Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 93: Dự cảm sự kiện tiến triển?
Giữa lúc đang câu cá, tôi hỏi những người chơi mình tình cờ gặp lý do vì sao họ lại hớt hải chạy trốn, và họ đã vui vẻ kể lại mọi chuyện. Chà, chắc là họ chỉ đang muốn xả nỗi sợ hãi vừa trải qua với bất kỳ ai chịu lắng nghe mà thôi.
Tôi nghe nói ở thượng nguồn con sông có quặng, nên mới đến đó khai thác. Nghe đồn là khu vực đó chẳng có con quái vật nào quá mạnh xuất hiện cả...
Ban đầu thì quả thật chúng tôi chỉ chạm trán với mấy con quái c tép riu kiểu như ở khu vực thứ hai thôi~
Đang đào quặng thì tự nhiên bị một con gấu to đùng tập kích bất ngờ~
Nó phải cao hơn ba mét chứ chẳng chơi.
Ừ. Hơn nữa mắt nó đỏ ngầu, trông sợ khủng khiếp.
Nó còn phun ra cái thứ sương mù màu đen kỳ lạ gì đó nữa.
Ngay đòn đầu tiên của nó đã hạ gục tên trộm của nhóm, và thế là chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc cắm cổ chạy tháo thân.
Một tổ đội mạnh đến mức coi quái ở khu vực hai là tép riu mà cũng chỉ đành ôm đầu chạy trốn, thế thì con đại hùng đó phải mạnh đến mức nào chứ? Trộm bình thường vốn mặc đồ nhẹ, nhưng với thành viên của tổ đội này thì chắc chắn họ cũng phải trang bị tương đối rồi chứ. Dù là đánh lén đi nữa, việc nó có sức tấn công khiến người ta chết ngay lập tức và văng về điểm hồi sinh nghĩa là sao? Khu vực xuất hiện của nó không thấy có vấn đề gì sao?
Chỉ là, tôi đã hiểu lý do vì sao họ cứ cắm cổ chạy tháo thân một cách mù quáng như vậy. Tên trộm vốn chịu trách nhiệm do thám và cảnh giới đã bị tiễn về điểm hồi sinh, khiến khả năng dò tìm của tổ đội giảm sút nghiêm trọng. Vì thế, họ không thể phán đoán xem con gấu có đang đuổi theo phía sau hay không, và rốt cuộc chỉ còn cách cắm cổ chạy.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được cái âm thanh cộp cộp khi hàm răng của con gấu nhe ra ngay sát sau lưng.
Hầy, lúc đó sợ chết khiếp luôn ấy chứ~
Nhưng mà lúc nãy họ bảo nó phát ra sương mù màu đen phải không? Chẳng lẽ hiện tượng đó giống hệt con thỏ mà chúng tôi từng chạm trán sao?
Thực ra bọn tôi cũng từng đụng độ một con thỏ kỳ lạ quấn quanh làn sương mù màu đen đấy. Lúc hạ gục nó thì chẳng rơi ra vật phẩm gì, nhưng lại nhận được điểm sự kiện...
Ý cậu là con gấu mà bọn tôi chạm trán cũng có khả năng liên quan đến sự kiện này sao?
Nhưng nếu vậy thì cũng lý giải được vì sao một con quái vật hung ác lại xuất hiện mà không màng tới giới hạn cấp độ.
Hừm. Tức là để phá đảo sự kiện lần này, bắt buộc chúng ta phải đánh bại con đó sao?
Chẳng phải nếu không lập cả một liên minh đột kích (raid) thì bất khả thi hay sao?
Nhưng mà, nếu nó xuất hiện một cách bình thường thì nghĩa là nó không phải quái vật raid phải không?
Đúng vậy... Nếu chúng ta tập hợp một đội ngũ tinh nhuệ gồm những người chơi đang có mặt ở server này, thì chắc là vẫn có khả năng chứ nhỉ?
Xem ra họ không có ý định giấu giếm thông tin lần này cho riêng mình. Họ bắt đầu bàn bạc xem làm thế nào để truyền đạt lại cho những người chơi khác và kêu gọi sự giúp đỡ.
