Cuộc Sống Qua Ngày Của Một Tamer Đến Sau - Chương 83: Món ngon tự nấu của Cayen

Rời khỏi hội mạo hiểm giả và quan sát lại quảng trường, tôi thấy những chiếc lều đã bắt đầu được dựng lên. Quả nhiên những kẻ không tìm được chỗ trong quán trọ đành mua lều để ngủ qua đêm ở quảng trường. Dù có vẻ hơi sớm, chắc họ muốn xí chỗ trước đây mà.

Hơn nữa, nhìn thế này thì có vẻ không dựng được nhiều lều lắm đâu. Trừ khi tất cả sáu người trong một tổ đội cùngúc chung một lều, chứ phần lớn chắc toàn là người chơi độc hành hoặc tổ đội hai, ba người.

Lỡ đâu có những người chơi còn chẳng giữ nổi một chỗ dựng lều ấy chứ?

Bọn mình thực sự rất may mắn khi gặp được cụ ông.

- Phải nhớ chăm sóc vườn cây ăn trái đấy nhé.

Vì buổi thu hoạch ngày mai, tôi vừa nhìn bản đồ vừa hướng về vườn cây ăn trái của cửa hàng hoa quả. Nơi đó cách thửa ruộng của cụ ông Cayenne chưa đầy mười phút đi bộ.

- Gần thật đấy.

Nhưng thế này thì có thể dùng được cái ao mà cụ ông Cayenne đã chỉ rồi. Việc tưới tiêu xem chừng không thành vấn đề. Phân công là tôi và Rick nhổ cỏ, còn Olto và mấy đứa khác lo tưới nước.

Những loại được trồng trong vườn là lê trắng, đào xanh, hồng tím, dẻ xanh và quả óc chó. Không chỉ có hồng tím mà lại có cả lê trắng nữa cơ à. Cái này, tôi nhất định phải lấy cho bằng được.

- Nhờ cậy từ ngày mai nhé~

Sau khi lo xong việc chăm sóc vườn cây như thế, tôi quyết định đi dạo quanh ngôi làng thêm một chút nữa. Tôi nghĩ là mình nên lấp đầy tất cả những chỗ trống trên bản đồ. Dù sao thì ở thị trấn khởi đầu, việc khám phá hết bản đồ cũng giúp tôi tìm ra cánh cửa dưới chân cầu mà.

Ầy, coi như công chúa việc vô ích cũng chẳng sao cả. Chủ yếu là đi dạo cùng bầy ma thú cơ mà. Khi tôi vừa lấp đầy hoàn hảo nửa phía bắc bản đồ của ngôi làng, trời bắt đầu sập tối. Cũng chẳng có gì phải cố quá, hay là chuẩn bị về nhà cụ ông Cayenne thôi nhỉ.

- Mọi người, về thôi nào~

- Mu!

- Kuma!

- Kyukyu!

- ——♪

Kumama và Olto vừa rượt đuổi nhau vừa chạy lên phía trước chúng tôi. Rick thì ở trên vai tôi. Sakura đang bấu chặt lấy tay trái của tôi.

- A, gió thổi thích thật đấy—

Một cơn gió mạnh vừa phải, không đến mức khó chịu thổi thốc tới từ phía trước. Cơn gió đủ sức làm bay phất phơ mái tóc. Tôi dang rộng hai tay để đón nhận cơn gió bằng cả cơ thể.

- Dễ chịu quá đi mất~

Nghe lời tôi nói, Rick và Sakura cũng có động tác giống như dang rộng tay để đón gió.

- Kyukyu~

- ――――♪

Rick đứngm dậy trên vai tôi, dang rộng hai chiếc tay, cảm nhận cơn gió bằng cái bụng trắng muốt lông lá của mình. Nó nheo mắt lại trông vô cùng thoải mái. Bộ ria mép rung rinh theo gió trông mới đáng yêu làm sao.

Sakura cũng giống như tôi, dang rộng hai tay và đón nhận cơn gió bằng toàn thân. Mái tóc của Sakura bị gió cuốn bay lất phất ve vảntay tôi, ngứa ngáy đến không chịu nổi.

