Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy - Chương 52
Giọng nói cất lên hỏi Asher đượm một vẻ chín chắn, thâm trầm. Olivia sôi nổi, tinh nghịch ngày nào giờ đây đã trở nên trầm lắng và khôn ngoan hơn theo năm tháng.
"Liv, có em ở bên cạnh thì làm sao anh thấy cô đơn được?"
Đúng lúc ấy, một làn gió nhẹ dịu dàng như nụ cười của Olivia lướt qua họ. Tiếng bọt sóng trắng xóa vỗ vào gờ đá lớn cùng nhịp vỗ về của đại dương mang lại cảm giác bình yên đến lạ cho tâm hồn họ.
Asher và Olivia ngồi trên chiếc ghế dài đỉnh vách đá, lặng nhìn ánh hoàng hôn chìm dần xuống vùng biển bao la trước mặt.
"Bọn trẻ đi cả rồi, dinh thự trông trống trải quá."
"Nghĩ lại thì, các con mình ngoan ngoãn là thế, không biết chúng thừa hưởng cái sự hăng hái ấy từ ai nhỉ?"
"Hả?"
Olivia ngạc nhiên nhìn Asher, rồi bất giác bật cười thành tiếng.
"Ricky với Ririn ngày trước cũng đâu có kém phần hiếu động."
"……"
Asher im lặng, dường như đang chìm vào dòng hồi tưởng.
Đã hơn hai mươi năm kể từ ngày anh rút khỏi chiến tuyến. Thế nhưng, trông anh vẫn phong độ và vững chãi như những năm tháng thời đỉnh cao.
Olivia nhẹ nhàng vén những lọn tóc ngắn trên trán anh vốn đang tung bay theo gió biển, rồi khẽ hỏi:
"Sao anh chẳng thay đổi chút nào thế?"
"Chỉ vì có em thôi."
Asher và Olivia tựa trán vào nhau rồi cười nắc nẻ như những đứa trẻ. Trong mắt họ, niềm tin và tình yêu dành cho đối phương vẫn đong đầy như trước.
Olivia tựa đầu lên vai Asher, hướng mắt về phía ánh hồng đêm đang lan rộng nơi chân trời.
"Thỉnh thoảng, à không, thực ra là rất thường xuyên, em hay nghĩ về quá khứ."
Khi người ta già đi, họ có xu hướng ngoảnh lại quá khứ nhiều hơn là nhìn về tương lai. Những ngày tháng thanh xuân rực rỡ, chói lọi, khi mọi thứ chói chang đến mức khó lòng mở mắt.
"Olivia, anh cũng vậy. Hồi đó em thật sự rất dũng cảm."
Asher đặt một nụ cười lên trán Olivia. Cô mỉm cười, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì đó xa xăm trong ký ức.
"Sao ngày đó em lại vội vàng đến thế nhỉ? Ngay năm sau khi anh trở về, chúng mình đã kết hôn rồi. Hồi ấy… em nhớ Cha cứ đấm ngực sương sương rồi than thở về mấy thủ tục lễ nghi, nhưng giờ thì em đã hiểu rồi."
"Giờ em mới hiểu thì hơi muộn đấy, khi mà em đã có cả cháu nội cháu ngoại rồi."
Trước lời trêu chọc của Asher, Olivia liếc nhìn anh một cái, nhưng chẳng chút giận dỗi. Anh cười khẽ rồi nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu gối nhỏ nhắn của cô.
"Anh nghĩ xem hồi đó Cha thấy em làm nũng, hờn dỗi thì ông đã nghĩ gì nhỉ?"
"Chắc là ông phải vất vả lắm. Giờ có con rồi anh mới hiểu. Mình không thể giữ khăng khăng một đứa trẻ bên mình mãi được, vì chúng rồi sẽ muốn cất cánh bay đi và tìm con đường của riêng mình. Chắc hẳn ông đã buồn lắm. Olivia, chúng mình cũng từng trải qua cảm giác đó rồi."
"Đúng vậy. Nhưng trong mắt Cha, em vẫn mãi là đứa con bé nhỏ, và đôi khi em lại quên mất cảm giác làm cha mẹ là thế nào."
Asher vòng tay ôm lấy bờ vai mảnh dẻ của Olivia. Dạo gần đây, Olivia hay cảm thấy cô đơn, nhất là những lúc bọn trẻ đến thăm dinh thự rồi lại rời đi.
"Sao thời gian lại trôi nhanh đến thế nhỉ? Mới hôm nào Ricky và Ririn còn là những đứa trẻ ẵm ngửa, mà giờ chúng đã lập gia đình và có con rồi. Em thật sự không thể tin nổi."
"Cái hồi hai đứa song sinh ấy cứ túm tụm lại nghịch ngợm làm anh phát phát điên lên được. Thế mà giờ nhìn chúng xem."
Asher và Olivia, vẫn như mọi khi, cùng hướng mắt về một khoảng trời. Ánh sáng từ biển cả nhuốm sắc màu ấm áp chảy tràn dưới chân họ, vươn lên dõi theo từng bước chân.
Asher lặng lẽ an ủi Olivia, người đang cảm thấy cô đơn mà chẳng thốt lên lời.
"Olivia, bọn trẻ có thời gian của chúng, và chúng ta có thời gian của riêng mình. Anh cảm thấy rốt cuộc chúng ta cũng trọn vẹn khi ở bên nhau, và anh thấy rất hạnh phúc. Anh cảm thấy hôm nay chúng ta hoàn hảo hơn thời trẻ, và còn tuyệt vời hơn cả ngày hôm qua."
Giờ đây, trên khuôn mặt Asher không còn vết tích nào của những vết sẹo thời niên thiếu. Cậu bé nhỏ thó, sợ hãi năm nào cuối cùng đã trưởng thành và chín chắn.
Nghe những lời ấy, Olivia mới cảm thấy thời gian của mình như được trở về đúng quỹ đạo. Kể từ khi cặp song sinh ra đời, cuộc sống của cô luôn xoay quanh chúng. Thời gian trôi đi với trung tâm là các con, khiến khoảng trời riêng của cô dường như đã mờ nhạt ngoài tầm với.
Nhưng Asher đã lấp đầy khoảng trống đó ngay tức khắc. Anh chưa từng quên đi khoảng thời gian của chính mình, và đã nắm tay kéo Olivia ra khỏi những mông lung khi mất phương hướng.
Khi các con đã tự lập, một mầm sống nhỏ nhắn bắt đầu đơm chồi nơi góc trái tim Olivia, nơi từng chỉ có những cơn gió lạnh lùa qua.
Có lẽ nó sẽ nở hoa còn rực rỡ hơn cả trước kia.
Cùng nhau, họ bắt đầu hòa chung nhịp đập của thời gian, khi gõ nhịp một lần nữa.
"Em cứ nghĩ chỉ có hoàng hôn lúc buổi trưa mới đẹp, nhưng hóa ra hoàng hôn lúc chiều tà cũng đẹp đến thế."
"Hoàng hôn lúc nào chẳng đẹp, Olivia."
Hai người họ, cùng nhìn về một hướng, trên môi nở nụ cười bình yên và ấm áp.
"Và nó sẽ luôn đẹp như thế."
Truyện liên quan
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".