Tôi Đã Cứu Vị Công Tước Đáng Lẽ Phải Chết - Chương 7
***
Severus thở dài khi nhìn vào đống tài liệu. Đây là thứ thông tin sẽ gây ra một trận đại địa chấn nếu như kẻ khác đánh tiếng biết được.
Thật kỳ lạ. Thượng xứ sở này lại tồn tại một kẻ sở hữu năng lực trị thương mà chẳng ai có được. Dù có không ít kẻ sinh ra đã mang trong mình thánh lực, nhưng trường hợp của Irene lại hoàn toàn khác biệt.
Sức mạnh ấy quá đỗi phi thường để coi nó chỉ là thánh lực thông thường—thứ mà may ra chỉ Đại Tế Tư mới có thể chạm tới. Không, đó là thứ năng lực hoang đường đến mức dù có nói là sự giáng thế của một thánh nữ thì thiên hạ vẫn sẽ tin sái cổ.
Đó là thứ sức mạnh độc nhất vô nhị đủ sức làm rung chuyển cả nền móng của Đế quốc, thừa sức khiến các quốc gia khác thèm khát đến nhỏ nước dãi. Những kẻ dính dáng đến đền thờ chắc chắn sẽ chẳng đời nào chịu buông tay thả cô đi.
“Ngài định sẽ làm gì?”
“Trước tiên, ta cần phải nói cho Irene biết. Ta sẽ làm theo mọi điều cô ấy muốn. Nhân tiện thì, cô ấy vẫn sẽ ở lại bên cạnh ta. Dù có biết sự thật đi chăng nữa, từ giờ trở đi cũng chẳng có gì thay đổi cả.”
Hắn cất lời đầy tự tin. Bản năng đàn ông đã ở trong cơ thể cô suốt cả đêm qua lại bắt đầu rạo rực chỉ mới bằng việc nhớ lại chuyện ngày hôm qua. May mắn thay, hắn đang ngồi trên ghế. Albert sẽ chẳng thể nào nhìn thấy được bởi đã có chiếc bàn che khuất.
“Nhưng nếu tất cả mọi người đều phản đối, vị thế của Công tước sẽ trở nên vô cùng khó khăn.”
“Ngươi nghĩ ta sẽ trố mắt nhìn cô ấy phải nhận một vị trí mà mình không mong muốn sao? Irene đã là người của Công quốc Blake rồi. Cô ấy là vợ ta, là Công tước phu nhân của Blake.”
Thật vô lý khi cô vừa phải gánh vác trách nhiệm của Công tước phu nhân lại vừa phải làm Đại Tế Tư. Sẽ đến lúc một kịch bản xảy ra khiến cô phải chọn một trong hai.
Hiện tại, rõ ràng cô sẽ chọn ở lại bên cạnh hắn, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô quyết định trở thành Đại Tế Tư vì lợi ích của chúng sinh? Liệu khi ấy hắn có phải ngậm ngùi buông tay cô ra? Điều đó là tuyệt đối không thể.
Severus bất giác chau mày. Hắn từng nghĩ từ nay cả hai đã có thể sống một cuộc đời bình yên, cùng nhau thì thầm những lời mật ngọt. Nhưng đùng một cái, một sự lựa chọn khác lại thù lù xuất hiện. Không, hắn vốn nghĩ chỉ có duy nhất một con đường, nhưng biết đâu cô lại muốn tự tay chỉnh đốn lại cái đền thờ vốn đã mục nát từ bên trong kia.
Trên hết, điều khiến hắn ngứa mắt nhất chính là ánh nhìn của Albert. Cái cách gạt đi sự tự tin của hắn bằng ánh mắt thương hại cứ liên tục chọc tức hắn.
“Albert, ngươi nghĩ Irene sẽ chọn làm Đại Tế Tư sao?”
Vậy nên hắn mới lên tiếng thăm dò. Tên kia hình như đang có điều muốn nói, cảm giác như hắn đang giấu giếm thứ gì đó. Và quả nhiên Albert đã mắc câu.
