Tôi Đã Cứu Vị Công Tước Đáng Lẽ Phải Chết - Chương 3
Tôi đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Rốt cuộc tại sao Thái tử lại đến đây chứ?
Vì Severus có rất nhiều kẻ thù, việc cảnh giác với người lạ là điều không thể tránh khỏi. Dù tôi có hỏi trực tiếp, anh ta có lẽ cũng sẽ chẳng trả lời. Cho dù tôi đã đồng ý lời cầu hôn của anh ta để giữ an toàn cho bản thân, chuyện này cũng không thể tiếp tục thế này được. Anh ta trông còn nguy hiểm hơn cả tôi.
“Em có chuyện gì lo lắng sao?”
Trước câu hỏi của Severus, tôi chậm rãi lắc đầu. Anh ấy chẳng hề vui vẻ gì về việc tôi gặp Thái tử. Nên với tính cách của anh ấy, hẳn là anh ấy đã đáp trả lại sự khiêu khích ở ngoài vườn rồi.
“Hừm, không có gì ạ.”
Tôi lắc đầu. Sau khi dán mắt vào chiếc bánh cuộn trước mặt, tôi chỉ vào nó rồi nói với Severus.
“Severus, em muốn ăn cái đó.”
“Ý em là chiếc bánh này sao?”
Severus nhìn tôi, trông có vẻ hơi bất ngờ. Tôi lấy tay gõ gõ vào chiếc nĩa rồi nói.
“Người ta bảo Công tước phu nhân mỏng manh đến mức còn chẳng cầm nổi cái nĩa. Rằng cô ấy chẳng thể tự làm được việc gì. Cho nên, Severus phải đút cho em ăn cơ.”
“À.”
Khoé miệng anh nhếch lên với vẻ mặt như đã hiểu ra vấn đề. Anh dùng nĩa xắn một miếng bánh cuộn nhỏ rồi đưa đến trước miệng tôi. Tôi mở miệng, đón lấy chiếc bánh mềm mại vào trong.
“Ừm!”
Nó tan chảy ngay khoảnh khắc chạm vào đầu lưỡi. Lớp kem béo ngậy và ngọt ngào hòa quyện thật hoàn hảo. Ngay khoảnh khắc nó quyện cùng lớp cốt bánh bông xốp, tôi liền nuốt ừm một cái.
“Ngon tuyệt cú mèo luôn!”
“Ăn từ từ thôi. Tất cả là của em hết.”
Tôi mỉm cười rạng rỡ, tiếp tục đón lấy và ăn hết miếng bánh này đến miếng bánh khác. Chỉ đến khi chiếc đĩa trơ đáy, tôi mới bừng tỉnh nhận ra.
“Severus.”
“Ừ, Irene.”
“Lần trước, anh từng hỏi có phải thái miếu sai em đến để giết anh không, anh còn nhớ không?”
“Sao tự nhiên em lại tò mò chuyện đó?”
“Ngài Michaelo đã nói một chuyện như thế này. Rằng Severus là một con quái vật. Nhưng trong mắt em, anh chẳng phải như vậy chút nào.”
“Mọi người đều gọi ta như thế. Kẻ ác quỷ, con quái vật. Đó là biệt danh ta nhận được chỉ vì cứ liên tục sống sót trở về từ những nơi đáng ra ta phải chết.”
Dù cho anh có nhận lấy sự thù ghét và kìm kẹp từ Hoàng gia, hẳn là phải có một lý do nào đó. Tôi tò mò về lý do căn bản ấy. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể giữ cho anh được an toàn.
Ánh mắt của Severus trông thật buồn bận. Phải chăng anh ấy cũng ghét việc phải ở trong một hoàn cảnh bị người khác căm ghét sao?
“Severus.”
Tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, tiến đến trước mặt anh, dùng cả hai tay ôm lấy má anh để ép anh phải ngước lên nhìn tôi.
“Severus không phải là ác quỷ, cũng chẳng phải quái vật.”
“Irene.”
