Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 96

[previous_page]

[next_page]

**NOTE**: Chapter 95 contains author thoughts and is not related to the story, therefore we are not translating it. Enjoy chapter 96 🙂

Có điều gì đó đang làm tôi bận lòng.

Giờ đây khi Michelie đã bước chân vào Học viện, tôi không thể tiếp tục sống theo lối cũ được nữa.

Tôi là một ác nữ. Sự tồn tại của tôi chính là tấm gương phản chiếu đối lập với nữ chính Michelie.

Suốt hai năm qua ở học viện, tôi đã làm bất cứ điều gì mình muốn, phá vỡ mọi khuôn phép của một tiểu thư khuê nữ. Điều đó chắc hẳn đã quá đủ để mọi người nhận ra tôi có một tâm hồn mục rữa.

Và bây giờ, khi Michelie đã xuất hiện, tôi buộc phải hành động như một ác nữ thực thụ, vấn đề chỉ là nên bắt đầu từ đâu.

Christina nguyên bản thường quấy rối cô ta một cách gián tiếp.

Quấy rối theo kiểu của một quý tộc chân chính, chẳng hạn như tung ra vô số lời đồn ác ý.

Chỉ những điểm mấu chốt cô ta mới nhúng tay trực tiếp. Điều quan trọng là tôi đứng sau mọi chuyện, còn những kẻ cầm cờ đi trước là ai thực ra không quá quan trọng.

Đó mới là kiểu bắt nạt mà tôi cần thực hiện. Khi ấy, Michelie sẽ vượt qua sự bức bạt này để chạm tay tới hạnh phúc và vinh quang.

Nhưng tôi lại đang thiếu hụt những kẻ có năng lực để sai khiến cho việc quấy rối.

Dẫu sao đi nữa, học viên năm nhất cũng chỉ vừa mới nhập trường. Lúc này, tôi chẳng quen biết một ai trong số đám năm nhất cả. Ngay từ đầu, tôi phải cô lập Michelie khỏi những học viên năm nhất xung quanh, nên không thể cứ đứng ì một chỗ được. Thiên tài thực sự nằm ở sự chuẩn bị.

Tôi thầm suy nghĩ cách giải quyết trong lúc chuẩn bị vào buổi sáng. Và chính vào khoảnh khắc tôi đặt chân khỏi phòng để xuống lầu ăn sáng, nó đã xuất hiện.

"Chào buổi sáng, tiểu thư Christina!"

Ngay khi vừa bước ra khỏi phòng, tôi đã được chào đón bởi một mái tóc xoăn tít bồng bềnh sang trọng.

"……."

Tôi xin phép nói lại lần nữa cho rõ ràng, tôi tuyệt đối, hoàn toàn không có bất kỳ quen biết nào với đám học viên năm nhất cả.

Kẻ đang đứng cười rạng rỡ trong bộ đồng phục kia không phải người quen của tôi, cũng chẳng thuộc bè phái nào của tôi cả. Nhóm của tôi toàn những người lớn tuổi và chín chắn hơn đứa nhóc này rất nhiều.

Nghĩ vậy, tôi quyết định lơ đẹp nhân vật này một cách mượt mà.

"Ơ, á? Chào buổi sáng nhé, tiểu thư Christina. Là em Freesia đây. Freesia Istar, chị biết mà!"

Từ tầng ba xuống tầng hai, kẻ cứ bám dính lấy tôi không ai khác chính là Freesia. Nếu tôi để ý đến con bé, có lẽ nó sẽ càng bám dai như đỉa đói hơn, thế nên tôi tiếp tục im lặng.

Không sao cả. Một khi tôi ra đến ký túc xá, nhóm của tôi hẳn sẽ đợi ở đó. Khi đã hội quân với bọn họ, ngay cả đứa nhóc này cũng phải cuốn gói… thôi chứ? Khỉ thật. Tôi sợ rằng con bé này sẽ cứ lẽo đẽo đi theo như thể nó thuộc về phe tôi từ trước vậy.

