Biên Niên Sử Cổ Tích - Chương 3: Part 3

[previous_page]

[next_page]

「Tôi thì sao cũng được, nhưng tò mò chút, chỉ số cao nhất hiện tại là bao nhiêu thế?」

「Nghe bảo top đầu là 765, dù tôi không rõ con số đó tương ứng với cái gì nữa」

「……Vậy sao……」

Dựa vào biểu cảm hoài nghi của Hiroshi, Haruna đoán chắc anh ta phải có 800 hoặc một con số chỉ số khủng khiếp nào đó. Dù sao thì anh ta cũng sở hữu hàng đống kỹ năng phụ từ việc chế tạo, thế nên cô cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên nếu giáp trụ và thể chất của anh ta đã vượt quá con số một nghìn.

「Thôi bỏ qua mấy chuyện đó đi」

「Ừ」

「Cậu nghĩ ở đây sẽ bị ảnh hưởng thế nào vì chuyện đó chứ?」

「Ảnh hưởng á? Chà, tôi cũng có suy nghĩ của riêng mình」

Vừa tiếp tục cuốc quặng, Hiroshi vừa đáp lời trong lúc tự hỏi làm sao để tiếp tục câu chuyện.

「Nếu nhớ không lầm, vào đầu game, người chơi sẽ được đưa đến các địa điểm ngẫu nhiên và bắt đầu hành trình sau khi lính canh xung quanh tiếp cận rồi dẫn họ về lâu đài」

「Tôi nhớ mơ hồ thế, nhưng hình như là cậu nhận mấy việc vặt kiểu hướng dẫn quanh lâu đài, rồi khi được thưởng tiền chuẩn bị đồ đạc thì trò chơi mới chính thức bắt đầu」

「Và đó là chỗ tôi muốn bắt đầu bàn tới」

「Hử?」

「Biết là nói ra hơi muộn, nhưng tôi muốn bàn với cậu xem chúng ta có nên làm theo cốt truyện sự kiện lúc đầu game hay không」

Hiroshi cười trừ vì chuyện này nhắc đến quá muộn màng. Haruna chính là người đề nghị tránh đến lâu đài từ đầu vì nó vốn có vấn đề. Dù vậy đi nữa, có lẽ Hiroshi cũng sẽ nhắc đến chuyện đó ngay cả khi Haruna không nói.

「Thật đấy, quá muộn luôn rồi」

「Biết rồi, biết rồi. Với lại chúng ta cũng có cần tiền chuẩn bị đồ đạc gì đâu」

「Tôi nghĩ tạm thời cứ làm theo kế hoạch, bắt đầu bằng việc sắm vũ khí đã」

「Nếu cậu thấy ổn thì tôi không có ý kiến gì, chỉ là thấy hơi áy náy vì cứ dựa dẫm vào cậu và để cậu gánh chịu toàn bộ rủi ro……」

「Giờ có làm gì được đâu. Hơn nữa, nếu tôi là nhân vật chiến đấu bình thường, tôi đã phải dựa vào cậu tiền sinh hoạt phí với đủ thứ trên đời rồi ấy chứ」

Mấy cái kỹ năng sinh hoạt thường bị coi thường trong game, nhưng thực tế, nếu bị cuốn vào thế giới trong game, thay vì dùng được ma phép mạnh mẽ, việc có thể nấu những bữa ăn ngon sẽ mang lại lợi ích hơn hẳn. Thay vì có tuyệt kỹ kiếm pháp chém rồng chết ngay lập tức, tất nhiên việc tự tay làm ra những thanh kiếm có thể hạ gục rồng rồi kiếm bộn tiền sinh sống vẫn tốt hơn nhiều.

Họ chỉ vô tình là hai kẻ xuất sắc về các kỹ năng sinh hoạt, chứ nếu là kiểu tổ hợp chiến đấu nghiêm túc điển hình nào đó, chắc chắn họ đã rơi vào cảnh khốn cùng rồi. Lấy hiện tại làm ví dụ nhé: Haruna đã bỏ chút công sức làm ít bánh mì ngon lành và thịt khô mang theo ăn trưa. Nếu không có kỹ năng đó, cô thậm chí còn chẳng làm nổi việc này.