Dù thế nào thì chúng ta cũng cần phải chiến đấu vài lần để nắm bắt quy luật hành động của nó nhỉ.
Nhưng mà, những người chơi lao vào thách đấu đầu tiên chắc chắn sẽ bị tiễn về điểm hồi sinh phải không? Nếu không khéo thì cả đội sẽ bị quét sạch luôn ấy chứ.
Tính ra thì số lượng người chơi chịu hợp tác có lẽ sẽ ít lắm đây...
Nếu chết trong thời gian diễn ra sự kiện, bạn sẽ bị đưa về trước tòa nhà hội quán ở quảng trường. Đổi lại việc không bị phạt như bình thường trong suốt sự kiện, hình như bạn sẽ bị mất từ 1 đến 3 phần 10 điểm sự kiện. Tức là, những người chơi nhận trọng trách khiêu chiến con đại hùng kia để thu thập thông tin sẽ phải đối mặt với nguy cơ mất đi điểm sự kiện rất cao. Chắc sẽ chẳng có mấy ai chịu giúp đâu nhỉ.
Một kẻ chẳng có lấy nổi một người bạn hay người quen như tôi thì tất nhiên không thể giúp gì rồi, nhưng tôi vẫn sẽ cổ vũ cho các bạn! Chịu chết một lần để thách thức con gấu thì tôi cũng sẵn lòng thôi. Vấn đề là nhóm chúng tôi quá yếu, đến mức chẳng tài nào thu thập được chút thông tin nào hữu ích cả.
Tôi đã nghĩ thế đấy.
Phải rồi! Cứ nhờ Silver-san giúp đỡ là được chứ gì!
Đột nhiên, bóng hồng duy nhất của tổ đội, một cô gái trong trang phục phù thủy lớn tiếng hét lên. Hay nói cách khác, thân phận của tôi đã bị bại lộ rồi sao.
Hả? Silver-san là người đó á? Hả? Người này chính là Silver-san sao?
Đúng vậy! Chẳng phải đúng thế sao?
Chà, có lẽ vậy đấy chứ.
Thấy chưa! Trước kia tớ từng thấy rồi mà! Hơn nữa là con bé đó kìa!
Hả? Con quái vật gấu đó thì làm sao chứ?
Cậu không biết à? Chính là Kumama-chan, con quái vật của Silver-san đấy chứ! Trong số những người chơi cuồng gấu thì nó nổi tiếng lắm đấy nhé!
Không ngờ ngay cả cái tên Kumama cũng bị lộ tẩy. Quả thực nếu là người yêu gấu thì chắc chắn không thể ngó lơ Kumama được, việc nó trở nên nổi tiếng cũng là điều dễ hiểu.
Cậu có biết là vì bị sự đáng yêu của Kumama-chan đánh gục mà số lượng Tamer dắt theo gấu bông nhỏ với ong mật tăng lên chóng mặt luôn không, chuyện đó cũng nổi tiếng lắm đấy biết chưa?
Hả? Gì thế kia? Tôi không biết gì hết á? Nhưng mà, trên trang thông tin của Aminin-san đã đăng tải về gấu mật rồi, nên việc các Tamer khác cũng muốn sở hữu nó cũng chẳng có gì là lạ. Dù sao thì đó cũng là một chú gấu bông biết cử động cơ mà.
Thêm cả đứa trẻ đó nữa!
Cả đứa trẻ nhỏ xíu kia cũng là quái vật á?
Nhắc đến Silver-san là nhắc đến Gnome! Mà nhắc đến Gnome thì chắc chắn là Silver-san rồi còn gì!
Không, tao có biết khỉ gì đâu.
Tôi cũng chịu.
Xem ra đám con trai chẳng rành về tôi cho lắm. Thông tin mà họ biết có lẽ chỉ dừng ở mức: có một Tamer kỳ lạ tên là Silver.
Phúc tổ là thế. Đúng vậy nhỉ, một kẻ như tôi sao lại có thể nổi tiếng đến mức đó được chứ? Chắc là chỉ được mấy tay thông tin với một bộ phận người chơi thích đồ dễ thương biết đến một chút thôi phải không?
À, hiểu rồi. Tóm lại là bọn tao đã biết người đó chính là Silver-san rồi chứ gì.
