Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 90: Anh Kakaru

Dù mất chút thời gian ở quảng trường, chúng tôi vẫn thuận lợi tìm được nhà của bác thợ săn Kakar.

Tạm thời tôi cứ cất tiếng chào rồi gõ cửa xem sao.

Ngay lập tức, cánh cửa nhà hé mở ra một chút. Một khe hở chừng mười xentimét xuất hiện. Oái, chẳng lẽ ông ấy đang cảnh giác sao? Đang lúc đứng chờ, tôi thấy có thứ gì đó chuyển động qua khe cửa.

Là người. Ở vị trí cao ngất phải ngước lên nhìn, tôi nhận ra gương mặt của một ông lão. Đôi mắt trố ra dòm ngó của ông ta trông thật ma mị.

Cảnh này giống hệt trong mấy bộ phim kinh dị sinh tồn lấy bối cảnh làng quê hẻo lánh độc đoán từng rộ lên dạo trước. Ngay sau đây, chắc ông ta sẽ gào lên "Lũ người ngoài cút đi!", rồi nếu cứ lỳ ra thì sẽ bị một ông lão cầm dao phát rẫy rượt theo cho xem.

"Người ngoài à."

Hả? Nói dối đấy à. Không lẽ là diễn biến phim kinh dị sinh tồn thật sao? Tôi cứ tưởng đây là một ngôi làng quê thanh bình và thơ mộng, hóa ra lại ẩn chứa góc tối đáng sợ thế này ư? Cụ Kayen mà tôi vốn nghĩ là hiền lành, biết đâu đêm đêm lại là kẻ cuồng sát thực hiện mấy nghi lễ kỳ quái không chừng?

Đang mải tưởng tượng ra những điều đáng sợ như vậy thì cánh cửa chậm rãi và êm đềm mở ra. Từ bên trong, một ông lão cơ bắp cuồn cuộn với bộ râu trắng tóm gọn bước ra ngoài.

H-Áp lực quá đi mất. Chiều cao của ông ấy vượt xa tôi, ánh mắt thì sắc lẹm đến rợn người. Một vết sẹo sâu chạy dài từ giữa hai lông mày xuống má, nhìn kiểu gì cũng ra thủ lĩnh băng đẳng sơn tặc hoặc một cựu binh dày dạn kinh nghiệm.

Dù có bảo ông ấy là cựu phiêu lưu giả mạnh nhất thì cái phong thái này cũng thừa sức thuyết phục. Mà nói thật là đáng sợ quá! Cái ông lão mạnh mẽ một cách thừa thãi này là sao cơ chứ!

Đã thế, tay phải ông còn nắm chặt một chiếc dao phát rẫy to bản và dày khụ, càng làm tăng thêm vẻ áp đảo. Ơ kìa, tôi chỉ nói đùa thôi mà, không đến mức bị tấn công thật đấy chứ?

"C-Cháu chào bác ạ."

"Ừ."

"B-Bác có phải là bác Kakar không ạ?"

"Ừm."

Dù ông ấy có gật đầu đáp lại, nhưng cơ mặt chẳng hề nhúc nhích, rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì thì tôi chịu chết không đoán nổi. Để tránh làm ông ấy nổi giận, tôi cẩn trọng hết mức có thể khi đặt câu hỏi.

"Cháu nghe nói ở đây bác có nhượng lại chiến lợi phẩm săn được, không biết bác có thể bán cho cháu một chút không ạ?"

H-Hồi hộp quá! Mức độ căng thẳng này chẳng khác nào hồi mới vào công ty, không hiểu sao lại phải đi ăn tối cùng chủ tịch! Dạo đó chủ tịch ngẫu hứng muốn tỏ ra hào phóng với nhân viên trẻ, thế là lũ chúng tôi đang tăng ca muộn may mắn bị lôi đi cùng. Rõ ràng là được khao ở một nhà hàng sang trọng, vậy mà tôi chẳng nhớ nổi mình đã ăn những gì. Điều duy nhất còn sót lại trong trí nhớ là gu truyện cười nhảm nhí của chủ tịch tệ đến mức không thể cảm nổi.

"Ai nói với cậu?"

Lại là kịch bản giống như bác Knut trồng đậu sao? Nhưng mà, tôi đang sở hữu một đồng minh cực kỳ vững chắc đấy nhé!

