Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 101

[previous_page]

[next_page]

Trong căn phòng ký túc xá của Học viện Hoàng gia, có hai thiếu nữ đang thả lỏng cơ thể nghỉ ngơi.

“Cậu rảnh rỗi thật đấy.”

“Đành chịu thôi. Tớ đã xin nghỉ một tuần để trốn đi chơi, nên hiện tại không thể đường hoàng xuất hiện giữa ban ngày được.”

Đó là Rona và Catalina.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi họ sơ ý bỏ chạy khỏi Chris. Cả hai vẫn luôn trốn kỹ cùng nhau.

Vì lường trước viễn cảnh tồi tệ nhất là Chris sẽ truy cùng diệt tận đến tận nhà, họ quyết định chọn cách ẩn mình ngay chốn phồn hoa.

Căn phòng rộng hơn mức cần thiết, nhưng việc phải trốn trong này lại khiến họ cảm thấy vừa chán chường vừa ngột ngạt.

“Ba ngày đã trôi qua rồi. Tớ ước gì cơn giận của tiểu thư Chris có thể phai mờ theo thời gian.”

“Tớ tự hỏi... Ơ.”

Dù có sự chênh lệch về thân phận xã hội, họ vẫn hòa hợp khá tốt, nhưng việc ở bên nhau lâu như thế khiến cả hai đã cạn kiệt chủ đề trò chuyện.

Trái ngược với Rona đang tao nhã tựa người vào ghế, Catalina bất ngờ đứng bật dậy, tiến thẳng đến bên cửa sổ để quan sát tình hình. Cô dùng một chiếc gương cầm tay để phản chiếu ánh sáng từ khung cửa.

“À, xem ra cô ấy vẫn còn tức giận nhỉ. Hơn nữa, có tin đồn là tiểu thư Chris đã tự giải tán câu lạc bộ fan hâm mộ của chính mình rồi.”

“...Hành động kỳ lạ đó của cậu có ý nghĩa gì không?”

“Tất nhiên là có chứ. Tớ vẫn đang liên lạc với các thành viên câu lạc bộ bên ngoài để thu thập thông tin đấy thôi.”

“Hừm...”

Rona không biết nên nói gì.

Mọi thứ đối với cô đều đáng ngờ.

“Cậu ở trong câu lạc bộ báo chí cơ mà, phải không?”

“Vâng?”

“...Cậu không phải là gián điệp đấy chứ?”

“Ahaha. Tiểu thư Rona, ngài đọc quá nhiều tiểu thuyết giải trí rồi đấy à? Tớ đời nào lại đi thu thập thông tin bằng một cách lộ liễu thế này. Làm vậy sẽ ảnh hưởng xấu đến công việc của tớ mất. Cứ tin tưởng tớ đi.”

Catalina đáp lại một cách thản buông lơi, khiến Rona chẳng buồn gặng hỏi thêm. Những gì cô ấy nói là sự thật. Không đời nào câu lạc bộ báo chí lại làm cái chuyện lố bịch là dùng tín hiệu ánh sáng cả. Mặc dù Catalina cứ hành động như thể cô biết một điều gì đó, Rona đành vờ như không thấy.

“Ra... ra là vậy. Tớ rất ấn tượng khi cậu có thể xin nghỉ phép được đấy chứ.”

“Đương nhiên rồi chứ.”

Rona đổi chủ đề để chuyển hướng nghi ngờ. Học viện có những quy định rất nghiêm ngặt về việc xin nghỉ phép. Ngay cả đám cưới hay tang lễ của người trong gia đình cũng chưa chắc đã được duyệt nghỉ nguyên một tuần.

Catalina chỉ thản nhiên gật đầu.

“Tớ nắm thóp được bà quản lý ký túc xá và một giáo viên, nên chuyện này chỉ là muỗi đối với tớ thôi.”

“Tớ không hiểu sao mình lại đi hỏi câu đó nữa.”

“Ahaha. Không sao mà. Nhờ thế mà chúng ta mới có được chút tiện lợi chứ.”

Rona liếc nhìn Catalina bằng ánh mắt khinh miệt, người đang cười mà chẳng lộ chút tội lỗi nào.

“Chà, đúng là vậy thật... Nhưng mà làm thế nào mà cậu lại túm được điểm yếu của họ hay vậy?”

“Tớ rất thích cách cậu căm ghét sự bất công đấy, tiểu thư Rona. Gác chuyện đó sang một bên đi, tớ không ngờ tiểu thư Chris lại phát hiện ra câu lạc bộ fan hâm mộ vào thời điểm này đấy.”

“Tớ cũng nghĩ vậy.”

Có lẽ vì thấy Rona tỏ vẻ khó chịu, Catalina đành đổi chủ đề.

Câu lạc bộ fan hâm mộ là ý tưởng do Catalina đưa ra với nửa đùa nửa thật, thế mà Rona lại biến nó thành hiện thực chỉ trong chớp mắt.

Cô vốn lường trước khả năng Chris sẽ nổi giận vì họ tự ý thành lập mà không xin phép.

Họ cứ làm thế anyway, nghĩ rằng sẽ chẳng sao miễn là Chris không nhận ra.

“Nhưng cô ấy lại giải tán nó mất tiêu. Bọn mình đã bỏ biết bao công sức, thế mà mọi thứ lại kết thúc trong chớp mắt.”

