Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 85
[previous_page]
[next_page]
Cộc cộc cộc.
Tiếng ngón tay gõ nhịp lên cuốn sách.
Trong căn phòng thuộc nhà thờ ở vùng ngoại ô thị trấn, Leon Nardo đưa mắt nhìn quanh nơi mà cuối cùng cậu cũng có thể gặp lại những người bạn của mình – dẫu chỉ là một tuần một lần.
Ở trong phòng cùng cậu là một thiếu nữ mà chỉ thoáng nhìn qua cũng đủ nhận ra xuất thân quý tộc.
Đôi mắt nâu đỏ mang vẻ bất thiện nheo lại thành một đường chỉ. Trái ngược với làn da trắng gần như trong suốt, mái tóc nâu nhạt buông dài đến lưng trông thật nặng nề. Dù tuổi đời còn trẻ, nét đẹp của nàng đã phảng phất sự chín muồi.
Surfania Calibrachoa.
Một tiểu thư thuộc tầng lớp đại quý tộc. Nàng thậm chí chẳng thèm che giấu sự bực bội đằng sau cuốn sách.
"Này."
"Gì chứ?"
Dù cất lời với Leon, Surfania vẫn không hề nâng ánh mắt khỏi cuốn sách đang mở.
Mặc dù đã cầm cuốn sách đó mở ra một lúc lâu, nàng chẳng hề lật lấy một trang. Chắc là chẳng có chút nội dung nào lọt nổi vào tâm trí nàng vào lúc này.
Dù cảm thấy cạn lời với Surfania, vì đã đoán được nguyên nhân đằng sau, Leon vẫn tiếp tục lên tiếng.
"Christina đã bảo là sẽ không đến rồi, thế nên cô thôi cái vẻ bồn chồn lo lắng ấy đi. Tuần tới là lễ nhập học của Học viện rồi còn gì? Cô ấy sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc gặp lại cô khi đó thôi."
"Chuyện này chẳng dính dáng gì đến Chris cả!"
Việc nàng lập tức gắt lên thế này đã tố cáo rõ mồn một rằng mọi chuyện đều liên quan mật thiết đến Chris.
"Chris không đến thì sao chứ? Tôi không hề bực bội chỉ vì cái đồ ngốc đó bảo rằng sẽ không có mặt ở đây. Hơn nữa, sự yên bình này chẳng phải là một sự thay đổi dễ chịu hay sao?"
"Vâng, vâng, đúng như cô nói rồi, thưa tiểu thư."
Cậu nhún vai trước phản ứng thái quá rõ mười mươi của nàng.
Leon thành tâm không tài nào hiểu nổi tại sao nàng cứ phải che giấu cảm xúc sau những lời lẽ cay nghiệt. Rõ ràng cứ thành thật có phải hơn không, cậu thầm nghĩ.
"Mà này, chắc Christina có đủ thứ phải chuẩn bị trước khi vào Học viện ấy chứ. Bỏ qua chuyện cậu ấy không đến đây, dạo này cậu ấy có ghé qua nhà cô lần nào không?"
"…Không hề. Tôi chẳng thèm quan tâm dẫu con ngốc đó có không thèm đến thăm tôi đi nữa."
Surfania hậm hực quay mặt đi đầy bướng bỉnh. Thật là một biểu cảm dễ đọc làm sao. Khóe miệng cậu ngứa ngáy muốn cười, nhưng nếu nàng lại sinh chuyện thì sẽ rất phiền phức, vậy nên cậu đành nén lại.
"Chúng ta nên làm gì đây? Hay là chơi một ván cờ nhé?"
"…Hôm nay chúng ta đấu với nhau một trận rồi còn gì."
Đúng như lời Surfania vừa nói. Vì trình độ của Surfania cứ liên tục tiến bộ, chẳng mấy chốc Leon sẽ chẳng còn đủ khả năng để làm đối thủ cho nàng nữa.
Vậy thì, trong lúc cậu đang đăm chiêu suy nghĩ xem cả hai có thể chơi trò gì thay thế, tiếng kẽo kẹt của cánh cửa nhà thờ mở ra vang lên.
Tất nhiên, Surfania giật nảy mình trước âm thanh đó.
"À... để tôi ra xem sao."
Dù ai nhìn vào cũng thấy Surfania đang vô cùng ném lòng muốn tự mình ra xem, nàng vẫn chẳng thèm đứng dậy mà chỉ trừng mắt nhìn chằm chằm về phía cửa. Cậu không thể cứ mặc kệ Surfania lúc này được, thế nên Leon đành thay nàng bước ra.