「Thế là biết rõ muốn vũ khí gì rồi đấy, còn giáp trụ thì sao?」

「Sao cơ?」

「Toudou-san, tôi đoán là cậu không thuộc kiểu mặc giáp kim loại đâu nhỉ?」

「Chưa bàn đến chuyện đó vội, liệu với chỗ quặng cậu đào được hôm nay có làm nổi giáp kim loại không đã?」

「Chắc là không đủ cho một chuyến đâu. Dù sao chúng ta vẫn phải làm dụng cụ cho tôi trước mà」

「Tôi đoán thế mà」

Nghe câu trả lời của Hiroshi, cô thoáng trầm ngâm suy nghĩ.

「Ừm, nếu cậu không phiền giáp kim loại, thì cứ thoải mái đi. Dù sao chúng ta cũng chẳng đủ nguyên liệu để làm thứ khác, thế nên chắc phải quay lại đào thêm một hai chuyến nữa」

「Vậy sao? Chà, tôi chắc chắn không cần giáp che kín người, nhưng vùng ngực thì có vẻ ổn đấy」

「Giáp ngực á? Tôi cũng định làm cho mình cái y hệt, nên tôi sẽ lo phần tụi mình」

「Cậu chắc chứ?」

「Đã bảo rồi mà. Sẽ phải quay lại đây thêm mấy bận nữa. Nhưng nói trước là nguyên liệu quanh đây để gia cố giáp không nhẹ nhàng gì đâu nhé. Đi lại sẽ kêu lách cách đấy. Cậu chịu được chứ?」

「Chịu sao nổi, nhưng tôi biết ơn cậu lắm vì đã chịu làm cho đấy」

「Hiểu rồi」

Anh đáp, rồi tiếp tục phần việc có vẻ là cuối cùng trong công đoạn khai thác của mình. Giữa lúc đó, anh đã chỉ cho Haruna những nét cơ bản về nghề mỏ để cô cũng có thể bắt đầu tự đào vào vách đá, và cuối cùng cô cũng gom được kha khá đống quặng dưới chân mình. Trong lúc làm việc, Haruna cảm thấy vướng víu với mái tóc nên đành miễn cưỡng buộc lên, đây là một điều khá mới lạ. Trông cô khác hẳn vẻ ngoài thường ngày, nhưng tên ngốc Hiroshi chẳng thèm chú ý đến, chỉ cắm cúi tập trung xem thu hoạch được gì, thế nên mọi công sức thay đổi kiểu tóc của cô coi như đổ sông đổ biển vì chẳng ai thèm ngó ngàng.

***

「Thế nên tôi muốn dùng lò luyện kim và xưởng rèn」

Ngày hôm sau. Sau khi hoàn thành thủ tục đăng ký thường trú mà họ đã bỏ quên, họ nghe Anne thông báo rằng kế hoạch trấn áp hôm qua đã diễn thưởng suôn sẻ và được trao phần thưởng 6.000 Chrones. Hiroshi lập tức đến gặp người quản lý cơ quan chế tạo, nói rõ mục đích không chút vòng vo.

Người đàn ông đang độ tuổi sung sức nên không hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào. Tiện thể, giá bán của mấy bình độc dược là 50 Chrones một lọ, bao gồm 10 Chrones tiền nguyên liệu cũng như trả công cho nhân công hợp tác xã, số còn lại sẽ chia đều giữa nhóm của Hiroshi và Hiệp hội.

Phần tiền còn lại từ 300 lọ sẽ được phân phối cho các công nhân hợp tác xã. Vì hiệu quả tác dụng tức thì, chúng có thể được bán với giá cao hơn thuốc giải độc thông thường, họ được bảo vậy.

「Tiền thuê lò là 20 Chrones đã tính cả củi, còn dụng cụ xưởng rèn là 10 Chrones bao gồm cả nguồn nhiệt」

「……Chà, giá đẹp ghê ta」

「Là vì một khi đã nâng nhiệt độ lên đủ để luyện quặng, bạn sẽ cần rất nhiều củi. Thêm vào đó, không thể nâng nhiệt độ cao như vậy trong một khoảng thời gian ngắn được, đó là lý do chúng tôi phải dùng vật liệu đặc biệt để xử lý củi. Nếu cậu tự xử lý nguồn nhiệt, giá sẽ là 8 Chrones tính cả xưởng rèn」

Cậu nhẩm tính trong đầu khi nhân viên trẻ tuổi nói vậy. Nghĩ đến việc giảm thiểu tối đa việc sử dụng nơi này, cậu quyết định chọn phương pháp khó hơn.

