Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng - Chương 22
[previous_page]
[next_page]
Vương cung biệt thự của Vương quốc Rừng Jiol giờ đây đã trở thành dinh cơ của Luuty Rigas.
Nó hơi quá rộng lớn đối với một mình Luuty, thế nên phần lớn các căn phòng đều bị bỏ trống không dùng đến.
Trong một trong số ít căn phòng được tận dụng──căn phòng mà cô dùng làm phòng ngủ của mình, Luuty từ từ mở mắt.
「Nn……」
Vẫn quấn mình trong chiếc chăn ấm áp, Luuty hướng ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ.
Bầu trời vẫn chìm trong bóng tối, và vầng trăng đang lơ lửng ở đó.
Trời sáng hãy còn rất xa.
Sau khi lơ mơ nhận thức được điều đó, Luuty trở mình để quay lưng lại với phía cửa sổ.
Nằm đối diện với những kệ sách được xếp chặt chẽ là một chiếc bàn nhỏ cùng chiếc ghế mà cô vẫn thường hay sử dụng.
Một quả cầu ma pháp đang lơ lửng ở đó, và một người đàn ông tóc vàng đang lặng lẽ lật từng trang sách.
Nhìn thấy những cuốn sách chồng chất lên nhau trên mặt bàn, Luuty nhắm nghiền mắt lại trong đầu thầm nghĩ “Ngày mai mình phải dọn dẹp lại chúng mới được……”.
「……Nn!?」
Một người đàn ông tóc vàng ư?
Cảm nhận rõ một sự lạc lõng vô cùng mãnh liệt, Luuty vội vàng hất chăn ra rồi bật dậy. Sau đó, cô chĩa thẳng cây quyền trượng vẫn luôn đặt dưới gối để phòng thân về phía người đàn ông ấy.
Quả cầu ánh sáng đang lơ lửng trên đầu người đàn ông nọ bỗng vút bay lên tận vùng gần sát trần nhà trong lúc ánh sáng ngày một rực rỡ hơn.
Chỉ một lát sau, khi quả cầu ánh sáng chiếu rọi khắp căn phòng, Luuty cuối cùng cũng nhận ra thân phận của kẻ đang có mặt ở đây.
「……Anh đang làm gì thế?」
Vừa trừng mắt nhìn người đàn ông ấy──nhìn Sancreed, Luuty vừa lên tiếng hỏi.
「Ý cô là tôi sao?」
「Ở đây còn ai khác ngoài anh nữa à?」
Sau khi Sancreed gật đầu, hắn đặt cuốn sách trên tay xuống bàn.
「Đúng thế thật…… Dù rằng tôi chỉ đang đọc sách thôi mà.」
Ngẫm lại cho kẽ, bình thường Luuty vẫn luôn cất sách lên kệ hẳn hoi trước khi đi ngủ.
Nói cách khác, những cuốn sách ở trên bàn chính là do Sancreed đã lấy ra.
「Chắc là vậy rồi. Thế, đây là đâu thế nhỉ?」
「Hình như là phòng của anh thì phải…… mà có chuyện gì thế, anh vẫn còn đang ngái ngủ à?」
「Ý・tôi・là! Tôi đang hỏi tại sao anh lại ở đây khi biết rõ đây là phòng ngủ của một người phụ nữ cơ mà! Không, trước đó nữa, anh đã ở đây từ khi nào hả!?」
[]
Cùng lúc hét lên câu đó, Luuty ném thẳng chiếc gối về phía Sancreed.
Sancreed dễ dàng đón lấy nó rồi ném trả lại vị trí cũ trên giường, đoạn gật đầu một cái “fumu”.
「Phải rồi, ấy là vì những cuốn sách trong căn phòng này là những cuốn thú vị nhất…… Hơn nữa, chà, tôi nghĩ rằng việc tự ý sử dụng một căn phòng mà không có sự cho phép của chủ nhân ngôi nhà là điều không đúng đắn. Thế nên tôi vẫn ở lại trong một khoảng không gian nằm trong tầm mắt của cô. Còn về việc tôi đã ở đây từ bao lâu rồi…… Fumu, tôi có cảm giác như quãng thời gian ấy có lẽ cũng khá lâu rồi đấy.」
Nhìn Sancreed điềm tĩnh đáp trả cô cho đến tận cùng, Luuty lả người rồi ngã phịch xuống giường.
