Tôi Đã Cứu Vị Công Tước Đáng Lẽ Phải Chết - Chương 1

"Đền thờ vốn là nơi bảo vệ con người, không phải sao? Có phải ngài đã sai các tư tế đến hãi Công tước?"

Tôi hi vọng là không phải. Có lẽ Công tước Blake đã hiểu nhầm rồi nói sai với tôi.

Michaelo nói rằng đền thờ không phải như vậy.

Michaelo nói đền thờ không phải là nơi như thế.

"Ta không hiểu sao nàng lại có sự hiểu nhầm lớn đến vậy. Chẳng phải cho đến tận bây giờ, nàng là người chứng kiến ta và đền thờ này rõ nhất hay sao?"

Tôi kiên quyết nắm lấy một bên cánh tay đang giam cầm mình.

"Irene, ta không hại người. Ta chỉ bảo vệ họ. Tuy nhiên, hắn không phải con người mà là một con quái vật. Rồi nàng cũng sẽ bị tha hóa mất thôi."

Severus Blake, ngài ấy chắc chắn là con người.

Tôi cau mày trước những lời mập mờ của Michaelo.

Tại sao Michaelo lại ra lệnh hại người?

Một khi nảy sinh nghi ngờ, mọi thứ đều trở nên kỳ quặc.

"Vậy nên hãy ở lại bên ta. Irene, chỉ có ta mới có thể bảo vệ nàng."

Dục vọng lệch lạc của hắn dành cho tôi thoáng hé lộ.

Tôi đã hoàn thành mục đích của mình. Tôi nhận lệnh và thực hiện nhiệm vụ. Chẳng phải như vậy là đủ rồi sao?

"Nếu ngài định tiếp tục giam giữ tôi ở đây…."

Vậy thì tôi phải bỏ trốn.

Tôi gạt tay hắn ra. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng gào thét đau đớn vang lên từ bên ngoài cánh cửa.

Ngay sau đó, RẦM!

Cánh cửa bị đập tan tành.

Đang nằm trên giường, tôi ngoảnh đầu lại xem ai đang đứng ở cửa.

"…Hả?"

Đó là Công tước Blake, người vừa mới đây còn vô cùng yếu ớt.

Khác với nụ cười rạng rỡ trước đó, gương mặt ngài ấy lúc này hoàn toàn biến dạng vì tức giận.

Tên gác cửa lập tức bị tay ngài ấy ném tàn nhẫn xuống sàn. Có vẻ như ngài ấy thừa sức sau khi được cứu sống.

'Nhưng tại sao Công tước lại ở đây?'

Vẻ mặt tôi tràn ngập sự ngơ ngác.

"Công tước Blake. Thế này là có ý gì? Ngài không chỉ tự ý xông vào đền thờ mà còn tự tay hại người sao?"

Michaelo đứng dậy. Nhờ vậy, tôi mới có thể thoát khỏi vòng tay của hắn.

Thực ra tôi thừa sức tự mình thoát ra, nhưng cả tôi và Michaelo đều có chút bàng hoàng trước tình huống đột ngột này.

"Tôi đang đi tìm một người. Nghe nói cô ấy ở đây… nên vô tình chứng kiến một cảnh tượng không mấy dễ chịu."

"Công tước. Ngài có biết hành động của mình bất lịch sự đến mức nào không?"

"Tôi lại muốn hỏi ngược lại đấy. Đây có phải là tình huống ngài mong muốn không?"

Ánh mắt ngài ấy hướng về phía tôi. Dù nói chuyện phiếm với Michaelo, ngài ấy lại dùng kính ngữ với tôi.

Thật là mỉa mai làm sao.

"Đó không phải là tình huống tôi mong muốn. Nhưng là chuyện tôi có thể tự mình giải quyết."

"Thế nên tôi mới bảo cô đừng quay về rồi mà."

Ngài ấy phủi phủi tay. Michaelo chắn trước mặt tôi và nói.

"Có vẻ ngài có chuyện cần tìm đứa trẻ này. Dù ta không biết làm sao ngài lại biết được."

"Khi người ta muốn sống, họ sẽ tự khai ra đường đi thôi. Tôi đã nghe được một câu chuyện khá thú vị – liệu Đại tư tế có hứng thú không?"

Đôi mắt Công tước cong lên một cách xinh đẹp.

"Hoàng gia chắc chắn cũng sẽ thấy rất thú vị đấy."

"…Nói đi, ngài muốn gì."

"Ân nhân của tôi."

Ngài ấy vừa nói vừa nhìn tôi, nở nụ cười rạng rỡ với ánh mắt kiên định.

