Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy - Chương 31

Tôi ép bản thân phải rời mắt khỏi nàng, tuyệt vọng cố không nhìn nữa, rồi bước khỏi đại sảnh dạ yến, lang thang không định hướng. Nếu không làm vậy, tôi biết mình rồi cũng sẽ mò về phía ánh sáng ấy để được nhìn nàng lần nữa. Thật ngu ngốc làm sao, chẳng hề nhận ra bản thân sẽ thiêu rụi chính mình trong quá trình ấy.

Tôi chọn một nơi có phần hẻo lánh rồi ngồi xuống. Ánh sáng mờ nhạt cùng tiếng cười đùa thi thoảng vang lên như muốn bảo rằng nơi này không thuộc về tôi.

Khi tôi ngồi đó phung phí thời gian, đột nhiên có tiếng bước chân vang lên. Trái ngược với dự đoán của tôi, tiếng bước chân ngày một rõ hơn, tiến lại gần thay vì xa dần.

Có phải ai đó đang cần nghỉ ngơi? Tôi gạt bỏ ý nghĩ đó. Dù sao thì rõ ràng họ sẽ chạy mất khi nhìn thấy tôi, nên tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên xem đó là ai.

"A..."

Một âm thanh mềm mại, như chứa đựng sự đau đớn khiến cơ thể tôi phản ứng theo bản năng. Đầu tôi tự động quay sang.

Có thể nào lại là người mà tôi đang nghĩ đến? Sự nghi ngờ trong lòng lập tức tan biến ngay khi tôi thấy nàng đang nhìn thẳng vào mình. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Đôi mắt mở to cùng bờ môi hơi hé mở của nàng đáng yêu đến mức khiến người ta phát điên.

Olivia Flonari.

Cái tên ấy suýt chút nữa đã bật ra khỏi môi, và tôi phải nghiến chặt răng để ngăn nó lại.

Cảm giác như một giấc mơ. Ngày mà tôi được đối mặt riêng với nàng cuối cùng cũng đã đến. Như thể tôi đã trở lại khoảnh khắc thời thơ ấu khi chúng tôi lần đầu gặp gỡ.

Hồi đó cũng vậy, nàng đã tiến về phía tôi khi tôi đang trốn chui trốn lủi một mình. Nàng có nhớ không? Ngày hôm đó? Và tôi của ngày hôm đó?

Hàng ngàn suy nghĩ bắt đầu xoay mòng mòng trong đầu tôi. Dù trong trạng thái thẫn thờ, mắt tôi vẫn chẳng thể dời khỏi nàng. Nàng trông thật lộng lẫy, ăn bận thật kiều diễm. Mặt tôi nóng bừng lên.

"Vinh quang của Đế quốc... nhỉ?"

Bàn tay nàng chuyển động như cánh bướm thanh tao khi cố gắng chào tôi. Tôi không thể thở nổi. Một luồng khí nóng dâng trào bên trong tôi. Tôi chẳng thể nghe thấy nàng đang nói gì.

Mẹ kiếp, tôi cần được nghe giọng nói của nàng nhiều hơn, nhưng tôi không đủ tập trung để hiểu được bất cứ điều gì. Trong lúc tôi chẳng thể làm được gì, một vật mềm mại nhẹ nhàng chạm vào mặt tôi. Một tấm vải? Đến lúc đó tôi mới thấy nét mặt giật mình của nàng.

"Ngài đang chảy máu..."

Chảy máu? Tôi giật nảy mình đứng dắt dậy. Tôi đã cảm thấy mặt mình nóng lên bất thường, nhưng không ngờ lại là chảy máu cam. Thật xấu hổ làm sao.

Tôi phải bỏ chạy trước khi phơi bày thêm bất kỳ hành vi thảm hại nào khác trước mặt nàng. Nhưng trước khi làm vậy, tôi vẫn lén nhìn nàng một lần cuối.

Đôi mắt xanh ấy vẫn không nhìn vào mái tóc đen của tôi. Không hề có sự ghê tởm nào trong đó. Chúng vẫn trong trẻo như mọi khi.

Nuốt ngược sự thất vọng vào trong, tôi quay lưng bước đi. Tôi không thể tham lam hơn được nữa. Chỉ cần có thể gặp nàng như thế này, dù chỉ thỉnh thoảng, thế là đủ rồi.

Cảm giác như thể nàng đang liên tục níu lấy cổ chân tôi, kéo tôi trở lại phía nàng. Tôi chạy, sợ rằng nếu chỉ cần lơ đễnh một chút, tôi sẽ lại thấy mình ở bên cạnh nàng. Tôi chạy và chạy, quyết tâm thoát khỏi nơi này.

Nhưng tại sao, sau tất cả, tôi lại quay trở lại đây? Chiếc ghế dài từng nhộn nhịp giờ đây lại tĩnh lặng như khi tôi mới đến.

Năm Đế quốc thứ 997, ngày 25 tháng 4

Cuối cùng, tôi đã gửi một bức thư cho Công tước Flonari, chỉ định bụng trả lại chiếc khăn tay. Chỉ có thế thôi—tôi sẽ trả lại nó và ra đi không chút hối tiếc.

"..."

Khi được thông báo rằng Olivia đang đợi trong phòng khách, tôi suýt thì mất trí. Tim tôi đập dữ dội như thể muốn lồng ngực nổ tung. Tôi xin viên quản gia một chút không gian riêng.

Tôi cần thời gian để trấn tĩnh lại. Tôi bước ra ngoài dinh thự, tìm kiếm một nơi có thể ở một mình. Tôi cần làm dịu đi trái tim đang loạn nhịp của mình.

Khi đang lang thang tìm nơi ẩn nấp, tôi bắt gặp bóng hình nàng. Nàng đang đợi tôi trong phòng khách. Mái tóc dài của nàng lấp lánh như những viên ngọc thạch, đón lấy ánh sáng.

Vào khoảnh khắc đó, mọi thứ khác đều biến mất khỏi tâm trí tôi.

Tôi quên mất tiếng tim đập liên hồi, quên mất chiếc khăn tay được gấp gọn gàng trong túi, thậm chí quên cả việc mình đang bắt nàng phải chờ đợi. Tôi đứng đó, nhìn nàng đăm đăm không rời.

Tôi hạnh phúc khi được ngắm nhìn nàng một cách tham lam, nhưng cũng đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi vì chẳng thể lại gần nàng.

Năm Đế quốc thứ 997, ngày 9 tháng 5

Hôm nay, giống như bao lần trước, tôi lại ngước nhìn khuôn mặt thanh tú của nàng, được ôm trọn bởi những bông hoa trắng. Tôi đã tự hứa với lòng mình rằng hôm nay nhất định sẽ trả lại chiếc khăn tay, nhưng một lần nữa, tôi lại thất bại. Tôi ra về mà không trả lại được, chỉ biết ngây người nhìn ngắm khuôn mặt nàng, đắm chìm trong khoảnh khắc ấy.

Khi còn lại một mình, tôi tự trách bản thân vì những hành động ngu ngốc, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt nàng một lần nữa, tôi lại chẳng thể giữ nổi lý trí mà cứ thế dán chặt mắt vào nàng mãi không thôi.

Truyện liên quan

Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

27
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 153
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 23 giờ trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 89
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 473