"Tiểu thư Christina… Sao chị lại im lặng thế? A-a. Lỡ như, có chuyện gì không vui xảy ra với chị à?"

Đoán trúng phóc đấy, nhưng cô nhóc hoàn toàn chẳng hiểu gì sất nhỉ?

Ít nhất thì kết quả cũng đúng, dù suy nghĩ thì trật lất. Thật hoài phí làm sao. Xin hãy dùng cái sự tinh tường đó vào việc khác đi.

Lúc này, tôi cần phải kiểm tra tiến độ của Điện hạ ra sao. Để thoát khỏi tình cảnh hiện tại, tôi để tâm trí mình trôi dạt về vấn đề ban nãy. Chính là nó. Ngày hôm qua, Điện hạ đáng lẽ phải an ủi Michelie và kéo gần khoảng cách một cách đàng hoàng rồi chứ. Tôi phải xác định xem ngài ấy đã làm được điều đó hay chưa.

Thực ra, việc cố gắng giúp ai đó chiếm được trái tim người khác rắc rối hơn tôi tưởng. Tôi không thể lúc nào cũng kè kè ở bên để theo dõi mọi thứ được. Dù vậy, tôi cũng không được phép lơ là việc thu thập tình báo. Bằng mọi giá, tôi phải mang lại hạnh phúc cho Michelie.

"Tiểu thư Christina. Nếu có điều gì khiến chị lo lắng, xin hãy bàn bạc với em. Dù tài mọn, nhưng thế nào em cũng có thể giúp ích được phần nào. Ít nhất, em còn tốt chán so với con nhỏ Michelie kia…!"

Thế này thì hỏng rồi. Chỉ còn một tầng nữa là tới cửa ra ngoài, nhưng Freesia vẫn chẳng hiểu ý chút nào. Nếu tôi cứ tiếp tục phớt lờ thế này, con ngốc đó sẽ tự ý xông vào phe phái của tôi mất.

Tôi không thể để chuyện đó xảy ra được. Đây là một vấn đề lớn ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi đấy.

"Freesia."

"Dạ, tiểu thư Christina có lệnh gì ạ!"

Khi tôi cất lời, con bé tỏ rõ vẻ vô cùng sung sướng. Nếu nó có đuôi chắc bây giờ đã ngoe nguẩy rồi ấy chứ. Trông bộ dạng với mớ tóc xoăn xù thế kia, nó chẳng khác gì mấy giống chó kiểng đắt tiền cả.

Không biết tại sao con bé này lại bám dính lấy tôi một cách cảm tính thế nhỉ? Niềm vui sướng khi được tôi bắt chuyện hiện rõ mồn một trên mặt, khiến tôi không khỏi sinh ra chút nghi ngờ. Rốt cuộc thì tôi hoàn toàn không có ký ức nào về việc từng giáp mặt Freesia trước đây cả.

Vậy thì tại sao con bé này lại ám ảnh với tôi đến thế?

"Xin người cứ sai bảo bất cứ điều gì. Thay vì chị Michelie, người hãy sai bảo em đi ạ!"

Và tại sao con bé này lại sục sôi lòng căm thù với Michelie đến vậy?

"….Nếu ta nhờ em làm giúp một việc, em có làm không?"

Nếu tôi tiến hành việc quấy rối Michelie, liệu mình có thể lợi dụng Freesia không? Nói thẳng ra thì, Freesia có thể rất tiện lợi đấy chứ. Thời điểm con bé xuất hiện trước mặt tôi, sự căm ghét mà nó dành cho Michelie, và thậm chí cả sự sùng bái vô điều kiện của nó dành cho tôi nữa.

Quả thực, nếu nói đây là sự sắp đặt của số phận thì cũng chẳng có gì là quá đáng.

Liệu định mệnh có thấu hiểu tôi và nhìn thấu những hoài nghi, do dự trong lòng tôi? Ngay lúc này, gương mặt của Freesia vẫn tràn đầy vẻ kiên định.

"Dù là chuyện gì đi nữa, em cũng sẽ toàn tâm toàn ý hợp tác với người."

