Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 86
[previous_page]
[next_page]
Đó đơn thuần chỉ là một sự trùng hợp.
Chris xem cô là đối thủ cũng chỉ vì một sự tình cờ cũn cỡn thế thôi, món quà may mắn dành cho một đứa trẻ như Surfania. Chính Surfania còn rõ điều này hơn bất kỳ ai khác.
Mọi chuyện bắt đầu từ chị cả của cô.
“Hôm nay, ta đã gặp một đứa trẻ thú vị phết đấy!”
Chị cả đã nói vậy.
Đó là lần đầu Chris bước chân vào giới thượng lưu, bữa vũ hội hoàng gia. Surfania đã cáo lỗi không tham gia, vì thuở đó cô đã sống khép kín và chẳng có chút hứng thú nào với tiệc tùng. Thế nên chính tiểu thư trưởng nhà Calibrachoa đã gặp Chris. Hình như đối phương là học viên hiện tại của gia sư cũ phía chị cả, rồi từ đó họ trò chuyện nhiều hơn.
“Với cánh hoa cài trên đầu, trông con bé dễ thương ghê – y như một tiểu tiên.”
Chính việc chỉ ra điều đó đã khơi nguồn cuộc trò chuyện của họ. Tôi chẳng mảy may hứng thú nghe chị mình bàn tán với cái tiếng cười ‘fufu’ và nụ cười lả lướt đó. Chẳng muốn nghe thêm câu chuyện nào nữa, cô đơn độc rút về phòng và mặc kệ tiếng gọi của chị.
Lần thứ hai cô nghe về Chris là từ chị hai.
“Con bé đó, đúng là một đứa trẻ ngoan tuyệt vời!”
Khi người chị báo cáo với đôi mắt lấp lánh, mọi thứ ngày càng trở nên khó chịu hơn.
Mãi mà Surfania chẳng hay biết, hóa ra chị cả đã từng mời Chris đến nhà lúc nào không hay. Giờ thì đến lượt chị hai gặp Chris và chỉ biết cao giọng ngợi ca đứa trẻ ấy. Chris lễ phép, nhã nhặn mà chuyện kể thì hài hước. Con bé ngọt ngào lại uyên bác vô cùng, phải sau khi họ tâng bốc tận mây xanh từng lời con bé nói thì bài báo cáo mới chịu kết thúc.
“Thay vì cắm cúi đọc sách cả ngày, con nên noi gương con bé đó đi!”
Cảm giác như có thứ gì nghẹn lại cổ họng.
Mặc cho Surfania quay đi, phớt lờ, chị cô vẫn cứ lải nhải chuyện nọ chuyện kia. Thêm một lần nữa, cô rút lui về căn phòng của chính mình.
Đứa tiểu thư nhà Noir được hai người chị hết mực ngợi ca. Nhưng Surfania chẳng có nổi một chút ham muốn gặp mặt đứa trẻ đó. Qua những gì đã nghe, đứa trẻ nhà Noir nghe y như một chú bướm ngoại giao ngoan ngoãn, và Surfania tin rằng một đứa khép kín cáu kỉnh như cô sẽ chẳng tài nào hợp nổi với kiểu người ấy.
Mặc thế, khi Chris được mời đến lần thứ hai, Surfania bất đắc dĩ không tài nào tránh khỏi việc giáp mặt trực tiếp.
“Ngày tốt lành, tiểu thư Surfania. Cuối cùng tôi cũng vinh dự được gặp ngài.”
Mở nụ cười với ánh mắt lấp lánh, cô bé thực hiện động tác nhún gối chào hoàn mỹ. Surfania đã khăng khăng không chịu rời khỏi phòng dù các chị nói gì, thế nên tiểu thư cất công tới tận cửa phòng chào hỏi cô đây trông mới hoàn hảo làm sao.
“Tôi là Christina Noir. Tôi đã có vinh hạnh trải nghiệm khoảng thời gian vô cùng dễ chịu với chị của tiểu thư Surfania.”
“…Hừm”
Khi Surfania cố tiêu hóa phép lịch sự hoàn hảo bày ra trước mắt, sực nhớ lời chị hai, những lời phản nghịch đã vô thức thốt ra từ miệng cô.
“Cái nụ cười giả tạo đó là sao thế?”
Chẳng còn đường chối cãi, cô đang thẳng thừng sỉ nhục đối phương.
Thực ra, nụ cười của Chris lúc bấy giờ vô cùng hoàn mỹ. Từ dáng điệu đến biểu cảm khuôn mặt, chẳng có điểm nào gượng gạo. Đó cũng là lý do vì sao chị cả và chị hai lại dành nhiều lời ngợi ca đến thế cho cô bé này.