"Cô ấy là ân nhân vô giá của tôi, vậy mà Đại tư tế lại đối xử với cô ấy một cách thô bạo như vậy. Điều đó khiến tôi không được dễ chịu cho lắm."

Vị Công tước từng suýt chết nay lại toát ra uy nghiêm đáng kinh ngạc. Ngài ấy nhếch nhẹ khóe miệng rồi nói tiếp.

"Ngài sẽ làm gì đây? Ngài sẽ giao trả lại vị ân nhân quý giá của tôi, hay thà nhìn cái đền thờ này bị phá hủy?"

***

Severus ngồi bên bàn và nhìn Michaelo. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm khi nhớ lại hình ảnh hắn ta đè lên người cô.

'Rốt cuộc giữa họ có mối quan hệ gì?'

Cô ấy trông rất bình tĩnh. Cô chỉ yên lặng ngước nhìn như thể có thể đối phó với những chuyện như vậy bất cứ lúc nào.

Dù lực siết trên cổ tay cô không quá mạnh nhưng vẫn rất chắc chắn. Cô hoàn toàn có thể tự mình thoát ra nếu muốn.

'Chà, với sức mạnh đó thì có lẽ quá đủ rồi.'

Ngay cả khi tính đến việc anh đang kiệt sức vào thời điểm đó, sức mạnh của cô vẫn vượt xa một người đàn ông bình thường. Cô có lẽ còn đủ sức khống chế cả Đại tư tế.

Severus nhớ lại ký ức lúc đó. Đôi mắt màu lục bảo ấy lấp lánh sự thuần khiết.

Khác với những kẻ đến để sát hại anh, ở cô không hề có sự thù hận hay sát khí.

Cô chỉ bị ràng buộc bởi một tinh thần trách nhiệm nào đó. Khi nhận ra cô đã cố gắng cứu mình, anh cảm thấy có điều gì đó sục sôi trong lồng ngực.

Đó là lần đầu tiên.

Tất nhiên, lúc đó anh tưởng cô giúp mình mà không đòi hỏi đáp trả vì không nghĩ đó là lệnh của đền thờ, nhưng nhìn hành vi của Đại tư tế hiện tại, có vẻ đã có chút hiểu nhầm. Tuy nhiên cuối cùng, cô vẫn chữa trị cho anh rồi lặng lẽ rời đi.

Dù lần đầu gặp mặt có chút hiểu nhầm nhưng anh không thể nào quên được cô. Vì vậy anh đã đe dọa một tư tế đang bất tỉnh để lấy thông tin. Đúng như anh đoán, cô quả thực là một tư tế. Cuối cùng, anh đã đến đền thờ để tìm cô. Tất nhiên, anh không hề có ý định chứng kiến một cảnh tượng như vậy.

Ánh mắt Severus lập tức thay đổi. Cái đầu đang ngẩng lên chậm rãi quay về phía Michaelo, kẻ đang chằm chằm nhìn anh.

Mọi người tung hô hắn.

Michaelo là người cưu mang những đứa trẻ không nơi dường tựa và truyền đạt ý chí của Thần linh. Tốt bụng và dịu dàng với tất cả mọi người, một người luôn cho đi.

Nhưng Severus biết rõ bộ mặt xấu xa mà hắn cất giấu bên trong.

"Có phải vì năng lực của Irene không?"

Michaelo vừa nghiêng tách trà vừa hỏi. Hắn có vẻ tò mò về mục đích đằng sau sự xông vào đột ngột này của anh.

Severus bị thu hút bởi cái tên phát ra từ miệng hắn hơn là câu hỏi đó.

Irene? Ra đó là tên của cô ấy… Thật là một cái tên đẹp.

'Irene, Irene… Không biết họ của cô ấy là gì nhỉ.'

Anh nhẩm đi nhẩm lại tên cô nhiều lần để khắc ghi vào tâm trí. Anh tò mò về tất cả mọi thứ thuộc về cô.

Tại sao nàng lại ở trong đền thờ, tại sao nàng lại yên lặng ở lại nơi đây… Có vô số câu hỏi nảy ra.

“Đức công tước. Tôi không chắc ngài có đang nghe tôi nói không. Tôi vừa hỏi có phải ngài muốn mang cô ta đi vì năng lực của cô ta.”

Khi không nhận được câu trả lời, Michaelo lên tiếng, vẻ mặt đầy bực bội.

Severus bật cười trầm thấp rồi cất lời đáp lại.

“Có vẻ Đại tư tế giữ nàng lại cũng là vì năng lực của nàng.”

“Chẳng lẽ Đức công tước thì không phải sao?”

“Cho dù ta có nói không phải, ông cũng đâu có tin.”