「Cô không sao chứ? Cơ thể đang không khỏe ở đâu à?」
「Anh có chút ý thức nào rằng tất cả là do lỗi của anh không vậy?」
Khi Luuty trừng mắt nhìn Sancreed, hắn lại bày ra một vẻ mặt như thể thấy điều đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
「Cô đang nói tôi đã làm gì cơ chứ?」
J「Để xem nào. Anh hoàn toàn không có chút tế nhị nào cả. Thêm nữa, anh lại thiếu cả ý thức chung, thiếu phép tắc, và thiếu cả sự ân cần. Rồi thì, ừm……」
「Hiểu rồi. Giờ cô nhắc tôi mới nhớ, đáng lẽ tôi không nên ghé thăm vào ban đêm thế này mới phải.」
「Trước chuyện đó thì đây là phòng của phụ nữ cơ mà.」
Bị nói thế, Sancreed cất cao giọng lên như thể cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra vấn đề.
「À hăng, hóa ra là vậy. Nhưng mà, tôi không phải là loại cặn bã dám ra tay với bạn bè của mình đâu biết chưa?」
「Đó không phải là vấn đề ở đây. Nghe này, vào những lúc bình thường, thứ gọi là sự khác biệt giữa nam và nữ là vô cùng lớn. Chúng ta luôn cần phải lưu tâm đến điều đó đấy, anh hiểu chứ?」
「Nhưng mà, sự khác biệt về giới tính đâu có liên quan gì đến tình bạn. Chẳng phải việc hành xử mà cứ phải bận tâm đến sự khác biệt giữa nam và nữ mới chính là phân biệt đối xử sao?」
「Tôi không phủ nhận bản thân khái niệm đó, nhưng nghe cho kỹ đây được chứ? Nó không phải là loại vấn đề như thế. Không phải là về việc bản thân những người trong cuộc nghĩ gì, tôi đang nói về việc những người xung quanh sẽ nghĩ gì cơ.」
Lắng nghe lời giải thích của Luuty, Sancreed đưa tay lên miệng ra điều đẫm suy tư.
Và rồi, khi hắn từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế, hắn bắt đầu cẩn trọng quan sát xung quanh.
Hắn mở cửa phòng rồi đưa mắt nhìn ra hành lang, và cuối cùng là nhìn ra bên ngoài qua khung cửa sổ.
Sau khi quay người lại hướng về phía Luuty, hắn mỉm cười thân thiện.
「Cứ yên tâm đi, xung quanh đây không có một bóng người đâu.」
「……Đủ rồi đấy. Ngày mai tôi sẽ thuyết giáo em một trận ra trò.」
Luuty thở dài một tiếng, đoạn đưa tay vuốt lại mái tóc.
Rồi, ngồi phịch xuống giường, cô ngáp ngắn ngáp dài.
「Mà đầu tiên, giờ này cậu đến đây có việc gì thế?」
「Có tên Kỵ sĩ Thần điện Gió phải không nhỉ? Tôi muốn gặp cậu ta.」
Kỵ sĩ Thần điện Gió.
Kẻ đó hiện đang là nhân vật nổi tiếng nhất tại Vương quốc Rừng Jiol, đồng thời từng là học trò của Luuty trong khoảng thời gian cô làm chủ tịch hội đồng quản trị Trường Mạo hiểm giả Edius tại Vương quốc St. Altlis.
Cậu ta là con trai của gia tộc Công tước Albania thuộc Vương quốc St. Altlis, mang tiếng là đối thủ cạnh tranh với người bạn cùng lớp Kain Stagius theo cách này hay cách khác.
Tên cậu ta là Nefas Albania.
Nếu cô nhớ không lầm, hiện tại cậu ta đang có mối quan hệ với đội trưởng Kỵ sĩ đoàn Trọng trang Vương quốc Rừng Jiol là Elriol……hoặc ít ra sự tình được nhìn nhận là như vậy.
