Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 94

[previous_page]

[next_page]

Hạnh phúc là được ăn một món ngon.

Ta ngấu nghiến món hầm mà quán rượu dọn ra, mỗi một miếng cắn lại khiến nụ cười hạnh phúc thêm phần rạng rỡ. Chắc chắn rồi, đó chỉ là một bữa ăn bình dân, nhưng điều đó chẳng thể ngăn ta thưởng thức nó. Đồ ăn bình dân luôn có sức hút riêng của nó. Thỏa mãn tận hưởng bữa ăn, ta đảo mắt nhìn quanh khung cảnh xung quanh. Các vị khách trong quán phần lớn đều ở độ tuổi từ cuối đôi mươi cho đến tứ tuần. Điều này khiến Geist trông có vẻ khá trẻ trung.

Ta muốn cào nhàu rằng "ở tuổi của các ngươi chẳng lẽ không nên có một công việc tử tế sao?" nhưng thú thật là việc tụ tập thế này từ giữa trưa lại là một cảnh tượng quen thuộc đến đáng buồn.

Dù đông đúc, mức độ ồn ào lại vô cùng yên tĩnh. Mọi người đều trò chuyện với nhau bằng những âm thanh trầm thấp. Đây không phải là một nơi hỗn tạp, và chính điều đó lại càng khiến ta thêm yêu thích chốn này. Không cần phải lớn tiếng, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng trò chuyện với nhau ngay tại bàn của mình.

Họ đang ở độ tuổi thích phàn nàn về chính trị. Những chủ đề thường xuyên xuất hiện là suy nghĩ của họ về: Thuế khóa, Chính sách, vị Quý tộc hoặc Quan lại này với kẻ khác. Thỉnh thoảng cũng có vài người ngỏ ý muốn lắng nghe quan điểm của ta.

Một thiên tài như ta đây, nói không ngoa thì hầu như chẳng có chuyện gì là ta không thể giải đáp. Đôi khi những gì họ hỏi chỉ là định kiến mang màu sắc bình dân, nhưng có lúc lại là một tranh luận hoàn toàn thấu đáo về một mối bận tâm hợp pháp. Dù ta có hùa theo ý họ hay không, ta sẽ chẳng bao giờ đưa ra bất kỳ lời hứa vội vã nào để hành động vì điều đó. Vì chẳng mấy chốc nữa ta sẽ sụp đổ, nên khi không mang lại lợi ích gắn liền, ta chỉ đơn thuần trao đổi những lời trò chuyện bình thường.

Tất cả những gì ta đang làm chỉ là lắng nghe. Chừng đó là quá đủ rồi.

Khi chúng tôi đang giết thời gian như thế, một vị khách mới bước vào cửa hàng.

"Ồ, chẳng phải Leon đó sao."

"Christina?"

Leon, bạn học của ta ở Học viện, cất cao giọng ngạc nhiên hết cỡ khi nhìn thấy gương mặt ta. Cậu ta giờ đây đã cao lớn như một người đàn ông trưởng thành. Sự ngây ngô cùng nét mặt của một đứa trẻ nghịch ngợm đang dần biến mất để nhường chỗ cho những đường nét cứng cỏi.

"Cậu đấy, ta biết là cậu cúp học, nhưng chẳng ngờ hôm nay cậu lại đến một nơi thế này đấy."

"Nghe câu đó từ một kẻ đang làm chính xác điều tương tự thì chẳng thấy thuyết phục mấy đâu."

"À, cậu nói không sai."

Ngay cả ta cũng chưa từng nghĩ chúng ta lại có thể có một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng thế này. Chỉ vì Leon vốn không phải kiểu người hay tò mò chuyện người khác.

Ngay cả khi ta vắt chéo chân và tuyên bố câu đó một cách kiêu ngạo, Leon chỉ nhún vai. Thành thật mà nói, nơi này không phải là chốn dành cho học viên học viện lui tới, thậm chí đây còn không phải nơi họ có thể đặt chân đến. Việc ta và Leon là những khách quen ở đây quả là một điều dị biệt.

"Ôi chao, hóa ra là Leon." - Gọi cơ ngơi tuyệt vời này là 'cái loại nơi chốn' đó sao, nhà trường đã nhuộm màu ngươi bằng phong cách quý tộc mất rồi đấy. Ngươi sẽ làm lão già này khóc mất thôi.

