Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy - Chương 35

"Tôi thích màu tóc của anh. Nó thật đẹp và mềm mại."

Giọng nói nhỏ nhẹ của cô nương theo làn gió đêm, và trong khoảnh khắc, dường như thời gian đã ngừng trôi. Cô thích màu tóc của tôi sao? Điều đó có thật là sự thật không? Hay cô đang nói dối? Nhưng cô sẽ không dối tôi đâu. Cô thật sự nghĩ màu tóc của tôi đẹp ư? Mặt tôi ướt đẫm bởi những giọt nước trông như nước mắt.

Mẹ và anh trai chưa bao giờ nói với tôi những lời như thế. Họ luôn bảo tóc đen chỉ là một điềm mê tín, nhưng ngay cả họ cũng chưa từng cất lời thế này với tôi. Một thứ gì đó nặng trĩu cào xé nội tạng tôi, cuộn trào lên làm tôi nghẹn đắng, chặn ngang cuống họng.

Tôi không thể thở nổi, thở dốc từng hơi.

Thứ gì đó rơi xuống giày tôi. Trời chẳng hề mưa, vậy mà dường như cơn mưa ấy chỉ đang trút xuống một mình tôi. Cơn mưa cứ thế trút xuống suốt một hồi lâu.

Đế quốc năm 997, ngày 21 tháng 6

Tôi đã không đến gặp cô suốt mấy ngày liền. Những cảm xúc trong tôi không hề phai nhạt theo thời gian; trái lại, chúng lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.

Nối lưng vào cánh cửa, tôi thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Chỉ cần xoay tay nắm cửa ngay phía trên, tôi đã có thể đến gặp Olivia.

Tôi bật dậy, để rồi lại ngồi xuống. Không, vẫn chưa được. Chưa đến lúc.

Tôi tựa đầu vào cửa và nhắm mắt lại. Tôi đấu tranh với chính mình, chật vật đè nén những cảm xúc cá nhân. Đã bao nhiêu tiếng đồng hồ trôi qua như thế? Rồi tôi nhận được một bức thư.

"Chuyện này... chuyện này không thể nào..."

Tôi giật mình bật dậy, người thẳng đứng khi nhìn thấy người gửi là ai. Là của Olivia! Tôi không thể tin được. Tôi dụi mắt vì ngờ vực. Chính cô là người đã gửi thư cho tôi. Tôi hạnh phúc đến mức gần như không thể giữ nổi bình tĩnh.

Với đôi bàn tay run rẩy, tôi bóc phong thư. Tôi cẩn trọng đến mức hèn nhát, chẳng dám dùng sức vì sợ làm nếp giấy bị dập. Chầm chậm, tôi rút thư ra và mở nếp gấp.

[Xin hãy cứu tôi.

Olivia Flonari.]

Đôi tay tôi mất hết sức lực, bức thư rơi xuống sàn nhà. Tôi đá văng cánh cửa mà mình từng do dự hàng ngàn lần không dám bước qua.

Không còn thời gian để suy tính nữa. Tôi phải cứu Olivia! Bán cầu đại não tôi bị xâm chiếm trọn vẹn bởi duy nhất ý nghĩ đó.

Tôi lao đến dinh thự của Công tước Flonari, trái tim đập liên hồi trong sự hỗn loạn. Tôi từng nghĩ Olivia đã bị bắt cóc, nhưng giờ đây tôi lại rơi vào mớ bàng hoàng tột độ. Trấn tĩnh lại một chút, tôi quay sang Oliver, người vô tình đang ở bên ngoài, và cất tiếng hỏi.

"Olivia đâu?"

Cậu ta thẫn thờ, tâm trí rõ ràng đang đặt ở một nơi khác. Một làn sóng an hiếm lại cuộn trào xâm chiếm tôi. Đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy sao? Tính mạng cô ấy đang gặp nguy hiểm ư? Tôi không thể giữ nổi bình tĩnh khi dồn ép Oliver.

"Oliver!"

Trước giọng điệu hoảng loạn của tôi, ngón tay cậu ta chậm rãi chỉ về phía ngọn đồi phía sau.

"……"

Tôi bản năng cảm nhận được. Đó là một trò đùa. Nhưng giờ thì không thể quay đầu được nữa. Cô ấy đang chờ tôi.

