Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy - Chương 34
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận luồng nhiệt sục sôi cuộn trào khắp cơ thể. Nó mãnh liệt đến mức tôi tưởng chừng như mình sắp bị chảy máu cam lần nữa. Trong lúc tôi đang chật vật đè nén xúc cảm ấy, Olivia, hoàn toàn không hay biết gì, đã túm lấy vạt áo tôi.
"Ừm..."
"Asher. Hãy gọi tôi là Asher."
Môi tôi tự động cất lời. Tôi khao khát được nghe cô ấy gọi tên mình. Những ham muốn thầm kín cứ thế bộc phát, và tôi chẳng còn thể nào kiểm soát nổi chúng nữa.
Tôi không thể cưỡng lại được. Cuối cùng, tôi bế xóc cô ấy vào lòng rồi bước trở lại xe ngựa. Tôi không thể để cô ấy đi bộ trong rừng với chiếc váy ướt đẫm thế này. Suốt cả quãng đường đi, tôi dường như chẳng thể hít thở bình thường.
Không chỉ bởi vì cơ thể tôi đang rực cháy như ngọn lửa, mà tôi còn cảm thấy tội lỗi, tự xấu hổ với bản thân vì sự dơ bẩn của chính mình khi dám chạm vào cô ấy.
Tôi phải dứt khỏi cô ấy. Nhưng tôi không thể. Tôi không thể bỏ lại cô ấy phía sau. Đây vốn là điều vượt quá tầm kiểm soát của tôi. Cô ấy đáng lẽ phải chạy trốn khỏi tôi, càng xa càng tốt. Đến một nơi nào đó mà tôi không thể đuổi theo. Tôi không thể rời xa cô ấy, nhưng cô ấy thì lại cần phải rời xa tôi.
Thế nhưng Olivia không hề lui bước. Ngược lại, cô ấy còn tiến lại gần tôi hơn. Gần hơn tất cả những gì tôi từng dám tưởng tượng.
Cô ấy đang thử thách tôi. Cô ấy khiêu chiến tôi như một ác quỷ đang thử thách những dục vọng của con người. Nhưng Olivia à, em không thể là ác quỷ được, vậy nên kẻ phản diện chắc chắn phải là tôi. Em chỉ là một nữ thần đang thử thách cái ác mà thôi.
Năm Đế quốc thứ 997, ngày 14 tháng 6
Ngay cái ngày Olivia hồi phục, tôi cảm thấy mọi thứ mình từng cố gắng gầy dựng đều sụp đổ tan tành. Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tất cả những điều tôi từng cố quên đi lại ùa về quay quắt. Tôi thậm chí bắt đầu tưởng tượng ra những điều mà trước đây mình chưa từng chú ý tới.
Khi lặng lẽ bước theo sau cô ấy trong buổi tản bộ, tâm trí tôi hoàn toàn hỗn loạn. Đáng ra tôi không nên nghĩ những điều mình đang nghĩ, nhưng rồi cô ấy mỉm cười. Nụ cười ấy làm tôi có cảm giác như cô ấy thấu thị mọi điều đang diễn ra trong đầu mình, khiến toàn thân tôi run lên bần bật.
Nhưng cảm giác đó không kéo dài lâu. Olivia loạng choạng, những cử động của cô ấy trở nên thiếu vững vàng. Dù dáng vẻ ấy trông có vẻ không tự nhiên, tôi vẫn không thể ngăn mình lo lắng. Cô ấy vừa mới bình phục chưa được bao lâu. Liệu có phải một cơn sốt khác lại kéo đến? Tôi nhận ra bản thân đã tự động bước về phía cô ấy từ lúc nào.
"Em nghĩ là em sắp ngã mất!"
Đầu gối cô ấy dường như sắp chạm xuống mặt đất.
"Không!"
Tôi hoảng loạn. Đừng lại như thế nữa mà. Cơ thể cô ấy mỏng manh đến nhường nào chứ? Sao tôi có thể mang những tư tưởng đê tiện như vậy trong khi cô ấy đang thế này? Tôi thật tồi tệ, tôi là một kẻ ghê tởm. Cảm giác tội lỗi như đang siết chặt lấy cổ họng tôi.
Tôi nhẹ nhàng lau vầng trán của Olivia, mong kiểm tra được nhiệt độ cơ thể cô ấy.
"......"
Cô ấy có đang sốt không? Trái ngược với dự đoán rằng nó sẽ nóng đến mức làm bỏng tay tôi, trán cô ấy chỉ hơi ấm áp.
Tôi bối rối, ngơ ngác nhìn cô ấy. Với đôi mắt khép hờ và mơ màng, cô ấy đang dán chặt ánh nhìn vào môi tôi. Bất ngờ thay, mọi dây thần kinh trên cơ thể tôi đều tập trung dồn về bờ môi ấy. Tôi không thể ngừng nghĩ về nó.
Tại sao cô ấy lại nhìn tôi như vậy? Môi tôi cảm thấy khô khốc. Tôi không thể cưỡng lại việc liếm nhẹ bờ môi mình.
Đúng lúc đó, ánh mắt Olivia trở nên mờ ảo. Khuôn mặt cô ấy ngày càng dịch lại gần hơn. Hơi thở của cô ấy hòa quyện vào hơi thở của tôi. Trái tim tôi đập liên hồi.
Chúng tôi sắp sửa chạm vào nhau. Chúng tôi sắp sửa...!
'Thằng tồi tệ bẩn thỉu này! Sao mi gan ngông cuồng như thế...!'
Trong gạt gẫm khoảnh khắc, giọng nói của cha tôi vang lên trong đầu như một trận lôi đình. Tôi chết đứng. Tôi suýt chút nữa đã chạm vào cô ấy.
Tôi ngay lập tức giật mình lùi lại. Tôi đúng là một tên đê tiện bẩn thỉu.
Tôi bỏ lại Olivia ở đó trong sự bàng hoàng và bỏ chạy. Tôi muốn khóc. Lồng ngực tôi đau đớn như bị kẹp chặt.
"Á!"
Tôi vung kiếm điên cuồng. Tôi muốn rũ bỏ hết sự dơ bẩn này.
"Đi đi! Tránh xa ra!"
Làm ơn, hãy ở xa tôi ra. Tôi muốn đến bên cô ấy. Tôi muốn chạm vào cô ấy.
Năm Đế quốc thứ 997, ngày 16 tháng 6
Hôm nay, tâm trạng Olivia có vẻ không được tốt. Vì điều đó, tôi không thể nào chợp mắt, tâm trí bồn chồn không yên. Tôi bước về phía phòng cô ấy. Trời đã muộn.
Đó không phải là thời điểm thích hợp để ghé thăm, nhưng tôi chẳng biết làm cách nào để quay đầu lại nữa.
Như thường lệ, tôi đứng dưới bóng cây nở hoa trắng, ngước nhìn lên cửa sổ phòng cô ấy. Đèn vẫn sáng. Chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra ở phòng salon hôm nay.
Có phải là vì tôi không? Có phải vì tôi cứ bám theo cô ấy, nên tôi mới gây ra rắc rối cho cô ấy không?
Khi tôi đứng đó, chìm đắm trong những suy nghĩ rối bời và đăm đăm nhìn ánh sáng hắt ra từ phòng cô ấy, Olivia bất ngờ bước ra ngoài ban công.
"Asher?"
Gương mặt ngạc nhiên của cô ấy xuất hiện. Tôi thấy cô ấy đang nói điều gì đó, nhưng tôi chẳng thể nghe thấy. Có thực sự là vì tôi không? Đương nhiên rồi, một kẻ như tôi thì...
Truyện liên quan
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".