Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 84

[previous_page]

[next_page]

Mariwa Toinette đang nhấm nháp tách trà trong phòng khách phía trước của ngôi nhà thời thơ ấu.

Đã khá lâu rồi cô mới trở lại căn nhà tổ tiên của mình. Dù lớn lên ở chốn này, cô thậm chí không được phép bước qua phòng khách phía trước, chứ đừng nói đến căn phòng cũ của mình, mức độ xa cách giữa cô và gia đình sâu sắc đến nhường ấy. Mariwa sống và làm việc độc lập, và họ đã cắt đứt quan hệ gia đình từ lâu, nên chẳng còn cách nào khác.

Cuộc đời mà Mariwa chọn lựa không phải là thứ mà gia đình cô xem là đàng hoàng. Cô thừa nhận con đường mình đi khác xa với lối mòn thông thường của những tiểu thư cùng trang lứa. Vì lẽ đó, cô không hề hợp tính với người cha của mình. Thế nhưng giờ đây, khi người anh cả đã lên làm gia chủ, quan hệ đôi bên đang dần được hàn gắn như xưa.

Trong lúc ngồi tại nhà cha mẹ để thong thả thưởng thức trà chiều, tâm trí cô lại vương vấn hình ảnh một thiếu nữ vốn là học trò của cô cho đến tận vài ngày trước.

Ánh nhìn mà Christina Noir mang theo vào lần cuối cùng ấy đã để lại cho Mariwa một cú sốc không nhỏ.

Mariwa từng nói rằng 'Hãy yêu lấy định mệnh của mình'. Rằng bản thân phải chịu trách nhiệm cho mọi suy nghĩ và hành động của chính mình, đó là sự chuẩn bị để đối mặt với thế giới bên ngoài tàn nhẫn và khắc nghiệt. Điều đó phần nào vẫn đồng điệu với cách sống của Chris từ trước đến nay.

Trước nỗ lực mang lại hy vọng cho Chris của cô... cớ sao nụ cười của Chris lúc ấy lại mang vẻ buông xuôi đến vậy?

Mariwa dường như không tài nào quên được phản ứng của cô bé vào khoảnh khắc đó.

Chắc chắn đã có điều gì đó bất ổn, nhưng cô mãi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân.

“Em để dì phải đợi rồi.”

“…Không hề.”

Nhìn người vừa bước vào phòng, Mariwa gác lại những suy nghĩ vẩn vơ. Người đàn ông đang ngồi đối diện cô vẫn chưa bước sang tuổi ba mươi. Anh sở hữu nụ cười thân thiện khiến người đối diện cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Igusa Toinette.

Người thừa kế gia tộc Toinette. Anh là con của người anh trai hơn cô nhiều tuổi, thế nên dù cách biệt thế hệ, anh vẫn là cháu của cô. Vì tuổi tác thực ra lại gần với Mariwa hơn cả người anh trai ruột, Igusa đối với cô giống như một người em trai thì đúng hơn.

“Nhắc mới nhớ, ta nghe nói cha cháu đã nhường lại tước hiệu Tử tước cho cháu rồi. Chúc mừng cháu nhé, Igusa.”

“Thực ra chuyện đó diễn ra từ khá lâu rồi cơ ạ...”

Igusa cười trừ trước lời chúc mừng có phần muộn màng này.

Trong tầng lớp đại quý tộc, có những người nắm giữ nhiều tước hiệu. Việc ban phong một tước hiệu nhỏ hơn cho người thừa kế trước khi trao lại toàn bộ trách nhiệm sau đó là điều vô cùng phổ biến. Gia tộc Toinette nắm giữ cả hai tước hiệu Bá tước và Tử tước, thế nên khi đến tuổi trưởng thành, Igusa chỉ được trao tước hiệu Tử tước.

“Ta cũng nghe tin cháu đang dạy kiếm thuật cho Điện hạ Thái tử Endo đấy. Ta thật tự hào vì có người cháu như cháu.”

“Đâu có ạ, chẳng thấm vào đâu so với dì, người từng dạy cả tiểu thư... à mà, có lẽ đây là phước búa khi được chính tay dì truyền dạy cách múa kiếm từ ngập năm xưa đấy ạ.”

“Cháu không cần phải khiêm nhường thế đâu. Dù sao thì đó cũng là thành tựu do chính nỗ lực của cháu tạo nên mà.”

Gia tộc Toinette vốn dĩ xuất thân là một dòng dõi hiệp sĩ. Là hậu duệ của gia tộc, Mariwa cũng từng nỗ lực luyện tập kiếm đạo. Vào thời điểm ấy, việc dạy những bước cơ bản về kiếm thuật cho Igusa chính là lần đầu tiên trong đời Mariwa đứng lớp dạy người khác.

“Chà, xét cho cùng thì cháu chưa từng một lần đánh trúng được dì.”

“Đó chỉ là chuyện quá khứ thôi. Cháu thua vì lúc ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ. Chỉ có thế mà thôi.”