Cô ấy đã nghĩ gì trong những ngày tôi không đến? Điều gì đã đi qua tâm trí cô để triệu hồi tôi thế này? Tôi tò mò. Tôi muốn biết suy nghĩ của cô.

Nhưng đồng thời, một phần trong tôi lại muốn quay lưng đi. Tôi không muốn gặp cô. Tôi không thể tin vào bản thân mình rằng sẽ không mất kiểm soát.

Tôi chậm rãi thúc ngựa tiến về phía trước. Chỉ có một con đường duy nhất dẫn lên đồi sau. Khi đi theo con đường nhỏ được chăm chút kỹ lưỡng, một căn nhà gỗ nhỏ hiện ra, tắm mình trong ánh hoàng hôn đang buông xuống.

Vậy là, Olivia đang ở đây... Tôi leo xuống ngựa và đứng trước cánh cửa. Tôi vội vã đưa tay vuốt lại mái tóc rối nát và quệt nhẹ lên môi.

Tôi đã chăm sóc đôi môi mình mỗi ngày, kể từ lần chúng suýt chút nữa đã chạm vào môi cô. Tôi nghĩ điều đó là cần thiết, phòng trường hợp có bất kỳ sự tiếp xúc vô tình nào. Tôi phải chuẩn bị sẵn sàng, dù biết mình không nên nghĩ theo hướng này. Đây chính là lý do tôi không đến thăm cô sớm hơn. Tôi sợ mình sẽ phạm sai lầm.

"Olivia?"

Làm ơn, xin cô đừng ở đây. Có lẽ Oliver đã nhầm. Không, tôi mong cô ở đây. Tôi nhớ cô. Không, cô không nên ở đây. Những suy nghĩ trong tôi rối tung như một mớ bòng bong. Cổ họng tôi khô khốc. Tôi cảm thấy hồi hộp.

"Asher, vào đi."

Chết tiết! Mặt tôi đỏ bừng. Cơ thể tôi lập tức nóng bừng lên. Chỉ cần nghe thấy giọng nói của cô thôi cũng đủ để đẩy tâm trí và thể xác tôi vào sự điên loạn. Tôi muốn phá nát cánh cửa mong mong này và nuốt chửng cô ngay lập tức.

Tôi chộp lấy tay nắm cửa một cách thô bạo, nhưng lại không đành lòng mở cửa. Ý nghĩ sẽ đối xử với cô một cách cẩu thả đã níu chân tôi lại.

Bên trong, tôi nghe thấy tiếng tay nắm cửa xoay chuyển. Olivia, không thể chờ đợi thêm được nữa, đang cố gắng mở cửa. Chẳng hề nhận ra, tôi siết chặt tay hơn.

"Asher? Cửa không mở được!"

"Đợi một chút. Olivia, chờ một chút thôi."

Giọng tôi run run.

"Tôi xin lỗi. Tôi nghĩ mình không nên nhìn cô lúc này."

"Mở ra đi. Tôi cần nhìn thấy mặt anh ngay bây giờ."

Nhưng tất nhiên, Olivia vẫn là Olivia. Cô ấy là một chiến binh không biết đến hai từ lùi bước. Còn tôi chỉ là một người lính tội nghiệp, hoàn toàn bất lực trước cô.

Lực ép nơi bàn tay tôi nới lỏng. Cánh cửa mở ra. Gương mặt cô xuất hiện. Rạng hồng lan rộng trên mặt khiến tôi vội vã đưa tay che lại. Cô chẳng hề bận tâm đến sự ngượng ngùng của tôi mà kéo tợn tôi vào bên trong.

Truyện liên quan

Omega Hoàn Hảo Của Tôi Đang ra Hàn Quốc

Omega Hoàn Hảo Của Tôi

Web Novel R19
Cập nhật: 33 phút trước

Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.

122 67
Hình Xăm Hoa Trà Đang ra Hàn Quốc

Hình Xăm Hoa Trà

Web Novel R19
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.

173 153
Lớp Học Cô Dâu Hoàn thành Hàn Quốc

Lớp Học Cô Dâu

Web Novel R19
Cập nhật: 1 ngày trước

Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...

85 89
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất Hoàn thành Hàn Quốc

Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất

Web Novel
Cập nhật: 1 tuần trước

Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".

51 475