Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 88: Ngày thứ 3!
Sự kiện ngày thứ ba.
Hôm nay tôi lại thức dậy trong cảnh tượng vây quanh bởi lũ mons, để mặc mấy người đang thiu thiu ngủ trên giường, tôi tiến thẳng về phía bếp. Rồi, lập tức bắt tay vào việc nấu bữa sáng. Gồm bánh mì dẹt, canh miso trông có vẻ không ngon lắm, cùng món rau xào đơn giản. Chỉ có điều, nhà ông nội Cayen đã hết sạch thịt, nên thịt dùng cho món ăn là thịt thỏ săn được vào tối hôm qua.
"Hôm nay cháu định làm gì thế?"
"Thực ra cháu có vài thứ muốn mua, không biết trong thôn có bán không ạ?"
"Cháu muốn gì nào?"
"Hải sản ạ. Có sản vật từ biển thì tuyệt nhất. Ngoài ra cháu còn muốn mua phô mai nữa."
"Một ngôi làng hẻo lánh thế này, sao mà có hải sản được chứ."
"Vậy sao~"
Đúng thế nhỉ~ Nơi này có vẻ cách xa biển, chà, tôi cũng chẳng kỳ vọng gì mấy.
"Nếu là cá nước ngọt thì ta nghĩ nhờ thằng Rikke chắc sẽ kiếm được đấy."
"Rikke?"
"Ừ, là Rikke, thợ đánh cá sông tập sự ấy. Vốn là cha nó làm nghề đánh cá, nhưng hiện tại ông ta đang đi xem thi võ thuật mất rồi. Thằng con Rikke đành phải làm thay."
Thế thì, nếu gặp được người tên Rikke đó, có lẽ sẽ kiếm được cá. Tôi từng ăn mì ramen dùng nước dùng nấu từ cá ayu, chắc chắn cá nước ngọt cũng có thể nấu nước dùng được. Hơn hết, tôi rất thèm ăn cá bình thường. Nhất định phải đi tìm hỏi mới được.
"Còn nữa, phô mai thì ta nghĩ đến chỗ Abal là có đấy?"
"Người đó là chủ trang trại chăn nuôi ạ?"
"Ừ. Đúng vậy."
Ngôi làng này tự cung tự cấp, nên thay vì đổ mối cho các cửa hàng, thường thì người sản xuất sẽ bán trực tiếp tại nhà của họ.
Đây thực sự là một thông tin hữu ích. Ra là vậy, mua ở cửa hàng không phải là cách duy nhất để có được vật phẩm.
"Ngoài ra còn có ai bán hàng nhỏ lẻ tại nhà nữa không ạ?"
"Hmm... Bats chuyên hái nấm, thợ săn Kakar, và nông dân trồng đậu Knut là những người vẫn hay bán hàng nhỏ lẻ tại nhà đấy."
Ồ hô. Nghe cái nào cũng thú vị cả. Tôi nhờ ông nội chỉ vị trí của tất cả các ngôi nhà, và quyết định sẽ đi một vòng ngay trong ngày hôm nay.
Trước tiên là công việc đồng áng đã nhỉ. Khi đến cánh đồng của ông nội Cayen, trên ruộng của ông đang mọc đủ loại rau củ quả. Quả nhiên sức mạnh thúc đẩy trồng trọt cấp ex của Olto và mộc ma thuật của Sakura thật vĩ đại.
"Được rồi, hôm nay có thể thu hoạch được rồi."
"Mu!"
"——♪"
"Kuma!"
"Kyu!"
Chỉ là, sau việc này thì phải làm thế nào nhỉ? Chỉ cần thu hoạch hết rồi khuân về nhà thôi sao? Sau đó thì gieo hạt thế nào?
Tôi giao phó ruộng đồng cho đám Olto, rồi quay lại hỏi ông nội phải làm gì tiếp theo. Hóa ra là một nửa số cây sẽ được tách bụi rồi gieo lại xuống ruộng. Công việc đó cũng để cho bọn tôi làm luôn. Dù sao đây cũng là việc giúp đám Olto kiếm điểm kinh nghiệm mà.
Quay trở lại ruộng, đập vào mắt tôi là cảnh mọi người đang vui vẻ làm việc đồng áng. Những nàng tiên và động vật đang chăm chỉ làm việc trên cánh đồng thanh bình. Chà, dù nhìn bao nhiêu lần thì vẫn đúng là một khung cảnh đậm chất kỳ ảo.
"Mu mu mu!"
"——♪"
Olto và Sakura đang thu hoạch rau, nhưng cách làm của họ lại có phần khác nhau một chút.
Olto hăng hái giật bách bách từng cây lên, còn Sakura lại thu hoạch từng cây một cách cẩn thận. Dù nghĩ là chất lượng sẽ không chênh lệch mấy đâu... nhưng chắc không sao đâu nhỉ, Olto?