"Câm miệng đi, Geist. Cứ làm như ngươi, kẻ dẫn theo một tiểu thư trẻ tuổi như Christina đến một nơi thế này, lại có tư cách nói những lời đó không bằng?"

Xem ra cậu ta đã nhận ra đây là chốn tụ họp của những bình dân căm ghét tầng lớp quý tộc. Vốn dĩ trong Mê Cung Định Mệnh, Leon chính là người trung gian trong các cuộc đàm phán giữa Michelie và giới bình dân. Việc Leon thỉnh thoảng ghé qua một nơi như thế này, có lẽ cũng vì lý do đó.

Dù chúng ta gọi nơi này là một xó xỉnh tồi tàn đi chăng nữa, lý do sự tồn tại của ta được các thành viên ở đây dung thứ chính là vì ta là nguồn cung cấp tiền tài và thông tin cho họ. Ta cố tình để họ nghĩ rằng mình là một kẻ ngốc và giả vờ như không nhận ra thực tế này.

"Đại tỷ không sao cả. Hơn thế nữa, tỷ ấy còn rất được chào đón ở đây là đằng khác."

"Vâng, vâng. Ngoài ra thì tôi vẫn chưa quên đâu nhé. Hồi còn nhỏ, chính cậu đã bắt tôi trèo tường nhà một quý tộc rồi lại nhẫn tâm bỏ mặc tôi ở đó."

"Cậu mới chính là tên ngốc ngã từ trên tường xuống đấy chứ. Mà vặn vẹo làm gì, dạo này tôi còn đang ghen tị vì chuyện đó lại xảy ra với cậu chứ không phải tôi đấy."

"Hửm? Cậu có biết lúc đó tôi sợ đến mức nào không đấy?"

"Thôi ngay cái giọng điệu ba hoa đó đi."

"Chẳng phải chính cậu mới là kẻ sợ hãi chạy trốn trước tiên và bày đặt ba hoa hay sao?"

Geist và Leon được cho là bạn thủa nhỏ, nhưng lúc này trông họ chẳng khác nào những con gà chọi nhau cả.

Gác chuyện đó sang một bên, vì một học sinh ưu tú như Leon có mặt ở đây nghĩa là buổi học trong ngày chắc hẳn đã kết thúc rồi.

"Này, ta chuẩn bị chuồn đây. Mấy tên vô tích sự các ngươi cứ việc la cà ở một nơi thế này giữa ban ngày ban mặt đi. Đem mấy câu hỏi đó ra mà hỏi Leon ấy. Cậu ta chẳng bì được với ta đâu, nhưng vẫn biết rất nhiều thứ đấy."

"Hả? Chờ... chờ một lát đã, Đại tỷ."

Kèm theo câu nói tùy hứng đó, cậu ta vụng về đứng dậy. Những người khác ở đây, quả nhiên đúng chất người lớn, đang cười hô hố tiễn chân ta, còn Geist thì cuống cuồng đứng phắt dậy.

"Này Leon. Cậu cũng quay về đi. Ngay lập tức ấy."

"Hả? Gì thế hả mày. Mày đang muốn gây sự à?"

Mặc dù Leon, kẻ vừa mới bước chân vào cửa hàng, đang vô cùng ngơ ngác, nhưng Geist quyết tâm không lùi bước.

"Cậu chính là lý do khiến Đại tỷ bỏ đi đấy! Dù vẻ bề ngoài thế thôi chứ Đại tỷ có tinh thần trách nhiệm cao lắm, nếu lý do rời đi của tỷ ấy biến mất thì tỷ ấy sẽ càng ở lại đây lâu hơn đấy."

"Mày ngốc đến mức nào thế hả. Quay lại đi. Thế là ổn rồi chứ gì. Cụ ấy cứ ra vẻ cứng rắn như thể mình là kẻ cá biệt của trường, nhưng lý do bây giờ cụ ấy phải quay về là vì nếu trễ hẹn thì thể nào cũng bị hầu gái cằn nhằn cho xem. Cứ để cho Christina về sớm đi."

"Này"

Tên ngốc này rốt cuộc đang tuôn ra những lời nhảm nhí gì về ta thế không biết.

Trong mọi chuyện, một người thuộc tầng lớp quý tộc cao quý như ta đây lại đi sợ hãi cái gọi là cô hầu gái, chuyện đó hiển nhiên là không bao giờ có thật rồi.