"L-Là cụ Kayen ạ."

Ngay khi tôi xướng tên cụ Kayen, cảm giác như cơ mặt của bác Kakar đã dịu đi đôi chút. Từ dáng vẻ của một con quỷ, tôi thấy ông ấy đã biến thành thần Hộ pháp rồi.

"Thế à, là Kayen giới thiệu sao."

"V-Vâng ạ."

Đến lúc này, tôi rất muốn tung ra đòn tấn công đáng yêu từng hạ gục bác Knut, nhưng lại chẳng đủ dũng khí để xúi giục bọn Olt.

Chẳng biết đòn đó có tác dụng với bác Kakar hay không. Dù sao thì, tôi cũng chẳng tài nào hình dung nổi cảnh một ông lão cơ bắp với gương mặt hung tợn này lại đi âu yếm những thứ đáng yêu cả.

Hơn nữa, có lẽ cũng bị áp lực của bác Kakar làm cho khiếp sợ, bọn Olt đã trốn tịt đằng sau lưng tôi. Olt ôm chặt lấy chân tôi từ phía sau, Kuma-ma thì trốn sau lưng Olt, và Rik lại nấp ngay sau Kuma-ma.

Mấy đứa này, cạm bẫy coi tôi làm lá chắn đấy à. Chỉ có Sakura là nhìn đám em dại bằng ánh mắt ngán ngẩm.

"Thế, cậu muốn mua gì?"

"A, bác đồng ý bán cho cháu rồi sao ạ?"

"Ừ."

Cửa sổ vật phẩm lập tức mở ra trước mắt tôi. Xem ra trước mắt ông ấy vẫn chịu bán đồ cho tôi.

Danh sách hàng hóa gồm có: Lông thú Thỏ, Thịt Thỏ, Lông thú Gấu Nhỏ, Móng vuốt Gấu Nhỏ, Thịt Heo Rừng Tấn Công, Lông thú Heo Rừng Tấn Công, Quả Treant Oliu, Cành cây Treant Oliu.

Heo Rừng Tấn Công là loại quái vật dạng heo rừng xuất hiện ở Khu vực 2. Nghe đâu sức mạnh của nó cũng tương đương với Gấu Nhỏ.

Treant Oliu thì đây là lần đầu tôi nghe tên, nhưng kiểu gì thì đây cũng là nguyên liệu làm ra dầu oliu rồi. Không ngờ thay vì trồng trên đồng ruộng, người ta lại thu hoạch nó từ quái vật đấy.

Nguyên liệu từ Thỏ và Gấu Nhỏ thì tôi có thể tự lực gánh sinh được. Heo Rừng Tấn Công tuy chưa từng chiến đấu qua, nhưng chờ sự kiện kết thúc rồi tính tiếp cũng không sao. Dù gì tôi cũng đã biết thông tin về vị trí xuất hiện của chúng rồi.

Vấn đề nằm ở Treant Oliu. Cành cây thì không nhất thiết phải gượng ép thu thập, nhưng quả của nó thì tôi cực kỳ muốn có. Dùng để ép lấy dầu cũng được, mà đem đi nấu ăn xem ra cũng thú vị lắm đây.

Giá cả là 200G một quả, không quá đắt đỏ, nên tôi quyết định mua tối đa 5 quả theo giới hạn. Bên cạnh đó, tôi mua thêm cả Thịt Heo Rừng Tấn Công để chuẩn bị cho bữa tối hôm nay.

Sau đó, tôi chẳng hề bị bác Kakar mắng mỏ, càng không có chuyện bị tấn công, chúng tôi rời khỏi nhà bác Kakar trong sự tiễn biệt có phần cộc lốc của ông ấy.

Chẳng lẽ ông ấy chỉ là một công dân tốt bụng, mỗi tội mặt mũi hơi đáng sợ, tính tình hơi nhút nhát và có phần trầm lặng thôi sao? Không không, làm gì có chuyện đó chứ.

Thôi thì, trước mắt là đã kiếm được thịt heo rừng rồi. Tuy không phải thịt heo thường, nhưng thế này là có thể nấu một món gần giống súp Ton nước rồi. Nếu vậy thì tôi nhất định phải lấy được nước dùng thật chuẩn bài mới được. Nhất định phải kiếm bằng được cá mới chịu!