Kumama và Rick đang hợp lực làm cỏ. Có vẻ như việc phân chia vai trò đã được thực hiện rất rỉa rỏi, Kumama nhổ những đám cỏ dại lớn có vẻ bám rễ chắc, còn Rick thì nhổ những đám cỏ dại nhỏ.
"Kyu!"
"Kuma kuma kuma!"
Đặc biệt là Kumama lại thể hiện một tài năng bất ngờ trong việc làm cỏ, sử dụng bộ móng vuốt sắc nhọn vốn thường dùng để chém kẻ thù, đào xới đất giống như một chiếc máy cày rồi tiêu diệt sạch cỏ dại này đến cỏ dại khác.
Có lẽ đã quen với công việc đồng áng khác ngày thường, nên công việc đã xong nhanh hơn hôm qua khá nhiều. Cứ đà này, có khi thời gian ở các cánh đồng khác cũng sẽ được rút ngắn lại cũng nên.
Tiếp sau ruộng của ông nội là ruộng của bà nội. Bên này cũng có rất nhiều loại rau củ có thể thu hoạch được. Hôm nay chỉ cần thu hoạch chứ không phải gieo hạt. Công việc cứ thế trôi qua một cách nhanh chóng.
Một tiếng sau.
Sau ruộng của bà nội, đám tôi hoàn thành công việc ở vườn cây ăn quả rồi cùng nhau đi bộ trong làng. Mục tiêu là cửa hàng của bà nội. Và cả nhà của những người sản xuất nữa.
Đầu tiên là cửa hàng tạp hóa của bà nội. Giao nộp số rau củ thu hoạch được ở ruộng, thế là hoàn thành nhiệm vụ rồi.
"Cháu chào bà ạ—"
"Mấy đứa là du khách hôm qua đấy phỏng? Có chuyện gì thế?"
"Cháu mang rau củ đến giao ạ—"
"Ồ, đến sớm phết nhỉ. Thế thì đỡ quá. Nào, chất lượng thế nào đây?"
"Dạ, là cái này ạ"
Lỡ bị mắng là chất lượng kém thì phải làm sao đây. Hơi chột dạ một chút, tôi trao mớ rau cho bà nội. Bà nội đăm đăm nhìn mớ rau bằng đôi mắt trố lồi một lúc, nhưng rồi rất nhanh sau đó khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười nhạt đầy vẻ từng trải.
"Sản phẩm được đấy chứ. Thế này thì không có vấn đề gì rồi."
"Vậy ạ, may quá."
"Tiền thưởng cứ nhận ở hội quán nhé. Ta cộng thêm chút đỉnh vì tội mang đến sớm đấy."
"Cháu cảm ơn ạ."
Mớ rau củ thu hoạch được có vẻ đã lọt vào mắt xanh của bà nội. À mà, cảm giác nhẹ nhõm vì không bị mắng còn lớn hơn cả sự vui mừng nữa.
Từ biệt cửa hàng của bà nội, chúng tôi rảo bước thẳng đến hội mạo hiểm giả. Hội quán hôm nay cũng vắng vẻ. Báo cáo hoàn thành nhiệm vụ xong, tôi nhận được nhiều điểm hơn dự kiến. Đây là một phần thưởng đáng mừng hơn nhiều so với một chút tiền nong.
Nhân đà đó, tôi nghía thử lên bảng thông báo xem có nhiệm vụ nào làm được không. Và rồi, ánh mắt tôi dừng lại ở một nhiệm vụ lao động nọ.
"Lại có yêu cầu từ bà nội kìa."
Đó chính là nhiệm vụ chăm sóc cánh đồng mà tôi vừa mới hoàn thành xong. Cả người ủy thác lẫn nội dung yêu cầu đều y hệt. Hóa ra đây là một nhiệm vụ có thể lặp lại vô thời hạn.
Tôi không chút do dự nhận luôn nhiệm vụ. Vì trong số những nhiệm vụ tôi có thể làm, đây là nhiệm vụ có điểm số tương đối tốt. Bình thường chắc là nhiệm vụ phải mất mấy ngày nuôi trồng rau củ rồi mới đem giao. Còn chúng tôi thì có thể lặp lại điều đó mỗi ngày. Chà, đúng là một món hời.
Tôi lại quay lại cửa hàng của bà nội để nhận lại nhiệm vụ. Chỗ này có vẻ giống AI học tập, vì là lần thứ hai nên mấy lời giải thích chi tiết đã được lược bỏ. Nếu là game thời xưa, thế nào cũng phải nghe lại mười cái giải thích phiền phức từ NPC cho mà xem.
Hai tiếng sau.