- Hự. Nhột quá đấy.

- ——♪

Khi tôi hơi vặn mình cười khúc khích, có lẽ thấy thú vị nên Sakura cứ lắc đầu nguầy nguậy hoặc dụi đầu vào tay tôi. Cảm giác ấy lại càng làm tôi thấy nhột hơn.

- Ahahaha! Đã bảo là nhột mà lị!

- ——♪

- Kيو!

Rick cũng hùa theo, dùng cái đuôi quất phấp phới vào mặt tôi để chọc ghẹo.

- Wahahaha!

- Mu!

- Kuma!

Thấy tôi cười lớn vì bị Sakura và Rick cù cho nhột, chắc chúng nghĩ là đang chơi đùa vui vẻ lắm đây. Olto và Kumama liền lao đến ôm chầm lấy chân tôi để xin tham gia cùng.

Không không, tự dưng bị bấu chặt lấy cả hai chân thế này thì—

- Khoan, mất thăng bằng mất...!

- Kيو!

- ——!

- Kukuma!

- Mumư!

Cả bọn cứ thế dính chùm vào nhau và ngã nhúi xuống đất. Khuôn mặt bị bộ lông mềm mại của Rick và Kumama áp vào cảm giác thật dễ chịu. Trông ai nấy đều có vẻ vui thích hơn là đau đớn.

Tôi chưa từng được chơi đùa với đám ma thú thế này bao giờ. Thỉnh thoảng có những màn thân mật thế này cũng tuyệt phết chứ bộ.

Chỉ có điều, đây không phải là chuyện nên làm giữa một con đường bình thường.

Không chỉ người chơi mà ngay cả những cư dân NPC cũng đang nhìn chúng tôi cười phá lên.

- V... Về thôi nào!

Tôi đỡ mọi người đứng dậy rồi bước nhanh trở về nhà cụ ông Cayenne. Olto và đám nhỏ mỉm cười lủi thủi đi theo sau. Chắc tụi nó tưởng là đang chơi trò đuổi bắt đấy nhỉ.

- Cháu về rồi đây—

- Chào mừng về nhà. Bữa tối chuẩn bị xong xuôi cả rồi đấy.

- Cháu cảm ơn ạ.

- Có gì đâu, toàn là mấy món đơn giản thôi mà.

Dù miệng nói thế nhưng những món ăn được bày lên bàn trông cực kỳ hấp dẫn.

Súp thịt thỏ, salad với những quả cà chua trông ngon mắt. Cà tím nướng và những món ăn mang tính mộc mạc nhưng lại kích thích vị giác vô cùng. Món duy nhất chưa từng thấy là một loại bánh mì dẹt gọi là bánh dẹt. Ngoại hình trông giống như chiếc bánh naan được làm thành hình tròn vậy.

- Trông ngon quá cơ ạ.

- Cháu nói vậy thì ông vui lắm. Nào, ngồi xuống đây đi cháu.

- Vâng ạ.

Khi chúng tôi ngồi vào bàn ăn, cụ ông Cayenne liền mang ra một loại đồ uống màu tím nào đó. Cứ ngỡ là rượu vang, nhưng hóa ra hình như là nước ép hồng tím.

Nhìn thấy thế, tôi chợt nhớ ra là mình phải cho đám ma thú ăn nữa chứ. Olto và Kumama thì uống nước ép, còn Rick thì ăn bánh quy hạt dẻ.

Lượng nước ép này là mẻ cuối cùng rồi. Ngày mai chắc phải dùng chỗ hoa quả kiếm được hôm nay để làm thêm thôi. Mà chắc hoa quả ngày nào cũng kiếm được, trong suốt sự kiện thì chắc không phải lo thiếu đâu nhỉ.

- Mumum!

- Kuma!

- Kyukyu!

Sakura thì không cần ăn uống gì, nhưng nhìn bọn nhí đang ngấu nghiến đồ ăn với vẻ ngon lành, con bé mỉm cười đầy thích thú.