“Nếu trên đời có một con ác quỷ đẹp trai thế này, thì thế giới này đã sụp đổ từ lâu rồi. Liệu có ai có thể giữ nổi lý trí sau khi bị mê hoặc cơ chứ? Em chưa bao giờ thấy con quái vật nào như thế này cả.”
Thực ra, thứ anh ấy có ở phía dưới kia thì đúng là hơi giống quái vật thật. Đó quả thực là một con mãnh thú dữ dội.
“Cái biệt danh đó, không phải được đặt vì họ đã nhìn thấy một phần khác của Severus đấy chứ?”
Không nhất thiết phải là tính mạng đáng ra phải chết nhưng cứ liên tục sống lại của anh ấy. Chẳng phải tôi đã xác nhận điều đó mấy lần rồi sao? Ngay mới lúc nãy thôi, tôi cũng đã được chiêm ngưỡng dáng vẻ hiên ngang đứng vững vàng không chịu ngã gục đó rồi.
“…Hà. Irene.”
Anh như kiệt sức, tựa mặt vào người tôi rồi bật cười khe khẽ. Nhìn thấy anh cười khiến tâm trạng tôi tốt hơn hẳn. Tôi cúi xuống nhìn anh, tay vuốt ve mái tóc đen mềm mại của anh.
“Severus. Hoàng gia lại đang tìm cách dồn anh vào đường chết nữa sao?”
“Ta đã cố giấu không để em nhìn thấy, nhưng có vẻ em đã nhận ra rồi.”
“Mắt em tinh lắm. Cho dù ở xa em vẫn có thể nhìn thấy được.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì mà em không làm được không?”
Tôi ôm chặt lấy đầu anh rồi nói.
“Nhiều chuyện lắm chứ. Đặc biệt là việc học tập những phẩm hạnh và lễ nghi chuẩn mực của một Công tước phu nhân là quá khó đối với em. Em đến đây chỉ vì em thích được ở bên Severus. Em cứ nghĩ mình chỉ cần làm những việc mà các cặp vợ chồng vẫn làm hàng ngày là được rồi.”
“Hì.”
Phải làm nhiều việc ngoài những hoạt động hoan lạc là điều tôi chưa từng lường trước. Trong lúc suy nghĩ xem làm cách nào để khiến Severus vui vẻ, tôi đã quỳ xuống trước mặt anh.
“Irene?”
“Em chỉ biết cách làm hài lòng người khác thông qua các nhiệm vụ. Và em không muốn nhìn thấy Severus phải buồn. Cho nên…”
Anh chớp chớp đôi mắt đỏ rực nhìn tôi. Tôi đưa tay về phía eo anh. Anh giật mình bắt lấy tay tôi.
“Anh không muốn sao?”
“Không phải, Irene. Không phải như thế.”
“Vậy thì anh ngồi yên đi.”
“Irene, chờ đã nào.”
Anh dường như chẳng có ý định ngồi yên chút nào. Tôi vén váy lên và xé đứt chiếc dây nịt đùi trên bắp chân.
“Hực.”
Anh đóng đăng với khuôn mặt khá kinh ngạc. Tôi dùng miếng ren che mắt anh lại, rồi dùng một miếng khác để trói hai tay anh ra sau.
“Irene, cởi trói cho ta đi. Ực.”
“Không dễ cởi ra đâu. Đây là kỹ năng từ quá trình huấn luyện của em đấy.”
Cuối cùng tôi cũng nở một nụ cười hài lòng. Hình ảnh Severus ngồi trên ghế, bị bịt mắt và trói tay, trông vô cùng quyến rũ.
‘Chà, hóa ra đây mới là gu của mình sao.’
Cảm giác như tôi vừa khám phá ra một sở thích mà bản thân chưa từng biết đến. Tôi nới lỏng chiếc thắt lưng của anh mà mình đã bắt đầu tháo dở. Bờ cờ mờ đã chào cờ của anh liền đập vào mắt. Khi tôi kéo chiếc quần trong của anh xuống, khối thịt đồ sộ liền bật nảy ra ngoài.
“Hàa.”
“Severus thật là kẻ nói dối. Anh chẳng hề thành thật chút nào.”