"Ra vậy."

Phải làm sao đây. Dù bề ngoài tôi vẫn gật đầu bình thản, nhưng sâu thẳm trong lòng, sự dao động về việc có nên dựa dẫm vào Freesia hay không lại càng lúc càng lớn.

Một phần của sự do dự đó, chính là cảm giác tội lỗi rằng con bé này có thể sẽ bị cuốn vào vụ phán xét của tôi sau này.

Tuy nhiên, còn hơn thế nữa, không hiểu sao tôi cứ có cảm giác rằng nếu dùng Freesia, mọi chuyện sẽ thất bại. Ngay cả Freesia, dù tôi có nghĩ rằng số phận đang nhúng tay vào đi nữa, thì chẳng có thứ gì là tôi không dám tận dụng cả. Dù tôi đang cần một con tốt thí…. nhưng đứa nhóc này, liệu nó có thực sự ngoan ngoãn nghe lời đến thế không?

Suy cho cùng, việc tôi có sử dụng Freesia hay không còn phải tùy thuộc vào tiến độ của Điện hạ đã.

“Tạm thời thì, Freesia…”

Điều này không có nghĩa là ta đã quyết định lôi kéo con bé vào cuộc. Dù thế nào đi nữa, ta cần Freesia tránh xa ta càng xa càng tốt để giảm thiểu sự dính líu, ta phải truyền đạt điều này cho Freesia.

“Cứ đi trước đến lớp và kết bạn với những người cùng khối đi”

“Ạ, tại sao….KHÔNG, em sẽ làm theo đúng những gì ngài đã chỉ thị!”

Trước phản ứng của Freesia, ta khẽ thở dài một tiếng. Dường như cuối cùng ta cũng tống khứ được sự từ chối của mình vào đầu con bé.

Dù chỉ là chốc lát, có vẻ như ta đã có được sự nhẹ nhõm khi đuổi được nó đi.

“Nghĩ lại thì, hầu hết mọi người ở khối năm nhất của ta vẫn chưa rõ về các phe phái. Ta sẽ lãnh đạo phe học sinh năm nhất của tiểu thư Christina! Không phải Michelie, mà chính là ta đây!”

“Hả-? Không, ý ta không phải thế đâu nhỉ? Ý ta chỉ là bình thường như bao người khác thôi……”

“Xin ngài đừng kìm nén bản thân! Có thể thấu hiểu ý tứ ẩn sau câu chữ, đó mới chính là điều được kỳ vọng ở một môn đồ của tiểu thư Christina! Giờ thì, em xin phép cáo lui. Xin ngài hãy chờ đón báo cáo về kết quả của em!”

Vừa dứt lời, con bé liền buông ta ra rồi nhanh chân nhún nhảy bước ra ngoài.

Ta đứng thẫn thờ nhìn theo cho đến khi chẳng thể thấy bóng dáng nó nữa, có lẽ hai kẻ đi theo ta đã quan sát cảnh tượng giữa ta và Freesia từ đằng xa, hai người họ liền bước lại gần ta ở cửa ra vào.

“Tiểu thư Chris. Gì thế, ai vậy chứ? Trông giống một học sinh năm nhất thế, nhưng không lẽ là fan cuồng của tiểu thư Chris sao. Nhìn kiểu tóc của cô ta kìa, chắc là tiểu thư con nhà quý tộc nào đó rồi. Cậu có biết cô ta không, tiểu thư Rona?”

“Kiểu tóc thì có liên quan gì chứ……Đó, đích thị là ái nữ nhà Istar rồi. Nhưng trong trí nhớ của tôi thì con bé đó vốn trầm tính hơn nhiều cơ mà….cậu thấy sao, tiểu thư Christina.”

“Đứa trẻ đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến ta cả. Cứ lơ nó đi.”

Trước đám bề tôi đang ngẩn ngơ, ta lạnh lùng gạt phắt đi, nhưng trong lòng ta lại có cảm giác rằng mọi chuyện đã quá muộn màng rồi.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 499
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 228
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 386