn xếp hàng, một số kẻ cũng vô thức đứng vào hàng theo. Đúng chất người Nhật Bản ghê cơ.
Mấy con quái thú nhà tôi cũng phụ một tay giúp đỡ. Quả nhiên độ đáng yêu là một thứ vũ khí lợi hại, khi được Kmama hay Sakura dẫn dắt, hầu hết người chơi đều răm rắp nghe theo.
Chưa đầy 5 phút sau, trước cửa hội mạo hiểm giả đã hình thành một hàng dài ngay ngắn đẹp đẽ.
“Thế thì, bọn tôi đi trước nhé.”
Bảo bây giờ mà nhảy vào xếp hàng nữa thì tốn thời gian quá. Thôi để lúc nào vắng vẻ rồi quay lại vậy.
“Hẹn gặp lại nhé Hạc Ngân-san!”
“Bé Oルト cũng bái bai nha!”
「Sakura-tan dễ thương quá!」
「Cho mình con gấu Kuma-ma đi!」
「Rick-chan lông xù quá!」
Hình như, mình được gọi với đủ thứ tiếng thì phải? Chẳng lẽ ngoài Orto ra mình còn có fan nữa sao? Vừa vui mà lại vừa đáng sợ...
Truyện liên quan
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...