Severus chẳng có ý định nói cho Michaelo biết động cơ thực sự của mình. Dù sao thì, không thể đoán định được điều gì mới càng khiến hắn bồn chồn lo lắng.

“Ngài định làm gì sau khi mang cô ta đi?”

“Ta định sẽ bảo vệ nàng an toàn hơn bất kỳ ai khác. Ta cũng sẽ bảo vệ nàng khỏi những kẻ nuôi dưỡng ý đồ bất chính.”

“Ngài nghĩ ngài có thể buộc đền thờ phải quỳ gối nếu chúng tôi không tuân theo sao?”

“Ông hẳn phải biết ta sẽ đạt được mục đích dù có mất bao lâu đi nữa. Có vẻ ông vẫn chưa biết ta vừa từ đâu tới.”

Đúng như y nói, Michaelo thực ra đã nghe qua chuyện này.

Công tước đã có được một văn kiện từ Hoàng đế tuyên bố rằng ông ta sẽ không can thiệp vào chuyện của y nữa. Điều này diễn ra vào sáng ngày Irene thực hiện nhiệm vụ. Công tước hình như đã biết chuyện đền thờ nhận và thi hành lệnh của Hoàng đế nhằm lấy mạng y.

“Tôi không thể dễ dàng giao ra một tư tế.”

“Không, điều đó chẳng quan trọng vì vốn dĩ đâu có ai biết đến sự tồn tại của nàng.”

“…Công chúng rồi sẽ nghi vấn về thân phận của Irene.”

“Đó là việc Đại tư tế phải lo.”

Severus chẳng bận tâm nàng sở hữu năng lực gì hay gia thế ra sao.

Irene là ân nhân của y, là người đã vươn tay về phía y. Không còn điều gì khác quan trọng nữa.

“Nó là một đứa trẻ xuất thân thấp kém. Nếu ngài tính bắt nó về làm nô lệ…”

“Đại tư tế đã bao giờ thấy ai biến ân nhân của mình thành nô lệ chưa? Ạnh, phải rồi. Một kẻ chuyên dụ dỗ những đứa trẻ không nơi nương tựa rồi lập ra tổ chức bí mật để dọn dẹp các vụ việc bẩn thỉu thì làm sao nghĩ xa hơn thế được.”

Khi Severus buông lời giễu cợt, chân mày Michaelo nhíu chặt lại.

“Những đứa trẻ đó chỉ đơn thuần là làm tròn bổn phận. Tôi chỉ đang cố dạy dỗ Irene…”

“Ông nói nhiều quá rồi đấy. Ta định cưới Irene làm vợ. Cho nên ông sẽ phải làm người chứng giám.”

“…Ngài rồi sẽ phải hối hận.”

Lão ta dường như đang e ngại việc Hoàng gia biết được năng lực của Irene.

“Sự hối hận đó cũng là do một mình ta gánh chịu.”

Severus đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống lão khi cất lời.

“Đừng bao giờ động chạm vào nàng một lần nào nữa. Ta sẽ đưa Irene đi.”

“Tôi không thể cứ thế giao cô ta cho ngài. Trừ khi có điều kiện là cô ta phải giúp đỡ khi cần thiết…”

“Điều đó cũng không tới lượt ta quyết định. Nếu nàng muốn, ta sẽ giúp bất cứ lúc nào. Xem như cuộc trò chuyện này kết thúc tại đây.”

Y nhìn lướt qua bàn tay đang siết chặt tách trà của Michaelo một cái rồi bước ra khỏi phòng.

Y cần phải nhanh lên, nàng chắc hẳn đang chờ đợi.

Truyện liên quan

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo Hoàn thành Hàn Quốc

Bộ Sưu Tập Tội Lỗi Của Vị Linh Mục Ngoan Đạo

Web Novel R19
Cập nhật: 1 giờ trước

Tóm tắt. “Có ý nghĩa gì đây, Sơ Daphne?”.

64 12
Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi. Hoàn thành Hàn Quốc

Tôi Đã Kết Hôn Với Công Tước Điên Rồ, Kẻ Đã Giết Chồng Tôi.

Web Novel
Cập nhật: 4 giờ trước

Hỏi. Tôi đã hồi phục ký ức kiếp trước, nhưng đó là ngay trước đêm tân hôn với một Hầu ...

116 87
Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng Hoàn thành Hàn Quốc

Những Giờ Khuya Của Hầu Tước Trác Táng

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. 『Với điều này, tôi trịnh trọng tuyên bố trước danh nghĩa Chúa về việc thiết lập hôn ước ...

5 11
Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

160 252
Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy Hoàn thành Hàn Quốc

Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Những bức tường được trang trí bằng hoa rực rỡ đủ màu sắc.

52 85
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 331