Làm xong xuôi mọi việc như tưới nước cho ruộng của bà nội, chúng tôi đi bộ đến ngôi nhà của người sản xuất mà ông nội Cayen đã chỉ cho.
Đầu tiên là chỗ của bác nông dân chăn nuôi Abal. Nơi này thì tôi cũng biết. Chắc là trang trại ở tận rìa làng mà tôi tìm thấy khi đi dạo quanh làng hôm trước. Tôi vẫn nhớ ở đó có mấy con bò.
"Xin chổi—"
"Hơ—i?"
Tôi gõ vào cái tay nắm cửa của ngôi nhà đơn độc nằm cạnh trang trại. Dĩ nhiên, cái tay nắm cửa được thiết kế hình đầu bò, và gõ vào phần khuyên mũi của nó. Nhà phát hành làm ăn được đấy chứ. Một lúc sau, một ông lão có vóc dáng đẫy đà thò đầu ra từ bên trong.
"Ơ hay, vị du khách đó đấy phỏng?"
"Cháu nghe nói đến đây có thể xin mua một ít phô mai... Không biết cháu có thể mua được không ạ?"
"Ồ, ra là vậy..."
Trước câu hỏi của tôi, bác Abal tỏ vẻ khó xử và trầm ngâm suy nghĩ. Á à? Không bán cho à?
"Ừm, ta chưa từng nghĩ sẽ bán cho người ngoài thôn. Hơn nữa, số lượng lại không nhiều, nếu bán hết cho cậu thì e rằng phần dành cho dân làng sẽ không đủ."
"Ra vậy."
"Nhưng mà, cậu đã cất công đến đây mà cứ thế đuổi về thì ta cũng thấy áy náy."
"Ý ngài là?"
"Cậu có thể giúp ta một việc được không? Để trả công, ta sẽ nhượng lại chỗ phô mai đủ cho gia đình ta ăn. Thế nào?"
Ồ, nhiệm vụ bất chợt xuất hiện sao? Rất muốn nhận đây! Dù sao thì cũng tùy thuộc vào nội dung...
"Việc ta muốn nhờ cậu là chuẩn bị bánh kẹo."
"Bánh kẹo ạ?"
"Đức, dạo này ta hay cùng bạn bè uống trà buổi trưa, mà đến tiệc trà tới thì đến lượt ta chuẩn bị bánh kẹo. Chỉ là ta chẳng biết mua ở đâu đây~ Định bụng mua ít trái cây, nhưng cậu có thể chuẩn bị món gì đó cho năm người được không?"
Bánh kẹo nhỉ. Vấn đề là phải cỡ nào mới được công nhận là bánh kẹo đây. Mình đang có bánh quy mật ong hạt dẻ, nhưng trong Bách khoa toàn thư vật phẩm, nó lại hiển thị ở cùng trang với lương thực mang theo.
Nếu bắt buộc phải là bánh kẹo theo đúng phân loại thì có lẽ sẽ phải tốn chút sức để chuẩn bị đây. Thôi cứ thử hỏi xem sao đã.
"Bánh quy hay loại tương tự có được không ạ?"
"Nó là loại thế nào vậy?"
"Dạ, chính là cái này đây ạ."
"Ồ! Cái này được đấy chứ!"
Tôi liền lấy chiếc bánh quy mật ong hạt dẻ đang cất trong kho đồ ra trao cho ông ấy. Ngay lập tức, ông Abal gật đầu với vẻ mặt vô cùng hoan hỉ. Xem như món này đã được công nhận là bánh kẹo rồi. Cảm giác như nhiệm vụ đã được hoàn thành chỉ trong chớp mắt.
"Vậy, chỉ cần năm cái là đủ ạ?"
"Cảm ơn cậu nhé! Mọi người chắc chắn sẽ rất vui cho xem!"
Cứ thế, tôi đã có được miếng phô mai hằng ao ước. Hơn nữa, đó lại là một khối phô mai nguyên bản to hơn cả trí tưởng tượng của tôi. Nghe nói đủ dùng cho ba mươi phần ăn lận.
Một ít bánh quy hầu như chẳng mất vốn liếng gì mà nay lại hóa thành phô mai, khiến tôi cứ ngỡ mình đang trong câu chuyện nhà thông thái đổi gậy rơm. Dù có cảm giác mình hời quá mức, nhưng dẫu sao đây cũng là nhiệm vụ trong sự kiện mà. Nếu không phải sẵn có từ trước, chắc việc kiếm được bánh kẹo trong thôn cũng là một nỗi vất vả lớn đấy.
"Sốt cà chua, phô mai, dầu ô-liu, cả húng quế nữa. Thế này thì tha hồ làm đủ các món Ý rồi~"
Hỏng mất, máu phiêu lưu đang sục sôi rồi đây!
Truyện liên quan
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...