Surfania vốn thuộc kiểu người hễ cậu toan tiến lại gần là sẽ lùi ra xa. Hằng chi, vì bản thân vốn vụng về, kể cả khi nàng không làm thế thì có khi cậu vẫn cứ chuốc lấy rắc rối mà thôi.
Thật tình, nàng là một tiểu thư rắc rối biết bao. Không những mọi chuyện có vẻ tốn vô số thời gian, mà nó còn phiền phức phát điên. Cậu phải kiên nhẫn đến cực độ, mà ngay cả thế thì mọi thứ vẫn cứ là một nỗi phiền toái.
"Hừm, mà chà, tôi lại khá thích điểm đó ở cậu ấy cơ chứ..."
Vì xung quanh chẳng có ai, những lời phát ra từ tận đáy lòng vô thức tuột khỏi miệng cậu.
Suốt hai năm qua, cậu đã vô phương cứu chữa, một cách ngốc nghếch, đem lòng yêu sâu đậm thiếu nữ khó tính ấy.
Ở bên họ, mình đã quên mất bản thân chỉ là một kẻ thường dân thấp kém, mình ngốc nghếch đến nhường nào chứ. Nụ cười chua chát hiện lên, cậu bước về phía lối ra.
Để cố vớt vát lấy dù chỉ một chút hảo cảm từ người con gái mình ái mộ, Leon giờ đây đã trở thành một chuyên gia trong việc chạy vặt cho nàng. Nhưng người mà cậu nhìn thấy ở lối ra lại là một gương mặt vô cùng quen thuộc.
"Eh? Chị Mariwa, và... Ugh."
"Ugh?"
Nghiêng đầu nhẹ trước cách lựa chọn từ ngữ của Leon chính là Michelie. Ngay cả từ xa, mái tóc vàng cùng đôi mắt xanh biếc ấy vẫn ánh lên rực rỡ. Trông thật đáng yêu. 'Đáng yêu' chính là từ ngữ miêu tả chính xác nhất dành cho nàng, dẫu có cố gắng thế nào đi nữa thì bạn cũng chẳng thể nào quên được vẻ đẹp ấy.
"Buổi trưa tốt lành, Leon. Dù tôi hiểu cảm xúc của cậu, xin hãy kiềm chế đừng bộc lộ nó ra một cách rõ ràng như thế."
"À, không, tôi... Xin lỗi vì sự bất lịch sự..."
Cư xử như lúc nãy trước mặt các tiểu thư quả là không thể tha thứ, thế nên tôi cúi đầu cất lời xin lỗi.
Không biết Michelie có để ý hay không? Dù thế nào đi nữa, nàng có vẻ chẳng mảy may bận tâm.
"Đã lâu không gặp, Leon. Cậu vẫn khỏe chứ?"
"À, ừm, vâng. Đã lâu không gặp. Nhưng mà, tại sao Michelie lại...?"
"Từ hôm nay chúng tôi sẽ tổ chức các lớp học của cô ấy ở đây."
"Hả...?"
Chẳng đợi Leon kịp hiểu chuyện, họ đã bước thẳng vào trong phòng.
“A, Wai-”
Lúc này Surfania đang vô cùng sốt ruột chờ đợi Chris xuất hiện. Trong cơn hoảng loạn, Leon cố gắng ngăn cản hai người, nhưng đã quá muộn.
“Who was it, Le..on…?”
Giọng nói tràn đầy năng lượng của cô bỗng lịm đi. Surfania, người nãy giờ vẫn mong ngóng nhảy nhót và bồn chồn khắp căn phòng, bỗng trở nên đứng hình vì thất vọng khi nhìn thấy người vừa bước vào.
“You are…?”
“Good afternoon, Miss Surfania”
Michelie nhanh chóng cúi đầu thể hiện phép lịch sự với Surfania, người lúc này nỗi thất vọng đã gần chuyển thành sự thù địch công khai.
“Good day, lady Surfania. Excuse our rudeness, however we will be using this room for this child’s classes.”
“Ms Toinette…”
Với Mariwa và Michelie, những người vừa bước vào, có vẻ như Surfania muốn nói điều gì đó, nhưng cô chỉ cắn chặt môi.