“Thực ra, thần cũng nghĩ Phu nhân sẽ không rời khỏi nơi này. Mọi cử chỉ hành động của Phu nhân trong thời gian ở đây… đều cho thấy Bệ hạ là người quan trọng nhất đối với ngài ấy. Tuy nhiên.”
Albert ngập ngừng rồi lén quan sát sắc mặt hắn. Severus nhướng mày, ra hiệu cho Albert tiếp tục. Tên này lúc nào cũng có cái trò khiến người ta phải phát điên vì sốt ruột. Vấn đề là bản thân hắn lại chẳng thể chịu nổi cái cảm giác đó mà cứ thế bị cuốn theo.
“Thần nghe nói Phu nhân đã hỏi Eliza về vị trí Đại Tế Tư.”
Ra là vậy. Đây chính là lý do khiến Albert cứ liên tục dòm ngó phản ứng của hắn.
Dẫu vậy, đây vẫn là một điều hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
“…Irene đã làm vậy sao?”
Nếu bảo không ngạc nhiên thì đúng là dối lòng. Hắn đã thực sự bàng hoàng trước những lời Albert vừa thốt ra.
‘Rốt cuộc cô ấy lại có hứng thú với vị trí Đại Tế Tư sao?’
Hắn cảm thấy sống lưng mình lạnh ngắt. Đầu óc hắn choáng váng như thể vừa bị ai đó giáng một cú đập mạnh từ phía sau bởi những lời không tưởng.
Nếu như lúc này Irene rời bỏ hắn, cất lời muốn đi thực hiện sứ mệnh được ban phát, có khi hắn sẽ phát điên mất.
Còn đâu người phụ nữ đêm qua vừa nằm trọn trong vòng tay hắn mà đe dọa rằng cả đời này phải bên nhau, nếu hắn bỏ đi cô sẽ kết liễu hắn? Khi cô quằn quại rên siết dưới thân hắn, thề thốt rằng thà chết ở nơi này—liệu có phải giờ đây cô đang tính toán rút cạn kiệt sức lực của hắn đến chết mới thôi?
‘Để trả thù mình bằng cách này sao.’
Severus thẫn thờ lắng nghe những lời Albert nói. Tên kia vẫn không ngừng luyên huyên điều gì đó, nhưng chẳng có cách nào chữ nghĩa chui tợn vào đầu hắn lúc này. Hắn chỉ cầu mong những gì mình vừa nghe thấy chỉ đơn thuần là sự tò mò bộc phát của Irene.
“Cô ấy đã rõ ràng nói rằng ta là người quan trọng nhất đối với cô ấy.”
Hắn cũng cảm thấy như vậy. Chẳng có thứ gì trên đời này quý giá hơn cô. Giờ đây cảm giác như thể hắn không thể sống nổi nếu thiếu đi Irene.
“Cô ấy còn bảo ta là kẻ vô dụng và cần được bảo vệ nữa.”
Dĩ nhiên, chuyện đêm qua có thể đã làm thay đổi suy nghĩ của cô, nhưng hắn hoàn toàn tự tin vào khả năng giả vờ yếu đuối của mình. Chẳng lẽ đêm qua cô đã nhận ra điều gì rồi sao?
Có lẽ cô đã nhận ra hắn hoàn toàn có thể sống tốt một mình mà chẳng cần bất kỳ ai bảo vệ.
“Cô ấy nói chúng ta sẽ là vợ chồng suốt đời, vậy nên cô ấy sẽ không rời xa ta đâu. Nếu không thì, Albert.”
“…Vâng?”
“Đâm ta bằng thanh kiếm đó đi, để cô ấy không thể rời đi được nữa.”
“Cái gì cơ?!”
Albert thốt lên đầy kinh hãi rồi lắc đầu ngao cáo trước lời nói của Severus. Nhìn thấy ánh mắt của tên đó như thể đang nhìn một kẻ tâm thần, Severus lại càng nhấn mạnh thêm một lần nữa.
