Kẻ Rình Rập Của Người Phụ Nữ Ấy - Chương 46
“Mỗi lần anh ấy ra chiến trận, lòng con lại thắt lại vì lo sợ. Những đêm dài chờ đợi anh trở về, con biết mình chẳng thể nào chợp mắt. Nhưng mà, mẹ ơi… anh ấy sẽ luôn quay về bên con, giống như ngay lúc này đây. Nơi anh ấy thuộc về, mái ấm của anh ấy, là ở bên con. Cho nên, dù phải trải qua biết bao đêm dài khắc khoải, con cũng không sợ hãi, chẳng chút chần chừ.”
Oliver cố nén cơn sóng cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực khi nghe những lời Olivia bộc bạch.
“Mẹ ơi, con muốn trở thành mái ấm thực sự của anh ấy càng sớm càng tốt.”
Người mẹ cuối cùng cũng không giấu nổi dòng nước mắt. Bà ôm chắt đứa con gái đã khống lớn vào lòng ấm áp.
“Liv, con gái yêu của mẹ. Phía trước con sẽ chỉ toàn là tình yêu và hạnh phúc thôi.”
Olivia cũng gục đầu vào bờ vai mềm mại của mẹ mà khóc nức nở hồi lâu. Oliver nhìn ánh nắng rực rỡ vàng rực chiếu qua khung cửa sổ, khóe mắt cũng chực trào nước mắt.
* * *
Khi cùng Olivia bước ra khỏi phòng mẹ, Oliver tự dặn lòng rằng trước khi mùa hè khép lại, Olivia sẽ có được một đám cưới trọn vẹn như nguyện ước.
Thế nhưng khác với mẹ, cha của họ vẫn chưa sẵn sàng để con gái rời xa vòng tay mình. Dù thu đã cận kề, ông vẫn chẳng thể chuẩn bị tâm lý.
“Thế này không ổn. Oliver, mau thay quần áo đi.”
Không thể kiên nhẫn thêm được nữa, Olivia cuối cùng cũng ra tay. Oliver nhắm tịt mắt, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp ập đến. Cậu thấy một luồng lạnh sống lưng, chẳng biết cô chị mình sẽ bày ra trò gì.
“Ch-Chị định làm cái gì đấy?”
“Đến nơi rồi chú sẽ biết.”
Sau khi miễn cưỡng thay đồ dưới sự thúc ép của Olivia, Oliver trố mắt kinh ngạc nhìn diện mạo mới của chị gái.
“Chị trang điểm kiểu gì thế này rồi rốt cuộc định đi đâu?”
Cậu thực sự hoảng sợ. Lớp trang điểm đậm nét, hoàn toàn lạc quẻ với bộ váy trang nhã thanh lịch, khiến cô trông dữ dội và sắc sảo đến lạ. Nếu mục tiêu của cô là áp đảo người khác bằng vẻ ngoài, thì cô đã thành công mỹ mãn.
“Đến nơi rồi chú sẽ biết. Mau đi theo chị.”
Tiếng gót giày cao gót nát trên sàn đá cẩm thạch nảy lên giòn giã, nhịp nhàng như muốn đập tan mặt đất dưới chân.
Dù trong lòng mảy may không muốn đi theo, Oliver dưới sự giục giã của Olivia đành phải bước tiếp.
* * *
Một giờ sau, cậu đã hối hận đến tận xương tủy.
“Đây là Hoàng cung đấy!”
Nhìn nét mặt của Olivia, rõ ràng cô không đến đây để gặp Asher. Nếu vậy, khả năng duy nhất còn lại là cô định đến diện kiến Hoàng đế.
“Đồ phù thủy! Chị lừa em rồi lôi em đến tận đây hả?”
Bây giờ nghĩ lại mới thấy lạ. Bình thường cô toàn bảo cậu biến đi cho khuất mắt, vậy mà hôm nay lại lặng lẽ và ngoan ngoãn dẫn cậu tới đây.
“Đi hai người nói chuyện vẫn hơn là đi một mình.”
Cậu chỉ muốn đấm cho cái mặt trơ tráo đó một phát. Oliver chật vật nén cơn bốc hỏa, cố gắng suy nghĩ tích cực dù trong lòng đầy bức bối.