Cả mấy cậu cũng hiểu rồi chứ?
Ừ, ừ.
Bọn tao biết rồi.
Hiểu rồi thì tốt!
Sao cái cô này lại ưỡn ngực ra vẻ ta đây thế nhỉ? Không, thế nào cũng được thôi.
Thế, ý cậu bảo nhờ Silver-san giúp đỡ là sao?
À, cái đó thì tôi cũng muốn nghe đấy.
Ma vật thuần hóa của Silver-san rất được lòng nhiều người chơi. Không chỉ những fan của Kumama-chan như tôi đâu, mà còn có rất nhiều fan của những bé khác nữa cơ.
Thật á? Không, dạo gần đây tôi cứ có cảm giác có những ánh mắt kỳ lạ nhìn mình hoặc vẫy tay chào~ nhưng mà đến mức độ đó cơ à?
Nhưng mà chẳng mấy chốc sẽ có những người chơi khác thuần hóa được gấu mật và Gnome thôi, bị chú ý chắc cũng chỉ lúc này là cùng. Cứ huyễn hoặc bản thân nổi tiếng như người chơi lớn rồi làm cao thì chỉ chuốc lấy sự xấu hổ mà thôi. Cứ coi như được tận hưởng cảm giác nổi tiếng trong thời gian có hạn này là được rồi.
Ở server này cũng có kha khá fan của cậu ấy đấy. Tớ từng trò chuyện ở quảng trường rằng thật may mắn khi được chơi cùng server đấy.
Ra là vậy.
Nếu là những người chơi đó, có lẽ cậu sẽ nhận được sự giúp đỡ nếu cất lời nhờ vả Silver-san đấy. Hơn nữa, nếu những người chơi đó lên tiếng, khéo chúng ta còn nhận được nhiều sự giúp đỡ hơn nữa không chừng!
Liệu mọi chuyện có suôn sẻ thế được không nhỉ? Chà, dù sao việc này cũng có vẻ liên quan đến tiến trình sự kiện, nên tôi sẽ cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình vậy.
Không biết mình có thể giúp được đến mức nào, nhưng nếu chỉ là lên tiếng kêu gọi thì tôi sẽ hợp tác.
Tuyệt quá! Thế thì chúng ta mau chóng quay về làng thôi!
Phải rồi. Cả việc phải đi đón con nhóc đó nữa chứ.
Không, đợi chút đã.
Tôi thì đã kiếm được cá rồi, về thì thế nào cũng được, nhưng ngặt nỗi tôi đi cùng với Ricke cơ mà. Không thể bỏ mặc Ricke mà về một mình được.
Thế nhưng, Ricke lại đang đăm chiêu suy nghĩ với vẻ mặt nghiêm nghị. Và ngay lập tức cậu bé ngẩng đầu lên, tự mình đề xuất chuyện quay về.
Em cũng phải về làng để thông báo chuyện con quái vật đó cho mọi người biết nữa.
Vậy sao. Thế thì chúng ta cùng về thôi.
Vâng!
Đến lúc về tới làng thì mặt trời đã ngả về tây. Tôi bắt tay tạm biệt Ricke ở lối vào rồi mỗi người một ngả.
「Mọi thứ đã giúp ích cho tôi rất nhiều đấy」
「Có gì đâu, chúng ta là chiến hữu câu cá mà!」
Dường như cậu ấy đã công nhận tôi là một cần thủ, dẫu tôi chỉ là kẻ mới vào nghề.
「Vậy nhé, hẹn gặp lại!」
Rikku quay trở lại lối vào ngôi làng, mỉm cười vẫy tay rồi rời đi. Bóng dáng thiếu niên đội mũ rơm, vác cần câu trên vai, bước đi trên con đường hoàng hôn. Trông mới nên thơ làm sao, một khung cảnh gợi lên nỗi niềm hoài cổ. Cứ như thể tôi có thể cứ thế ngắm nhìn hoài không chán.
「Chúng ta đến quảng trường thôi. Nơi đó tập trung nhiều người chơi nhất mà」
「Cũng đúng」
Truyện liên quan
Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier
Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...
Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~
Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...
Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến
Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...
Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~
Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu
Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...