Cũng chính vì thế mà bài đánh giá của Surfania chẳng moi ra nổi một lỗi lầm nào ở Chris. Cô chỉ cảm thấy mạnh mẽ nhường này vì chắc mẩm sau câu mỉa mai kia sẽ chẳng bao giờ phải giáp mặt con bé nữa.
Cô đã nghĩ vậy, nhưng lời nói của cô lại mang đến hiệu ứng khá bất ngờ.
“…Ồ?”
Đôi mắt Chris nheo lại ngạc nhiên trước khi gương mặt cô bé vỡ òa thành nụ cười rạng rỡ sạch trơn lớp mặt nạ tiểu thư hoàn hảo ban nãy.
“Tuyệt thật đấy. Đây là lần đầu tiên có người nhìn thấu hình thái thứ hai của tôi đấy.”
Surfania sững sờ trước màn biến hóa đột ngột.
Chớp mắt một cái, bằng cái dáng vẻ đậm chất Chris ấy, cô bé đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
“Tôi tự tin là mình đã hoàn thiện nó vì đến lũ trẻ lớn hơn hay thậm chí người lớn cũng chẳng ai nhìn thấu. Còn Charles á… chà, cậu ta hoàn toàn đinh ninh tôi là một người khác cơ.”
Surfania gần như chẳng tài nào hiểu nổi những từ ngữ đang lọt vào tai. Khác với chiếc mặt nạ quý cô, gương mặt cô bé phô bày trọn vẹn biểu cảm chân thật khi cất lời và đôi mắt như thể hút hồn người đối diện.
“Cái gì…? Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
“Fufu. Ta là chính ta. Tên ta là Christina Noir. Và ta là một thiên tài!
Đứa trẻ ưỡn ngực xưng tên chẳng còn vương vấn nổi một tia phép tắc con nhà quý tộc nào, thế nhưng cô bé lại cuốn hút hơn gấp bội so với khoảnh khắc ban nãy.
“Được rồi thế nhé, Surfania. Từ hôm nay trở đi ngươi là đối thủ của ta! Đối thủ thiên tài của ta đấy. Ngươi nên thấy vinh dự đi chứ!”
“…Hống hách thật. Ta biết rõ điều này vì ta là em út trong nhà, nhưng ngươi làm gì có em nhỏ nào. Chắc chắn chúng sẽ ghét ngươi cho xem.”
“Gì- cái gì cơ?! Khô-không có chuyện đó đâu nhé! Tôi siêu thân thiết với em gái mình luôn!”
À, ra là tìm được điểm yếu.
Nghĩ rằng giờ đây mình có thể dễ dàng thắng thế vì nắm thớt điểm yếu của một Chris dễ đọc vị và đang bối rối, Surfania thấy nhẹ nhõm hẳn.
Thực ra, Surfania từ lâu đã biết Chris là một con người tuyệt vời.
Mặc cho Chris có thể chọn vây quanh bất cứ ai, với Surfania, việc đối phương chọn ở lại cạnh cô mới chính là sự an ủi lớn lao.
Không chỉ được Surfania công nhận, mà còn được nhìn nhận chân thành như một người ngang hàng, thật không thể tin nổi.
Chưa cần bàn tới độ khéo léo xã giao, số lượng lẫn thể loại sách đã đọc, tài chơi cờ bàn, hay những câu đáp trả nhanh nhạy lướt qua nhanh tựa lời chào hỏi. Trong số đó, chẳng có lấy một điểm nào mà Surfania có thể thắng nổi Chris.
Điểm duy nhất Surfania hơn được Chris chính là kiến thức trong vai trò ‘em gái’ và việc cô nắm thớt điểm yếu của Chris. Cô chẳng còn một điểm tựa nào khác để chiến thắng Cris.
Thực chất, cô đã luôn tự ti âm thầm.
Surfania, người vốn rất rõ những khuyết điểm của bản thân, đang lo lắng. Dù Chris đã nói với cô như vậy, rồi sẽ có lúc Chris nhận ra cô không xứng đáng làm một đối thủ. Chắc chắn sẽ có ngày Chris cảm thấy chán ngán và bỏ rơi cô...
Surfania che giấu nỗi sợ hãi sau những lời cay nghiệt, giữ Chris ở khoảng cách xa bằng sự lạnh lùng của mình. Dù sự bất an khiến Surfania cư xử như một đứa trẻ hờn dỗi, Chris vẫn chấp nhận tất cả mọi thứ ở cô. Cứ thế, Surfania và Chris đã có thể tâm sự với nhau mọi điều.
________________________________________
À, nghĩa là cho đến lúc này...
“Surfania, cậu ổn chứ?”