“Thật ạ? Cháu khá chắc là mình chẳng bao giờ bì kịp trình độ của dì...”

“Quá khứ luôn được tô hồng qua lăng kính hoài niệm mà thôi.”

Vừa trò chuyện phiếm về những chuyện ngày xưa như thế, họ cuối cùng cũng chuyển hướng sang công việc hiện tại của Mariwa.

“Phải rồi, dì từng là gia sư riêng cho tiểu thư Christina đúng không ạ. Khi thấy phong thái tao nhã của cô bé, cháu liền biết chắc chắn em ấy đã được dì chỉ dạy cẩn thận.”

“Cháu từng gặp con bé đó rồi sao?”

Phòng tuyến lỏng đi, Mariwa khẽ thở dài một tiếng.

“Cháu chưa bao giờ giỏi trong việc thấu hiểu con người cả. Điều đó khiến ta hơi lo lắng đấy.”

“Dạ?”

Đó chính là sơ suất của bản thân Mariwa khi đã không uốn nắn cái nhìn quá mức lạc quan của Igusa về mọi người. Bởi vì chỉ khoảng hai mươi năm nữa thôi, Igusa sẽ chính thức trở thành gia chủ Toinette... Giá như đến lúc đó cậu có thể trưởng thành hơn một chút thì tốt biết mấy, cô thầm nghĩ.

“Cháu không hiểu rõ lắm nhưng... ừm, dì có kế hoạch gì cho sau việc này chưa ạ?”

“Ta không có kế hoạch nào cho phần còn lại của ngày hôm nay cả. Ta cũng chẳng bận rộn chuyện gì đặc biệt.”

“Thật tốt quá. Thực ra có một người quen đã nhờ cháu sắp xếp một buổi gặp mặt với dì. Họ đã kiên nhẫn chờ đợi cơ hội này từ lâu lắm rồi.”

Mariwa mang vẻ mặt kiên nhẫn nhìn nụ cười tinh nghịch của người cháu trai, trông cậu chẳng khác nào đang ủ mưu làm chuyện gì đó.

‘Vậy sao? Vậy thì làm ơn dẫn họ vào đi.”

Cô thầm chắc mẩm rằng người bước vào sẽ là một đứa trẻ với mái tóc và đôi mắt đen tuyền. Đây sẽ là cơ hội hoàn hảo để gạt bỏ những lo lắng từ buổi học cuối cùng của họ. Nghỉ vậy, Mariwa làm bộ như không biết gì. Chỉ có điều, dự đoán của cô lại hoàn toàn sai lệch.

“….Xin phép hai người.”

Người xuất hiện lại nhỏ tuổi hơn cả đứa trẻ mà cô từng mong đợi.

“Buổi chiều tốt lành, thưa cô Mariwa.”

Đó là một thiếu nữ với mái tóc vàng rực và đôi mắt xanh thẳm.

Mái tóc vốn nên dài thướt tha của một tiểu thư khuê nữ nay lại bị cắt ngang bờ vai một cách thô ráp, nhưng hơn hết thảy chính là vẻ lạnh lùng trong đôi mắt ấy suýt chút nữa khiến người ta phải run rẩy.

“Dù hai người có lẽ đã quen biết nhau từ trước, nhưng đây là vị tiểu thư của công tước Noir-”

“Igusa”

“Dạ?”

“Cháu có thể cho ta một phút được nói chuyện riêng với đứa trẻ này không?”

Lời giới thiệu của Igusa bị cắt ngang giữa chừng. Dù Igusa có chút ngạc nhiên trước yêu cầu đột ngột, nhưng anh hiểu rõ giọng điệu nghiêm túc của Mariah. Không hỏi gì thêm, anh hành động theo lời Mariwa.

Khi đã chắc chắn rằng Igusa đã rời đi, cô chuyển ánh mắt trở lại về phía Michelie.

“Chào tiểu thư Michelie. Hôm nay cô có việc gì tìm tôi vậy?”

“…Có vài điều tôi muốn hỏi cô”

Làm thế nào cô ta tìm được Mariwa và làm sao cô ta có thể một mình đến dinh thự Toinette được chứ?

Thiếu nữ tỏa ra một thứ ánh sáng tăm tối cất lời hỏi.

“Trong buổi học cuối cùng đó, cô đã nói gì với chị đại của tôi vậy?”

Cơn thịnh nộ tỏa ra dường như không tương xứng với vóc dáng nhỏ bé trước mặt cô.

Mariwa trông có vẻ không hề bối rối, cứ như thể dẫu đó là sát khí đi chăng nữa thì Michelie vẫn còn quá non nớt để có được thứ đó.

Ngoài điều đó ra thì cô cảm thấy rất hài lòng.

Michelie, kẻ luôn bám dính lấy chị mình, vậy mà lại cất công lặn lội đi tìm Chris. Đúng như cô đã nghĩ, chắc chắn Chris đã nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ nào đó từ những lời nói của cô ta.