Nghĩ lại thì, hình như đó phần lớn chỉ là tình cảm đơn phương từ phía Elriol, nhưng ngẫm việc cậu ta vẫn chưa tài nào dứt ra được, có lẽ việc Nefas sa vào lưới tình cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
「Cậu ta ư……Cậu tìm cậu ta rốt cuộc có việc gì?」
「Ừm, tôi muốn hỏi về một người mang tên Seira. Tôi nghe nói Nefas sẽ biết về cô ấy.」
Luuty cũng nhớ đến cái tên 『Seira』.
Cô là con gái của gia tộc Công tước Necros thuộc Vương quốc St. Altlis, đồng thời cũng là học viên của Trường Mạo hiểm giả Edius. Nếu trí nhớ không đánh lừa cô, hình như quan hệ giữa cô bé đó và Nefas vốn chẳng mấy tốt đẹp gì.
「Hà, về con bé đó ư……Tuy thế, một lần nữa, tại sao chứ?」
「Vì mục đích của tôi.」
Nghe vậy, Luuty trầm ngâm.
Cô không biết cái mục đích mà Sancreed vừa nhắc đến rốt cuộc cụ thể là gìn gì.
Luuty vốn đã chẳng còn liên quan gì đến Trường Mạo hiểm giả, nhưng nếu đó là chuyện ảnh hưởng đến sự an nguy của những học trò cũ, cô không thể cứ thế làm ngơ được.
「……Tôi có thể hỏi mục đích đó là gì không?」
「Sạc Hỏa. Tôi muốn hỏi ý nghĩa của những lời mà người ta đồn cô ấy từng thốt ra.」
「Hà……」
Sancreed đáp lại một cách suôn sẻ, nhưng dẫu có nghe thấy thế, Luuty vẫn chẳng tài nào hiểu được ý nghĩa đằng sau.
Tuy vậy, xem chừng đó không phải là một mục đích nguy hiểm gì cam go.
Vẫn chưa rõ liệu Nefas có tường tận về cái gọi là Sạc Hỏa kia hay không, nhưng nếu cục diện là thế này, dẫu có để họ gặp nhau thì chắc cũng chẳng gây ra rắc rối gì.
「Được thôi. Ngày mai tôi sẽ dẫn cậu đi gặp cậu ta.」
Luuty đáp.
「Vậy thì tôi nhờ cậy cả vào cô nhé.」
Thấy Sancreed ngoan ngoãn cúi đầu, Luuty không khỏi mỉm cười cay đắng.
Cứ mỗi lần cô nghĩ rằng người đàn ông này toàn làm những chuyện thiếu tá bát thế nào, thì hắn ta lại bất ngờ tỏ ra lịch thiệp và khéo léo trong những tình huống kỳ cục.
Nếu phải dùng đúng một cụm từ để hình dung……hắn quả thực là một “gã kỳ lạ”.
「Quan trọng hơn, hôm nay cậu hãy về phòng đi đã. Ngày mai rồi tôi sẽ dẫn đường.」
Yêu cầu của Luuty có thể coi là vô cùng hợp tình hợp lý, thế nhưng động tác của Sancreed lại khựng lại hoàn toàn.
Và rồi, sau khi nhắm nghiền hai mắt như thể đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì trong chốc lát……hắn lại một lần nữa ngồi phịch xuống chiếc ghế.
「……Tôi sẽ không làm phiền giấc ngủ của cô đâu, vậy tôi ở lại đây luôn không được sao?」
「Đương nhiên là không được rồi.」
「……Hiểu rồi. Vậy, cô có thể cho tôi mượn một căn phòng nào khác được chứ? Tôi sẽ tá túc ở đó cho đến sáng.」
Đáng ngờ làm sao.
Chứng kiến thái độ khả nghi đến cực điểm của Sancreed, Luuty ném về phía hắn ánh mắt đầy hoài nghi.
Đó rốt cuộc là dáng điệu của một kẻ đang cố che giấu điều gì đó.
「……Sancreed, khai thật ra xem nào. Nếu không, tôi sẽ dùng vũ lực đuổi cổ cậu đi đấy.」
「……Tôi lỡ làm Fainell nổi giận rồi. Ít nhất thì tối nay có vẻ tôi không về nổi đâu.」
「Hai người rốt cuộc lại gây ra chuyện gì thế hả……」
Dư sức mường tượng ra viễn cảnh đó, Luuty đưa tay đập trán thở dài.