Ta định chen ngang vào những lời hỗn xược của Leon, nhưng nhân vật chính có vẻ như chẳng thèm nghe thấy.

"Tớ thì chịu rồi. Thôi được, vấn đề không phải ở chuyện đó. Đó là lý do tại sao việc Đại tỷ cảm thấy chán ngấy học viện lại là một điều tuyệt vời. Thế nên cứ cút đi."

"Nghe ngươi nói thế, ta lại càng muốn ở lại đây hơn đấy. Còn ta thì lại muốn Christina quay về Học viện cơ."

"Tớ nghe kể từ em gái mình đấy, cậu thảm hại làm sao khi lại để bị một ả đàn bà thuộc phe đối lập với Đại tỷ dắt mũi thế kia."

"Thử nói lại câu đó lần nữa xem nào. Đồ khốn, mày lấy quyền gì mà dám nói về vị tiểu thư của tao như thế hả. Tao sẽ đánh cho mày nhừ tử đấy."

Chỉ với một lời khiêu khích đó từ Geist, gương mặt Leon trông như sắp muốn tước đoạt mạng sống của đối phương vậy.

"Và cái danh xưng 'Đại tỷ, Đại tỷ' mà ngươi cứ bám lấy suốt là thế nào hả. Đừng nói với ta là ngươi đang cố lôi kéo tỷ ấy vào mấy âm mưu mờ ám của ngươi đấy nhé?"

"Đại tỷ chính là Đại tỷ như mọi người vẫn gọi thôi. Tất cả mọi người ở đây đều công nhận tỷ ấy là như vậy."

Christina đã vạch rõ ranh giới về mức độ dính líu của mình với đám người các ngươi rồi. Ít ra thì tôi cũng nhìn nhận được chừng đó.

Từ khi nào Surfania lại thành người của Leon thế? Dù sao đi nữa, hai người bạn thuở nhỏ này hiện đang kéo cả Surfania và tôi vào cái mối thù vặt vãnh ngớ ngẩn của họ. Chẳng có vị khách nào khác có vẻ muốn nhúng tay vào, mà trái lại, hình như đây lại là chủ đề trò chuyện vui vẻ mới của họ.

Tôi ghen tị với sự thân thiết của họ biết bao. Dù có vẻ như tôi đã trở thành tâm điểm bàn tán, nhưng gạt chuyện đó sang một bên, tôi nhận lấy hóa đơn từ người bán hàng. Vì vẫn còn chút tiền thừa từ khoản đặt cọc tôi đã trả, họ có thể dùng số dư còn lại để thết đãi các vị khách ở đây.

“À, cả Christina nữa. Cậu có thể rộng lượng một chút mà làm hòa với Surfania được không? Cậu biết cô ấy bướng bỉnh thế nào rồi đấy. Cậu cứ chọc giận cô ấy mãi, để rồi cuối cùng tôi lại phải chịu đựng cái tâm trạng tồi tệ của cô ấy.”

“Cứ tiếp tục mà chịu đựng đi.”

Với một cái phất tay lạnh lùng, tôi bước ra khỏi quán rượu.

Đón lấy cơn gió mát rượi bên ngoài, tôi khẽ mùng cười một chút.

Hậu quả của việc thái độ thù địch của cô ấy với tôi ngày càng tệ đi, Surfania giờ đây mang một tiếng tăm vô cùng xấu. Nhưng không, chắc chắn rồi, tôi biết tim Surfania chẳng hề thay đổi chút nào so với những ngày xưa cũ.

Dù bằng cách này hay cách khác, cô ấy vẫn là một đứa trẻ cô đơn. Chẳng mấy chốc là tận cùng của tôi rồi, nếu cứ thân thiết với Surfania thì chỉ mang lại đau khổ cho cô ấy mà thôi. Và rồi, một khi tôi đã đi rồi, Surfania sẽ không còn hành động liều lĩnh thế này nữa.

Vừa bước đi, chẳng hiểu sao tôi lại ngước nhìn lên bầu trời. Ngày đã tàn, mặt trời giờ đang lặn xuống.

Đã đến lúc quay lại học viện rồi. Nếu ở bên ngoài quá muộn, người hầu ở ký túc xá sẽ lo lắng mất.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 499
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 229
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 386