「……Được rồi. Ở đây có bán củi thường không?」

「Ồ? Vậy là cậu quyết định thế hả. Còn củi thường thì, hừm... Với số lượng cậu cần, chắc khoảng 50 Tirols đấy」

「Vậy, tôi cũng sẽ trả 1 Chrone tiền bịt miệng để không ai bước vào, nên tôi sẽ đi lấy củi ngay bây giờ」

「Rõ rồi. Ngay khi cậu mang tới, tôi sẽ qua đó, thế nên hãy báo cho tôi biết khi nào cậu bắt đầu dùng lò luyện」

「Hiểu rồi」

Hiroshi bắt đầu khắc thứ gì đó lên từng khúc củi đã chuẩn bị. Giữa lúc đang làm việc với lượng lớn hàng hóa này, con dao rẻ tiền mà cậu mang theo đã bị gãy. Vốn dĩ chất lượng của nó không đủ tốt để bảo dưỡng, nên cậu đã lơ là khi nó dần xuống cấp.

「Toudou-san, cho tôi mượn dao được chứ?」

「Vâng」

Cậu tiếp tục công việc sau khi nhận con dao từ Haruna. Lưỡi dao của cô ấy cũng cuối cùng bị mẻ gần đoạn cuối, nhưng có vẻ như cậu đã hoàn tất quá trình cần thiết. Dù không có giảm giá, xét cho cùng thì đó cũng chỉ là một mặt hàng kém chất lượng có thể mua với giá 50 Tirol, và sau khi dùng nó để chống đỡ rồi mổ bụng Gấu Cuồng Nộ, thu thập đủ thứ, cùng với cạo cái này cái nọ, đó là một kết quả đã được đoán trước.

Ngoài chỗ củi mà cậu đã khắc xong, ở lò rèn vẫn còn sót lại bột (có lẽ là bình chữa cháy), và cậu đã dùng một ít để vẽ ma trận trên mặt đất, bắt đầu một nghi lễ khó hiểu. Ngay sau khi hoàn thành, ánh sáng xanh lóe lên bên trong đống củi, rồi huy hiệu khắc trên bề mặt biến mất. Xác nhận điều đó, Hiroshi thở dài

một hơi thật sâu. Khoảng ba mươi phút kể từ khi nhân viên rời đi, những sự chuẩn bị sơ bộ mà Hiroshi đề cập cuối cùng cũng đã kết thúc.

「Tôi đi gọi người đàn ông đó đây」

「Ừ. Trong lúc anh đi, tôi sẽ dọn dẹp」

„Cứ làm vậy đi nhé“

Nhìn Hiroshi bước ra khỏi lò rèn, cô dùng chổi gom lại những mảnh vụn gỗ vương vãi trên sàn. Ma trận đã biến mất sau khi nghi lễ kết thúc, thế nên khi cô dọn dẹp xong đống rác này thì việc xóa sạch dấu vết coi như hoàn tất.

「……Cậu thực sự tự mình giải quyết mọi chuyện trong khoảng thời gian này á?」

「Thực ra thì cũng chẳng có gì ấn tượng lắm đâu」

「Chà, tôi từng nghe Anne và Myuzzel kể rằng cậu biết dùng ma thuật yểm mệnh……」

「Chuẩn không cần chỉnh. Dù sao đi nữa, từ giờ tôi vẫn muốn tiếp tục dùng lò luyện và dụng cụ rèn nếu được」

Cậu nói, trao mười Chrone cho nhân viên. Người đó gật đầu một cái trước số tiền nhận được, rồi Hiroshi ném củi vào lò luyện và châm lửa. Ngọn lửa rõ ràng lớn hơn mức họ vẫn thường dùng, nhưng như thể đã đoán trước, nhân viên đó không mấy ngạc nhiên.