Thôi nào, tôi cũng xin phép thưởng thức đây.

- Cháu xin phép ăn ạ.

- Ừ, mời cháu dùng bữa.

Đầu tiên tôi cầm chiếc bánh dẹt lên thử. Cứ tưởng nó sẽ giống bánh naan của Ấn Độ, nhưng mà dẻo dai hơn tôi tưởng. Tôi bẻ một miếng và đưa thuần bánh mì vào miệng.

- Viền ngoài giòn rụm, bên trong dẻo dai, ăn ngon thật đấy.

"Vậy sao? Chúng tôi ăn món này mỗi ngày nên thấy đây là chuyện bình thường, nhưng được khen thì tôi rất vui."

"Đáng ngưỡng mộ thật."

Không biết món này được làm thế nào nhỉ? Dù sự kiện kết thúc rồi mình vẫn muốn ăn tiếp. Không biết hỏi thì có được chỉ cách làm không ta.

"Ổ bánh mì này là do ông làm ạ?"

Nếu mua ở cửa hàng thì phải xin chỉ địa chỉ tiệm đó mới được.

"Đúng vậy chứ? Là ta nướng ở cái lò đằng kia kìa."

Tuyệt quá, có vẻ như chính ông cụ này làm ra.

"Làm thế nào để làm ra nó vậy ạ?"

"Sao thế, nhóc cũng biết nấu ăn à?"

"Chà, chỉ biết chút ít thôi ạ."

"Hô ho. Thế thì ta sẽ truyền lại công thức, hay là tối nay con thử nấu một bữa đi? Nguyên liệu trong nhà con cứ tự nhiên dùng thoải mái."

"Thật thế ạ?"

Vừa được cho công thức, lại vừa có thể cày cấp kỹ năng nấu nướng, đối với tôi thì đúng là ước gì được nấy.

"Ta đây không rành chuyện nấu nướng cho lắm. Con chịu làm giúp thì ta mừng quá."

"Dạ không, em mới là người phải nhờ ông giúp đỡ đây ạ."

Truyện liên quan

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier Đang ra Nhật Bản

Cài Đặt Kho Chìa Khóa: Những Thứ Linh Tinh Của Shangri-Frontier

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 3 phút trước

Đây là tác phẩm kho lưu trữ dành cho các ngoại truyện, giới thiệu nhân vật và bối cảnh trong ...

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~ Đang ra Nhật Bản

Người Thợ Hỗ Trợ Vrmmo ~ Kẻ Sắp Đặt Các Top Player ~

Cập nhật: 11 phút trước

Người bạn thời thơ ấu hành động, Miiyu (Miyu), kéo tôi vào một VRMMO có tên là "Trailblazer", thường gọi ...

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến Đang ra Nhật Bản

Tầm Nhìn Ngẫu Nhiên Trực Tuyến

Web Novel Inten
Cập nhật: 12 phút trước

Ở game VRMMORPG "Random Vision Online", nơi các thiết lập ban đầu luôn ngẫu nhiên quyết định từ một trở ...

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~ Đang ra Nhật Bản

Mưu Sĩ Thất Nghiệp Chinh Phục Khoảng Trắng Thế Giới Bằng Công Việc Phế Thải ~Trang Bị Biến Hình Cổ Đại Càng Mạnh Khi Người Dùng Càng Điên~

Web Novel 三元豚
Cập nhật: 26 phút trước

Quân sư của đội chuyên nghiệp《Kỵ Sĩ Đoàn Trắng》 – Jin, tức Kamishiro Fuyushi, dù có công lao đóng góp ...

6
Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu Đang ra Nhật Bản

Mix Job Online ~ Nhà Văn Light Novel Thách Thức Vrmmo Có Thưởng Với Nghề Bất Lợi Để Thu Thập Tài Liệu

Web Novel
Cập nhật: 34 phút trước

Nhà văn light novel nổi tiếng Monobe Souichi vừa hoàn thành tác phẩm dồn hết tâm huyết suốt 10 năm, ...