“Biết đâu làm vậy Irene sẽ không đi nữa. Dù cho cô ấy có bắt đầu hứng thú với vị trí Đại Tế Tư đi chăng nữa, cô ấy cũng chẳng lỡ lòng nào bỏ rơi người chồng này đâu.”
“Nhưng chúng ta không thể cứ liên tục làm tổn hại đến cơ thể ngài được.”
“Chỉ cần làm vậy thêm hai lần nữa thôi là đủ để Irene thay đổi ý định rồi.”
“…Dạ?”
Albert hỏi lại với vẻ mặt hoàn toàn ngơ ngác. Severus nhếch môi cười, khẽ nhếch mép nói.
“Ta dự định sẽ làm điều mà vợ ta thích nhất.”
Tất cả những gì hắn cần làm chỉ là ngăn không cho từ “Em sẽ rời xa anh” thốt ra từ khuôn miệng của Irene.
***
Khi những hành vi vi phạm đạo đức của Michaelo tại đền thờ bị phanh phui, hắn đã phải nhận lấy sự phẫn nộ đỉnh điểm từ công chúng. Tôi dự định sẽ tham dự buổi xét xử với tư cách là một nhân chứng.
‘Liệu mình có phải nhận lấy vị trí Đại Tế Tư không?’
Mới chỉ nghĩ đến thôi mà lồng ngực tôi đã nghẹn đắng lại. Đã nghe được tin tức từ chỗ Eliza, tôi thực sự chẳng muốn xuất hiện tại buổi xét xử một chút nào. Dù không mặn mà gì với việc phô diễn năng lực trước mặt toàn thể dân chúng, nhưng đó là thủ tục bắt buộc để trừng trị hắn.
‘Mình không hề muốn trở thành Đại Tế Tư.’
Trước đó, vì tò mò về những việc Michaelo đã làm nên tôi mới hỏi Albert. Giờ đây tôi chẳng thể nhớ nổi bất cứ điều gì từ cuộc trò chuyện hôm ấy nữa.
Tôi chẳng có chút khao khát nào trong việc thuộc về đền thờ, dù là với tư cách một tư tế hay Đại Tế Tư. Không hiểu sao, những hình ảnh cứ lởn vởn trong đầu dường như sẽ còn tiếp tục dằn vò tôi dài dài.
Mọi chuyện rồi sẽ khép lại một khi tôi nói cho tất cả mọi người biết về những gì mình đã trải qua và chứng kiến vào cái ngày hôm đó.
Gương mặt cùng vị trí Đại Tế Tư vốn dĩ chẳng hề hợp với tôi. Tôi chỉ mong sao có thể ở lại dinh thự cùng Severus, bình yên trải qua từng ngày. Tôi cũng chẳng muốn dính dáng vào mấy cuộc chiến tranh giành quyền lực làm gì.
Tôi không có đủ tự tin để lắng nghe và giải quyết những nỗi khổ đau của người khác, hay đáp ứng sự kỳ vọng của những kẻ trót đặt niềm tin vào mình. Điều duy nhất khiến tôi bất ngờ chính là câu chuyện về nguồn gốc thân thế của bản thân.
“Rilke von Edenberg.”
Không thể tin được đó lại là tên thật của tôi. Lý do tôi mất đi ký ức thời thơ ấu là bởi sự ảnh hưởng từ thứ thánh lực quá đỗi hùng mạnh. Gia tộc Edenberg vốn đã sản sinh ra biết bao vị tư tế mang thánh lực, nhưng rồi lại phải gánh chịu một thảm cảnh đau thương từ một trận hỏa hoạn bộc phát. Ngay khoảnh khắc nghe xong câu chuyện đó, những ảo ảnh bỗng dưng tái hiện lại ngay trước mắt tôi.
“…Hả?”
Cùng với hình ảnh bản thân đang ngơ ngác nhìn dinh thự chìm trong biển lửa, một cơn đau đầu dữ dội như muốn xé óc bắt đầu hành hạ tôi.
Truyện liên quan
Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo
Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.
Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi.
Hỏi. Tôi đã hồi phục ký ức kiếp trước, nhưng đó là ngay trước đêm tân hôn với một Hầu ...
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng
Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy
Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.