“Ừa. Nó tiện lợi thật đấy, nhưng giờ thì chúng ta chẳng thể làm gì được nữa rồi.”

“...Tiện lợi?”

“Không có gì đâu. Hơn nữa, chúng ta được mời đến đây cũng là vì chuyện đó... ối.”

Catalina vẫn vừa trao đổi thông tin vừa trò chuyện với Rona, nhưng đột nhiên lùi lại khỏi khung cửa sổ.

“...Đã có chuyện gì xảy ra sao?”

“Công chúa đã trở về rồi.”

Vẻ mặt của Catalina trông như đang trêu chọc, nhưng mặt Rona thì cứng đờ lại.

Người mà căn phòng họ đang tá túc thuộc về... đang quay trở lại.

Chủ nhân của căn phòng này.

Căn phòng này.

Tầng ba của ký túc xá.

Chỉ những người có địa vị cao hơn hầu tước và gia đình họ mới được phép đặt chân đến đây.

“Ta đã trở về. ……Nơi này đối với cô có đủ thoải mái không?”

“Vâng, cảm ơn.”

“Cảm ơn ngài rất nhiều.”

Catalina đáp lại một cách tự nhiên, trong khi Rona cúi đầu hành lễ lịch sự.

Thiếu nữ mỉm cười trước cách cảm ơn có phần trái ngược của họ.

“Xin cứ tự nhiên như ở nhà. Căn phòng này vốn quá sức với tôi rồi.”

Đôi mắt xanh của nàng phảng phất sắc trời và màu đất mẹ. Mái tóc vàng mềm mại chấm vai. Đó là độ dài khá ngắn đối với một quý cô, nhưng lại làm nổi bật lên cá tính riêng.

Michelie Noir.

Chính là người em gái của Chris đã che chở cho họ tại căn phòng này.

“Ahaha. Thật đáng xấu hổ làm sao. Tiêu thư Chris thì nổi trận lôi đình, vậy mà chính em gái cô ấy lại đang che chở cho chúng ta. Thật trớ trêu.”

“Tôi nghĩ Đại tỷ chỉ đang ngượng ngùng thôi. Chị ấy thường có xu hướng phản ứng thái quá mỗi khi cảm thấy xấu hổ về điều gì đó.”

Tầng ba, nơi chỉ giới đại quý tộc mới được phép vào.

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Rona.

Michelie là con gái của Công tước, thế nên việc Rona nhìn thấy nàng ở đây có lẽ là điều hiển nhiên.

Nhưng đồng thời, nàng cũng chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi.

Vậy thì, liệu nàng thực sự có quyền ở lại đây hay không? Ngoài thân phận là con nuôi của gia tộc Noir, còn điều gì khác cho nàng đặc quyền ấy?

Rona bắt đầu dâng lên một cảm giác kỳ lạ, trong khi Catalina vẫn đang tận hưởng cuộc trò chuyện với Michelie.

“Nhưng không sao đâu. Tôi nghĩ chị tôi sẽ sớm thay đổi thái độ thôi.”

“Ta hiểu rồi. Chà, với hiểu biết về tiểu thư Christina, cô ấy chắc sẽ phải bận rộn với con gái của chú Istar đấy.”

“……Tôi lại ước gì Freesia chưa từng gặp chị ấy.”

“Tại sao chứ? Trông họ có vẻ hợp nhau mà.”

“Họ đang hợp nhau đến mức quá đà ấy chứ. ……Nhân tiện đây.”

Trong lúc Rona mải chìm đắm trong suy nghĩ, Michelie dời ánh nhìn về phía cô và mỉm cười dị dàng.

“Có chuyện gì không ổn sao?”

“……Ồ, không có gì đâu.”

Cô chần chừ không dám hỏi.

Cô nghĩ rằng tốt nhất mình nên giữ im lặng lúc này, rồi sau đó hãy bàn lại chuyện này với Catalina.

Nhưng đôi mắt xanh biếc của Michelie bắt đầu khiến cô cảm thấy ngợp thở.

Đôi mắt ấy tựa như có thể thấu suốt tâm can cô, và sẽ nuốt chửng lấy cô trọn vẹn.

“……Có chuyện gì không ổn phải không, tiểu thư Rona?”

“Ơ.”

Catalina khẽ lay vai cô và kéo cô trở về thực tại. Cô thoáng thở phào nhẹ nhõm trong vài giây.

Thế nhưng cô lại chẳng đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt Michelie.

“K-không có gì đâu, thực sự đấy.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá.”

Rona cảm thấy sợ hãi trước cô thiếu nữ nhỏ hơn mình hai tuổi này. Cô từ từ cúi đầu xuống và quyết định chôn vùi những suy nghĩ của mình, không bao giờ nhắc lại thân thế của Michelie nữa.

Truyện liên quan

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng Hoàn thành Nhật Bản

Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng

Cập nhật: 4 ngày trước

Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...

375 499
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~ Đang ra Nhật Bản

Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~

Web Novel Tomu Omi
Cập nhật: 1 tuần trước

「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .

32 223
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ Đang ra Nhật Bản

Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ

Web Novel Shinonomaru @ Ayaka R15
Cập nhật: 1 tuần trước

Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...

32 228
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~ Đang ra Nhật Bản

Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~

Cập nhật: 1 tuần trước

◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...

25 386