Tôi lập tức lao thẳng sang nhà chú Ricke làm nghề chài lưới, nằm cách nhà bác Kakar vài căn.

"Được rồi, nhất định phải kiếm được cá thôi."

"Anh trai ơi, anh muốn mua cá hả?"

"Hả?"

Đúng lúc tôi đang hăm hở định gõ cửa thì từ phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi. Ngoảnh lại nhìn, đứng đó là một cậu bé tràn đầy sức sống, mang đậm chất trẻ con vùng quê với làn da rám nắng màu bánh mật và chiếc mũ rơm trông vô cùng thủ công.

Cậu bé tung tăng tiến lại gần với nụ cười rạng rỡ trên môi.

"Cháu chào anh! Cháu tên là Ricke! Còn anh trai tên gì thế?"

"Anh là Yuto, một nhà hành hương. Em là Ricke, người đang học nghề chài lưới đó hả?"

"Vâng ạ!"

Nghe danh xưng học việc chài lưới, tôi cứ tưởng tượng ra một thanh niên trẻ tuổi, không ngờ lại nhỏ nhắn đến mức này. Chắc chỉ tầm 12 tuổi thôi. Nhưng trên hông cậu bé có đeo giỏ cá, trên vai vác chiếc cần câu dài, chắc chắn không phải nói dối rồi.

"Anh nghe nói nếu nhờ em thì có thể chia lại cho ít cá, nên mới tìm đến đây này."

"À... ra là vậy."

Vừa nghe tôi bảo muốn mua cá, nét mặt Ricke liền chùng xuống. Xem ra mọi chuyện không dễ dàng rồi.

"Anh thấy đấy, cháu chỉ là người học việc thôi đúng không? Cháu đâu có câu được nhiều như bố cháu đâu. Thế nên, kiếm đủ số lượng dân làng nhờ vả thôi đã hụt hơi lắm rồi. Cháu xin lỗi nha."

"Không dư lại dù chỉ một con sao em?"

"Vâng. Thậm chí còn đang thiếu đây này."

"Thế à..."

Thật sự đáng tiếc quá đi mất! Nhưng đã thiếu hụt thế này thì chắc cũng chẳng có nhiệm vụ nào để nhận rồi nhượng lại cá cho mình đâu nhỉ.

"Ừm... Anh nhất định phải có cá cho bằng được sao?"

"Rất muốn là đằng khác."

"Thế thì thế này nhé, cháu sẽ dẫn anh đến điểm câu được cá, anh tự mình câu xem sao? Dù sao cháu cũng đang định đi câu tiếp đây."

Một đề xuất bất ngờ đấy chứ. Nhưng chuyện đó có khả thi không nhỉ? Nếu mà câu được thì tôi cũng muốn câu lắm chứ.

"Anh không có kỹ năng Câu cá thì sao?"

"Thế thì chịu rồi, không được đâu."

Từ chối phũ phàng thế!

"Cơ mà không được thì chịu chứ biết sao giờ?"

"Khoan đã, chỉ cần có kỹ năng Câu cá là có thể câu được đúng không?"

"Vâng, cháu sẽ cho anh mượn cả cần câu nữa."

Thế thì chẳng có vấn đề gì cả. Tôi vẫn còn điểm thưởng cơ mà! Tuy ban đầu định để dành lấy kỹ năng chiến đấu phòng khi sau này cần đến, nhưng đã đến nước này rồi thì phải làm cho bằng được. Với lại, trải nghiệm đi câu cá trong game nghe chừng cũng thú vị đấy chứ.

Và thế là, ta tiêu tốn 2 điểm để học kỹ năng câu cá.

"Được rồi, xuất phát đến bãi câu thôi!"

"Ừm, cứ để em lo! Em sẽ dẫn anh đến một chỗ tuyệt cú mèo cho xem!"

Truyện liên quan

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier Đang ra Nhật Bản

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 2 phút trước

Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~ Đang ra Nhật Bản

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~

Cập nhật: 11 phút trước

Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến Đang ra Nhật Bản

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến

Web Novel Inten
Cập nhật: 12 phút trước

Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~ Đang ra Nhật Bản

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~

Web Novel 三元豚
Cập nhật: 26 phút trước

Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...

6
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu Đang ra Nhật Bản

Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu

Web Novel
Cập nhật: 34 phút trước

Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...