「Trông anh không có vẻ gì là bối rối nhỉ」

「Nếu chúng ta đang nói về một vị khách đến từ Lục Địa Vô Danh, việc họ hơi khác biệt so với trình độ kỹ năng trung bình là điều có thể đoán trước」

Cậu cười trừ trước phản ứng của người đàn ông, lần lượt ném quặng vào trong. Khi đã ném hết số quặng mà Haruna mang đến, cậu cũng ném luôn con dao đã cùn lưỡi cùng với chiếc rìu nhỏ và cuốc chim mà mình đã dùng hôm nay sau khi tháo bỏ cán.

「……Tôi hiểu vụ con dao, nhưng thực sự ổn khi ném cả chiếc rìu và cuốc chim tương đối mới vào đó sao?」

「À chà, đằng nào thì hôm nay tôi cũng định làm lại tất cả mà. Ồ, phải rồi, mấy cái giũa hay đục còn sót lại có lẽ tình trạng sẽ không được tốt lắm sau đó đâu, nên lát nữa tôi sẽ đền bù sau」

「Rốt cuộc cậu định làm gì với chúng vậy……」

Lờ đi những lời cằn nhặt của người đàn ông kỳ cựu, cậu vẽ một ma trận giữa không trung bằng đầu ngón tay. Bị cuốn hút bởi ánh sáng ma thuật, họa tiết đó bị hút vào trong lò luyện. Hiroshi sau đó chĩa lòng bàn tay về phía lò, tập trung tinh thần.

Người đàn ông và Haruna nhìn chằm chằm cảnh tượng ấy trong khi những giọt mồ hôi lạnh rịn ra. Hiroshi tiếp tục quy trình tinh luyện quen thuộc trong lúc dồn ma thuật vào lò. Sau một khoảng thời gian khá dài tiếp tục quy trình với những kỹ thuật mà người đàn ông không quen thuộc, cậu rút kim loại đã nóng chảy ra khỏi lò, đổ từng phần vào các khuôn với kích thước khác nhau rồi làm cứng chúng, tạo thành các thỏi kim loại. Thật kỳ lạ khi thấy cái vẻ ủ rũ thường ngày của cậu ta lại hoàn toàn biến mất vào những lúc như thế này.

「Nào, tiếp theo là gì đây?」

「Tôi nghĩ đầu tiên làm dụng cụ sẽ tốt hơn chăng?」

「Chuẩn không cần chỉnh. Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu với dao và búa」

「Dao á?」

「Bởi vì nếu không làm dao trước thì cậu không thể làm cán búa đâu」

Ngay sau khi thốt ra câu nói đầy sức thuyết phục đó, chuyển động của cậu uyển chuyển với thứ kỹ thuật khiến người ta không thể thốt nên lời vì kinh ngạc, mang đến hai con dao. Những người có kinh nghiệm hơn có thể nhận ra ngay lập tức chuyện gì đang xảy ra. Mỗi khi cậu nện vào nguyên liệu, ma thuật lại tràn vào lưỡi dao. Có vẻ như việc yểm ma không chỉ cần thiết cho quy trình tinh luyện, mà còn cho cả quy trình rèn nữa.

「Thế là xong phần dao. Tiếp theo là búa nhé?」

Hoàn tất việc tôi và ram lưỡi dao trong chớp mắt, cậu chỉnh lại gọn gàng hình dáng lưỡi dao bằng đá mài. Thông thường, bạn phải tạo ra kim loại sắt và thép rồi gắn chúng vào lò rèn để có thêm độ cứng và độ đàn hồi, nhưng lần này, cậu đã yểm phép cái này cái nọ từ trước, rõ ràng đây là một lối tắt.

「Làm theo cách thông thường sẽ không đủ thời gian đâu, nên tôi nghĩ mình sẽ tận dụng phần rìu để làm cán……」

Vừa nói, cậu vừa bắt đầu chế tạo hết dụng cụ này đến dụng cụ khác sau khi kéo dài thời gian thêm hai lần ở giữa chừng. Những nguyên liệu cậu đang làm việc rất cứng, đúng như cậu đã nói, khiến hai cây giũa và một chiếc đục bị cùn đi, nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn vật liệu thay thế từ phần gỗ thừa, nên nó không trở thành vấn đề gì to tát. Dẫu vậy, mặt người đàn ông vẫn giật giật từ đầu đến cuối.