Đã ở trong tình trạng thế này rồi mà còn giả vờ giả vịt. Anh chắc chắn là con ác quỷ mà người ta hay nói đến rồi. Cái cách anh khiến người khác liên tục nghĩ về mình thật biết cách làm người ta phát điên.
Nhưng tôi chẳng có ý định chia sẻ anh với bất kỳ ai khác đâu. Tôi là kẻ tham lam và ích kỷ, nên tôi sẽ giữ anh cho riêng mình.
“Severus, nhưng mà có một vấn đề này.”
“Chuyện gì… mà quan trọng hơn là, Irene, cởi cái này ra trước đã, ực!”
Chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, đầu tiên tôi dùng tay nắm lấy nó. Nhìn ở cự ly gần thế này, trông thật kỳ diệu. Chất dịch đang ngưng tụ và nhỏ giọt ra từ phần đầu.
“Cái này gọi là gì vậy anh?”
“Hừm, Irene, cái đó là… hà.”
Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Tôi nhìn Severus đang tựa vào ghế, hơi thở nóng hổi, rồi siết chặt tay thêm một lần nữa.
“Hàa.”
Anh thở ra một hơi uể uải rồi cắn chặt môi.
“Tôi sẽ tiếp tục làm thế này cho đến khi anh nói cho tôi biết. Anh gọi phần này là gì?”
“Đó là… phần đầu.”
“Còn chất dịch tiết ra từ phần đầu này?”
“Haa. Irene. Xin em đấy.”
Tôi vừa hỏi vừa dùng đầu ngón tay xoay tròn quanh chất dịch đó. Nó có vẻ dính nhưng khô lại rất nhanh. Khi tôi tiếp tục mần mò phần đầu, chất dịch lại tiết ra nhiều hơn.
“Thế này có dễ chịu không?”
“Hngh, c-có. Irene, xin em, haa.”
“Anh muốn tôi cởi rối cho anh sao? Không đời nào. Tôi nghĩ mình đã hiểu vì sao trước đây anh lại làm thế này với tôi rồi.”
Dáng vẻ anh quằn quại trong khoái cảm thật khiến người ta mãn nguyện khi ngắm nhìn. Chỉ nhìn thôi cũng đủ làm tôi rạo rực. Với chiếc áo sơ mi xộc xệch và đôi mắt bị che kín, trông anh thật gợi cảm khi bị hành hạ trên chiếc ghế.
‘Hóa ra đây là những gì anh thích.’
Vì trước đây anh từng mang lại khoái cảm cho tôi, nên tôi nghĩ anh cũng sẽ thích điều tương tự. Tôi muốn anh cảm nhận được sự đê mê mà tôi từng trải qua. Điều đó chắc chắn sẽ xua tan đi tâm trạng u uất của anh.
Tôi quỳ xuống và ngậm lấy anh vào miệng.
“I-Irene?”
Anh giật mình kinh ngạc. Nhưng sức giữ của tôi khiến anh không thể chồm dậy, và anh đành thốt ra một tiếng stơ hển trầm đục. Tôi nhẹ nhàng lướt lưỡi dọc theo anh. Giống như khi trao nhau nụ hôn, sự thân mật giữa chúng tôi ngày càng sâu đậm.
“Tôi phải làm sao cho tốt hơn đây?”
“Haa, Irene, em không cần phải…”
“Nhưng tôi thích mà.”
“…ngh.”
Tôi bắt đầu hiểu vì sao trước đây anh lại khao khát đến thế. Hơi thở của anh ngày càng dồn dập theo từng chuyển động của tôi.
Miệng tôi bắt đầu mỏi. Cơ hàm đau nhói. Tôi đã phải rất chật vật dù chẳng thể ngậm trọn được anh. Khi tôi đang nỗ lực hết sức, bàn tay anh đột ngột ấn chặt lấy đầu tôi.
“Irene, thả lỏng họng ra nào.”
“Ứm.”
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi.
Hỏi. Tôi đã hồi phục ký ức kiếp trước, nhưng đó là ngay trước đêm tân hôn với một Hầu ...
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.