Sancreed hẳn lại vô tâm vô phác lỡ lời nói ra câu gì thừa thãi rồi đây.
Lý do Luuty không kiên quyết bắt Sancreed phải cuốn gói khỏi đây ngay lập tức, là bởi cô nghĩ rằng lỡ đâu Fainell có đuổi theo tới nơi, thì tên này khéo lại lội sang nhờ cô đứng ra hòa giải hộ không chừng.
「……Lo mà xin lỗi Fainell cho đàng hoàng vào đấy, rõ chưa?」
Sancreed nhủ thầm.
「Ừ, tôi biết rồi. Đợi lúc cơn giận của cô ấy dịu đi một chút, tôi sẽ ra mặt tạ lỗi.」
Sancreed liền lảng tránh ánh mắt ngán ngẩm của Luuty.
Hắn nhận thức rõ rằng bản thân đang thốt ra những lời vô cùng thảm hại.
Tuy nhiên, đành chịu thôi.
Để dùng vũ lực đè bẹp một Fainell đang tức giận, dù là trên toàn bộ Vương quốc Zadark, họ cũng phải mạnh ngang ngửa Raktor.
Thấy Sancreed trưng ra biểu cảm phức tạp đó, Luuty mỉm cười khổ sở.
Khi nhìn Fainell và Sancreed, họ khiến cô có cảm giác như thể cuộc xung đột giữa loài người và Ma tộc trong quá khứ chỉ là một thứ trò đùa nào đó.
……Dù là bây giờ, cô vẫn nhớ.
Về khoảng thời gian khi họ hứng chịu cuộc tấn công từ một Ma tộc tự xưng là Kiếm Quỷ, và đánh mất một trong những người đồng đội đầu tiên của cô──Ria.
Ma Vương Gramfia và thuộc hạ Ma tộc của hắn mà cô từng chiến đấu cùng Dũng sĩ Ryuuya, bọn chúng không còn nghi ngờ gì nữa chính là hiện thân của cái ác.
Tuy nhiên, còn Vermudol thì sao.
Ngay lúc này đây, liệu Ma tộc ở Đại lục Tối, nơi hiện được gọi là Vương quốc Zadark, có phải là một cái ác cần phải bị loài người tiêu diệt không?
Câu trả lời tất nhiên là không.
Cô thậm chí còn nghĩ rằng mối quan hệ hiện tại giữa Vương quốc Rừng Jiol và Vương quốc Zadark chính là bằng chứng cho thấy câu trả lời đó là hoàn toàn chính xác.
「Đành chịu vậy thôi. Xin hãy dùng tạm căn phòng nào đó ở đâu đó đi. Ta sắp đi ngủ lại đây.」
「Ừ, thế thì đỡ cho tôi quá.」
Nói rồi, Luuty lại trườn lên giường.
……Đúng thế, nhóm của Vermudol chắc chắn không phải là kẻ xấu.
Những quốc gia khác rồi cũng sẽ hiểu điều đó vào một ngày nào đó.
Một khi chuyện đó xảy ra, nền hòa bình đích thực chắc chắn sẽ lại đến vào lần này.
Một thế giới nơi họ sẽ không còn phải mất đi bất cứ ai rồi sẽ tới.
「……Ngủ ngon nhé, Sancreed.」
「Ừ, ngủ ngon.」
Sau khi Sancreed đáp lại như vậy, hắn nhẹ nhàng đặt tay lên nắm đấm cửa.
Hắn khẽ mở cửa ra để không làm gián đoạn giấc ngủ của Luuty và──
「……Luuty. Xin lỗi nhưng hãy dậy ngay lập tức đi. Có tình trạng khẩn cấp rồi đây.」
「Đêm nay đẹp trời thật đấy, phải không Sancreed. Cậu có nghĩ thế không, hửm.」
Nhìn thấy bóng dáng của Fainell ở bên kia cánh cửa, Luuty thở dài một hơi.
Xem ra tối nay cô lại chẳng thể nào ngủ nổi rồi.
Truyện liên quan
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...