Dù rất tự tin trước mặt bạn bè, nhưng những lúc thế này Surfania lại trở nên khá rụt rè, thế nên Leon liền đứng chắn trước mặt cô như một lớp đệm.
“Um, while it seems that Ms Mariwa and Michelie are doing well, as for Christina, what’s going on? That girl, she hasn’t come here in a long time.”
“Even if you wait here it’s useless. Bis Sister, she won’t come here anymore so.”
Người trả lời câu hỏi của Leon chính là Michelie.
Nhưng thay vì nhìn Leon người vừa cất lời, ánh mắt cô lại dán chặt vào Surfania khi đang nói.
“Even once you’re all together in the Academy, it won’t be like it was. Since Big Sister isn’t coming here anymore, didn’t you even suspect this a little?”
“…Shut your mouth.”
Lời nói của Michelie dường như mang theo một giọng điệu khiêu khích. Cơn giận vượt qua cả sự ngại ngùng, Surfania, người nãy giờ vẫn im lặng, giờ đang trừng mắt nhìn Michelie đầy sắc lạnh.
“Why is someone like you talking like they understand what’s going on with Chris? Acting like you’re all that. All you’ve ever done is cling to Chris, when did you become Chris’ spokesperson, huh?”
“…as I thought. Is it that Ms Surfania dislikes me?”
“Isn’t it obvious? Thinking you can get away with any and everything by using your face, you’ve, made a big mistake. Pretending to be all depressed like that.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng, Leon cảm thấy một giọt mồ hôi lạnh chảy dài.
Dù nãy giờ chưa nhận ra, nhưng hình như hai người này thực sự không hợp nhau. Cậu đưa mắt cầu cứu Mariwa giải vây, nhưng vẫn lạnh lùng như mọi khi, có vẻ như Mariwa chẳng có ý định chõ mũi vào chuyện này.
“Is that so? To think that you hated me.”
“Exactly. But so what?”
Đáp lại Surfania với ánh mắt sục sôi chiến ý như đang muốn khiêu chiến, một tiếng cười khẽ thoát ra từ môi Michelie.
“But, in front of Big Sister you couldn’t say that…what a cute ‘rival’ you are.”
“…!”
Khuôn mặt Surfania đỏ bừng lên, sự xấu hổ lúc này dường như còn lớn hơn cả cơn giận.
Vì cô không thể đáp trả ngay lập tức, có vẻ như đây là thất bại của Surfania. Đúng lúc Leon đang tự hỏi liệu mình có nên bước ra để bảo vệ cô hay không, Mariwa đã xen vào cuộc trò chuyện đúng lúc hoàn hảo.
“Michelie. No more. Apologise.”
“Sure, Ms Toinette…My apologies, Ms Surfania.”
Với sự can thiệp của cô Toinette, Michelie dễ dàng thu hồi móng vuốt của mình.
“…tch. I’m not particularly bothered ”
Vào khoảnh khắc mà cô có thể rút lui một cách duyên dáng, với những tổn thương trong lòng, Surfania vẫn cố tỏ ra cứng cỏi.
“You have my apologies, Ms Surfania. This child hasn’t received an education term and it still quite impolite.”
Tiếp lời xin lỗi của Michelie, Mariwa cũng cúi đầu.
“However, if you stay outside for so long you shall cause the Calibrachoa household to worry. Before it becomes a commotion, I think it would be best for you to return home.”
“…I know, okay”
Hai bàn tay siết chặt run rẩy, Surfania đứng dậy và bước ra khỏi phòng.
“…”
“Mr Leon.”
Mariwa cũng gọi Leon, người đang ngẩn ngơ vì chẳng thể làm được gì, đến việc tiễn Surfania cũng không làm nổi.
“You should also should return home soon. You also have quite a bit to prepare for the Academy, right?”
“Ah, yes. well then…”
“Yup. Goodbye for now, Leon”
Khi cậu đứng dậy định rời đi, nụ cười mà Michelie nở ra chính là vẻ mặt ngây thơ y hệt như trong lễ hội Quốc khánh ngày ấy.
“Y- yeah. See you, Michelie.”
Việc cậu có thể miễn cưỡng nặn ra câu nói đó từ khuôn mặt cứng đờ của mình đúng là một ơn huệ lớn.
Mang theo nỗi sợ hãi không thể diễn tả nổi đối với cô gái nhỏ hơn mình hai tuổi ấy, Leon vội vã chạy theo Surfania.
[trang trước]
[trang sau]
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...