Hoàng đế đâu phải người muốn gặp là gặp, yêu cầu diện kiến đột ngột thế này thế nào cũng bị từ chối…
“Bệ hạ đang đợi. Mời hai vị đi đường này.”
Tại sao chứ? Trong lúc Oliver đứng chết trân không thốt nên lời, Olivia lại nhếch môi cười đầy giễu cợt.
“Chị đã gửi thư trước khi chúng ta xuất phát rồi.”
Olivia chu đáo hơn cậu tưởng nhiều. Và cô cũng tự tin hơn rất nhiều so với những gì cậu hình dung.
“Xin Bệ hạ ban ân cho phép chúng thần kết hôn.”
Vị Hoàng đế có nét mặt hao hao Asher nhưng màu tóc lại hoàn toàn trái ngược, đang nhìn Olivia với ánh mắt đầy thích thú.
“Hừm? Ta đã nhận được cái gì đâu.”
Oliver biết rõ Hoàng đế và cha cậu đã trao đổi thư từ với nhau nhiều lần. Vậy mà hành vi giả vờ như không biết của Bệ hạ lại trơ trẽn và ma mãnh đến mức suýt chút nữa đã lừa được cả cậu.
Hơn nữa, nếu có nhận được gì, thì đó hẳn phải là thư cầu hôn. Ở Đế quốc, phụ nữ chủ động gửi thư cầu hôn cho đàn ông được coi là chuyện xấu hổ, nên Bệ hạ có lẽ đang cố tình chọc tức Olivia bằng câu nói đó.
Trong khi đó, Oliver, người cảm thấy mình chỉ là một kẻ đứng xem trong trò chơi này, đang lo lắng chờ đợi.
Olivia với nụ cười đắc thắng lấy ra một phong thư màu trắng.
“Thực ra thần đã mang nó theo bên mình rồi.”
Đó chính là thư cầu hôn.
Trong một khoảnh khắc, cả Oliver lẫn Hoàng đế đều lặng người không nói nên lời. Một lần nữa, Olivia lại tính toán và táo bạo hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
Nhưng Hoàng đế cũng không phải người dễ bị nốc ao, ông nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.
“Em trai ta dường như vẫn chưa biết chuyện này. Chẳng phải chúng ta nên thông báo cho nhân vật chính trước sao?”
Nghe đến đó, Oliver mất hết lý trí, quên mất mình đang ở đâu mà hét lên vào mặt Olivia.
“Cái gì! Chị làm tất cả những trò này mà còn chưa nói với Hoàng tử sao?”
“Trật tự! Chị định tạo bất ngờ cho anh ấy vào ngày cưới. Nhưng giờ thì hết cách rồi.”
“Chị… đồ điên này…!”
Cuối cùng, sau khi thốt ra những lời lẽ không nên có trước mặt Hoàng đế, hai chị em đã bị tống cổ ra khỏi phòng diện kiến. Dù có thể nghe thấy tiếng cười của Hoàng đế vọng ra từ bên trong, nhưng hai chị em lúc này còn mải ném những lời lăng mạ vào mặt nhau.
Vài ngày sau sự cố vô lý đó, Oliver nhận được thư từ Asher. Đó là một lời cầu cứu khẩn thiết. Không thể từ chối lời khẩn cầu chân thành của Asher, Oliver cuối cùng đã đến điểm hẹn.
Ngồi đối diện nhau trong một cửa hàng đồ ngọt sầm uất ở trung tâm thành phố, hai người đàn ông trông lạc quẻ một cách kỳ lạ với khung cảnh xung quanh.
Oliver, cảm thấy không thoải mái khi gặp Asher bên ngoài công phủ, loay hoay vân vê các ngón tay vì bối rối.
“Ưm… Mái tóc ngắn trông hợp với ngài hơn đấy.”
Truyện liên quan
Omega Hoàn Hảo Của Tôi
Tóm tắt. Tôi mệt mỏi vì bị đánh giá chỉ qua vẻ bề ngoài.
Hình Xăm Hoa Trà
Tóm tắt. Nàng công chúa xinh đẹp như tiên nữ, Amber.
Lớp Học Cô Dâu
Tóm tắt . ※ Cuốn sách này có mô tả về việc giam cầm, các hành vi có sự đồng ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".