Đó là lý do tại sao Mariwa thẳng thắn đáp lời.

“Tôi không biết.”

“Sao cơ?”

Michelie cau mày khi câu hỏi của mình bị né tránh.

“Tôi đã bảo đứa trẻ đó ‘Hãy yêu lấy định mệnh của mình’. Rằng con đường chúng ta bước đi phụ thuộc vào quyết định của chính chúng ta, chỉ riêng quyết định của chúng ta mà thôi, và việc thấu hiểu điều đó sẽ cho phép con bé thịnh vượng, đó là ý nghĩa mà tôi định truyền dạy cho con bé.”

Nghĩ về tính khí của Chris trong lớp học cho đến lúc đó, ý nghĩa này đáng lẽ ra phải truyền đạt được đến tai Chris.

Nhưng vì lý do nào đó, Chris lại có vẻ buông xuôi.

Bại trận và bất lực, con bé đã mỉm cười.

Phản ứng của con bé thật khó tài nào hiểu nổi, hơn hết thảy, nó chẳng giống chút nào với tính cách thường ngày của đứa trẻ ấy.

“Khoảnh khắc đó, đứa trẻ ấy đã hiểu được những gì, cho đến giờ tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời”

“Yêu… lấy định mệnh của mình….”

Lẩm bẩm một mình, Michelie chậm rãi ngẩng đầu lên.

“…Tôi có một thỉnh cầu”

“Là gì thế?”

“Xin hãy dạy tôi cách để chiến thắng chị gái mình. Chắc chắn tôi sẽ phải chiến đấu chống lại chị ấy từ bây giờ trở đi. Thế nên xin hãy dạy cho tôi”

Hôm nay, chẳng có lấy một chuyện diễn ra theo đúng dự tính. Thế nhưng, thỉnh thoảng vẫn có những ngày như thế này. Thở dài đồng ý, Mariwa ném ra một câu hỏi để hiểu thêm đôi chút.

“Nói cách khác, cô muốn tôi làm gia sư cho cô sao?”

“Vâng”

“Tôi được trả tiền để làm gia sư cho Chris. Tại sao tôi phải dạy cô chứ?”

“Cô Mariwa, cô đặt kỳ vọng khá cao vào Chris phải không? Tôi nghe nói cô cũng dạy kèm Leon miễn phí. Tôi thừa biết rằng cô không dạy học vì tiền.”

“…”

Cô ta đã vạch trần điểm yếu của cô một cách quá đỗi dễ dàng. Mariwa kìm nén cơn thôi thúc muốn cau mày.

“Nếu cứ tiếp tục thế này, tương lai của Chị Đại chắc chắn sẽ khác với những gì cô Maria mong đợi. Đó là lý do tại sao tôi sẽ đánh cược tương lai của mình.”

“…”

Tôi sẽ, vì lợi ích của chính mình, đánh cược tương lai của bản thân, để có thể khôi phục lại tương lai của Chị Đại. Thế nên, xin hãy dạy cho tôi”

Ánh mắt của cô bé thật kiên định.

Cô bé không còn giống với đứa trẻ luôn nở nụ cười ngày nào nữa, thay vào đó chỉ còn lại…

“Cô chẳng giống mẹ mình tẹo nào nhỉ.”

Trông cô bé giống người chị nuôi nhiều hơn là người mẹ ruột thịt của mình.

Aah, Michelie khẽ gật đầu ra chiều đã hiểu.

“Đúng như dự đoán, Mariwa có quen biết mẹ tôi.”

“À phải, cô có muốn biết về bà ấy không?”

“Ưm. Với tôi thì thế nào cũng chẳng sao… Cô có thất vọng không?”

“Không hề. Tôi căm ghét con người đó, thế nên việc cô không giống họ lại là một điều tốt. Ngay cả lúc này, tận đáy lòng tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khi biết điều đó.”

Mariwa không ngần ngại thốt lên những lời nhận xét không chút nương tay về cựu vương phi từng được cả các vị thần yêu mến.

“Vậy thì tốt quá. Tuy nhiên tốt hơn hết là cô nên chuẩn bị tinh thần đi. Tôi không phải là một giáo viên dịu dàng đâu đấy.”

“Tất nhiên rồi, thưa cô Mariwa.”

“Sai rồi, Michelie Noir. Đối với cô bây giờ, tôi không phải là ‘cô Mariwa’.”

Ngay khi Michelie vừa gật đầu đồng ý thì ánh mắt sắc bén của Mariwa đã chĩa thẳng vào cô.

Năng lực đã đủ, nhiệt huyết của nàng bao la, và sức mạnh mục đích của nàng là vô tận. Những phẩm chất ấy tạo nên học trò mới của cô, Mariwa cất bài học đầu tiên bằng một giọng điệu lạnh lùng và đường hoàng.

“Em sẽ gọi tôi là cô Toinette.”

[previous_page]

[next_page]

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 498
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 227
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 384