「Bây giờ mới là màn chính nè. Cậu muốn chiều dài thế nào?」

「Ừm, chà……」

Sau khi làm xong rìu và cuốc chim, cậu bắt đầu rèn số thỏi kim loại còn lại trong lúc lắng nghe yêu cầu của Haruna. Cậu bắt đầu làm việc tỉ mỉ hơn trước, tạo ra nó với sự thành kính như đang cầu nguyện. Lượng ma thuật mà cậu dồn vào khi nện búa cũng vượt trội hơn hẳn. Khi họ bị cuốn hút bởi vẻ mặt nghiêm túc và đôi bàn tay tài hoa của cậu, hình dáng thanh kiếm sắc sảo dần hoàn thiện. Cậu liền tạo ra phần vỏ và chuôi kiếm bằng số nguyên liệu còn lại chỉ trong chớp mắt, và xuất hiện ngay trước mắt họ là một thanh kiếm hẹp, sắc bén với diện mạo lộng lẫy hơn bất cứ thứ gì mà Hiệp hội Mạo hiểm giả có thể cung cấp.

「Cậu có phiền vung thử nó một chút không?」

「Ừm, được chứ」

Cô rụt rè đón lấy thanh rapier, cẩn thận rút nó ra khỏi vỏ, rồi lùi ra một khoảng vừa đủ trước khi thực hiện những động tác cơ bản. Sau khi nhíu mày và trừng trừng nhìn vào lưỡi kiếm……

「Trọng tâm có vẻ hơi nặng quá nhỉ? Ngoài ra, nếu anh có thể làm phần út nhỏ hơn một chút thì sẽ thoải mái hơn đấy」

「Hiểu rồi. Cho tôi xem lại nào」

Đáp lại yêu cầu của Haruna, cậu thực hiện nhiều điều chỉnh nhỏ khác nhau, và vào lúc thời gian được kéo dài sắp kết thúc, cậu đã kịp hoàn tất việc chỉnh sửa.

「Bây giờ cảm giác thế nào rồi?」

「……Ừm, hoàn hảo luôn!」

Cô nhẹ nhàng vung thanh kiếm mới như đang múa võ khi nói thế. Cuối cùng, khi kiểm tra tình trạng của thanh ma kiếm hệ quang khi kích hoạt, cô lại nhíu mày theo một cách khác lúc nãy.

Truyện liên quan

Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat Đang ra Nhật Bản

Từ Tái Sinh Elf Đến Biên Niên Sử Xây Dựng Vương Quốc Cheat

Cập nhật: 2 giờ trước

Ký sự kiến quốc cheat từ chuyển sinh tinh linh. Erufu tensei kara no chīto kenkoku-ki. Elf Tensei Kara no ...

270 3
Đường Đến Vương Quốc Đang ra Nhật Bản

Đường Đến Vương Quốc

Light Novel 湯水快(Quick Soup) R19
Cập nhật: 7 giờ trước

Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...

665 77
Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục Đang ra Nhật Bản

Tình Yêu Thuần Khiết Và Mặc Cảm Bị Sỉ Nhục

Light Novel 銀三〇(ゆだ) R19
Cập nhật: 2 ngày trước

Cùng thời điểm khi tôi bước vào trường cấp ba, tôi đã phải lòng cô gái xinh đẹp này, Shirasaka ...

24 68
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp! Đang ra Nhật Bản

Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!

Light Novel E K Z R15
Cập nhật: 2 ngày trước

Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...

90 146
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết Đang ra Nhật Bản

Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết

Light Novel 遼魔 (Ryouma) R19
Cập nhật: 2 ngày trước

Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...

468 173
Tôi Trở Thành Một Cheat Sống Hoàn thành Nhật Bản

Tôi Trở Thành Một Cheat Sống

Light Novel 三木なずな R15
Cập nhật: 2 ngày trước

Nếu có thể "tăng cấp", dù công việc có đơn điệu đến đâu tôi cũng có thể tiếp tục mãi ...

465 263