“…kh-”
Sau khi bị đuổi khỏi phòng, ở dãy hành lang trống vắng của nhà thờ, Surfania đã vùi khuôn mặt vào hai đầu gối. Rồi nghe thấy một tiếng gọi khiến đôi vai cô khẽ run lên.
“Hả? Leon…?”
“À… những gì Michelie nói, đừng để bụng làm gì.”
“Tớ đâu có… để… bụng…”
“Được rồi. Tốt lắm.”
Đáp lại giọng điệu vừa nức nở vừa cố tỏ ra kiên cường của cô, Leon ngồi xuống bên cạnh Surfania.
Không nói cũng chẳng làm gì cả, cậu chỉ ở đó cùng cô. Cô chẳng thể diễn tả nổi mình cảm thấy biết ơn vì điều đó đến nhường nào. Nghĩ vậy, đồng thời cô cũng thấy ghê tởm bản thân vì sự nhõng nhẽo đang bộc lộ.
Giờ đây khi Chris đã bỏ lại cô phía sau, liệu cô lại định kéo chân Leon như một đứa trẻ tham lam.
“….t-”
Nhận ra bản thân yếu đuối đến mức không thể bào chữa, Surfania cố chấp ép dòng nước mắt ngừng chảy trước khi chậm rãi dùng tay lau khô mặt.
“Ừ. Cậu ổn hơn chưa?”
“Tớ ổn. Vì tớ sẽ không thua đâu…”
Bị bỏ lại phía sau – thật sự rất ức chế.
Không nói một lời nào, thậm chí chẳng thốt ra lấy một từ, và bị bỏ rơi mà không thèm quay đầu nhìn lại một cái thật đáng thương hại.
Cô không thể tha thứ cho chính mình. Chính cô, kẻ đã ích kỷ níu chân Chris mà chưa từng cố gắng hoàn thiện bản thân.
Vì thế, Surfania gượng đứng dậy.
“Chính xác. Chẳng lẽ tớ lại để bản thân bị đánh bại chỉ thế này sao? Tớ thật ngốc khi để bản thân bị gọi là đồ đần, bị con nhỏ em gái độc ác đó coi thường. Ta là Surfania Calibrachoa. Ta không chỉ là một kẻ ăn bám theo sau Chris. Ta là, ta chính là…!”
“Phải. thế mới đúng chứ. Cứ thế đi.”
“Đúng vậy! Thế nên, Leon”
Surfania không có đủ sự tự tin để gọi bản thân là thiên tài. Thế nên, nếu một mình cô là chưa đủ, cô cần phải dựa vào sự giúp đỡ của người khác. Cô sẽ dùng quyền lực và sức ảnh hưởng của các người chị gái, dẫu cô có ghét họ đi nữa, nếu làm thế – chắc chắn cô sẽ có thể vươn tới chỗ Chris.
Vệt nước mắt vẫn còn hằn trên mặt, Surfania đứng thẳng với ngọn lửa phẫn nộ đang bừng cháy trong lồng ngực.
“Tớ sẽ vượt qua con ngốc đó, sẽ chiến thắng. Tớ sẽ bỏ lại cô em gái đen tối đó phía sau, và đứng trước mặt Chris khiến cậu ấy không thể phớt lờ tớ nữa…!”
“Rõ rồi, thưa tiểu thư.”
Ngước nhìn lên Surfania, Leon cười thật tươi.
Leon cũng đứng dậy để có thể sánh vai cùng người bạn của mình, người thấu hiểu điểm yếu của bản thân nhưng vẫn tiếp tục tiến bước.
“Được rồi. Tớ sẽ cho cậu mượn một tay.”
“Tất nhiên rồi. Tớ sẽ lôi cậu vào cuộc dẫu có phải dùng vũ lực đi chăng nữa.”
Đứng cạnh Leon, đối diện nhau, Surfania đột ngột quay người.
Dù đã thề sẽ trở nên mạnh mẽ và độc lập, Surfania biết rằng cô chẳng thể làm được gì một mình. Cô mạnh mẽ hơn khi có ai đó ở bên cạnh.
Surfania hiểu rằng điểm yếu này rồi sẽ có ngày trở thành sức mạnh của cô, không giống như Chris, kẻ chỉ bước đi một mình.
Để đuổi kịp và chạm vào bờ vai của người bạn đã ích kỷ bỏ rơi họ, hai con người này cùng nhau tiến bước. Cô gái vốn hoàn toàn không xuất hiện trong số phận mà Chris từng biết, những bước chân của cô sẽ tạo ra những biến động gì đây?
“Đi thôi, Leon.”
“Rõ rồi, Surfania.”
Trên thế giới này chẳng có một linh hồn nào biết được câu trả lời cho điều đó.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...