Chị Tôi Là Nữ Chính, Còn Tôi Là Nữ Phản Diện - Chương 108
[previous_page]
[next_page]
Định mệnh đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
“……Mọi chuyện kết thúc rồi.”
Sau khi cuộc tranh luận khép lại, tôi trở về phòng và ngả người gục xuống chiếc giường.
Chiếc giường mềm mại dịu dàng ôm ấp lấy cơ thể tôi.
Trái lại, tôi chẳng thể nào chấp nhận nổi thực tại tàn nhẫn ấy.
Hồi kết của Định mệnh đã được tuyên bố một cách rõ ràng.
Nói cho ngay, Mariwa vẫn luôn là kẻ đi ngược lại với số phận từ trước đến nay. Ít nhất, đó là nhận định của cô ấy trong cuộc tranh luận. Ngay khoảnh khắc tôi định chuyển hướng tấn công sang việc nhục mạ nhân cách của Michelie, Mariwa đã lập tức ngăn tôi lại. Tôi chẳng có lấy một cơ hội để diễn theo kịch bản nữa rồi.
Nhờ vậy mà cuối cùng chúng tôi lại có một cuộc tranh luận thực sự có ý nghĩa.
Dù thế, đó không phải là vấn đề.
“Tôi cũng đã thua…….”
Tôi, một thiên gia, đã nếm mùi thất bại trong cuộc tranh luận.
Tất nhiên, tôi đã hành xử dựa trên giả định rằng mình sẽ đóng vai ác nữ, thế nên tôi thua Michelie đơn giản chỉ vì bản thân không đưa ra một lập luận đanh thép nào. Nếu tôi làm việc đó một cách nghiêm túc, tôi sẽ chẳng bao giờ thua cô ấy đâu, vậy nên lòng tự tôn của tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Gạt chuyện đó sang một bên, vấn đề thực sự lúc này là phải làm gì tiếp theo đây.
“Tại sao mọi chuyện lại chẳng suôn sẻ chút nào thế……”
Tôi ôm chặt chiếc gối rồi lẩm bẩm càu nhàu.
Tôi đã cố gắng hết sức kể từ khi Michelie nhập học Học viện, và giờ thì tôi đã cạn kiệt đường lui rồi. Ba năm trời ròng rã đi theo con đường của Định mệnh hóa ra đều là công cốc. Giờ tôi phải làm sao đây?
Tôi chẳng thể hiểu nổi nữa rồi.
Nằm sấp trên giường, chốc lát sau tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Không hiểu vì sao, khi tỉnh dậy, tôi đã thấy Surfania ngồi sẵn trên chiếc ghế trong phòng mình.
“Đáng đời lắm, Chris.”
Cô ấy gấp cuốn sách lại như thể nhận ra tôi đã tỉnh giấc. Cô ấy nhìn xuống tôi bằng một ánh mắt lạnh băng.
“……Cậu muốn gì chứ?”
Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang mơ, nhưng đây chắc chắn là hiện thực.
Ai đã để cô ấy vào đây thế?
Không, tôi biết rồi. Chắc là người hầu rồi. Cô ấy hẳn phải biết tôi có quen biết với Surfania, nên mới để cô ấy vào.
Nhưng cô ấy đến đây vì mục đích gì chứ?
Từ lúc nhập học Học viện đến giờ, chưa một lần cô ấy chủ động đến tìm tôi, vậy tại sao hôm nay cô ấy lại tự nguyện đến đây? Bộ cô ấy đến để chế nhạo tôi vì thua cuộc tranh luận chắc? Ừ, khả năng cao là thế rồi.
Tôi đã nghĩ vậy, cho đến khi trông thấy thứ đặt trên bàn.
“Cũng lâu rồi nhỉ, chúng ta làm một ván cờ đi?”
“……”
Rốt cuộc thì cô ấy đang tính mưu trò gì đây?
Tôi nghi ngờ việc cô ấy đến đây chỉ để vui đùa như những ngày xưa cũ. Ngay từ đầu, cô ấy vốn chẳng phải là người chủ động tiếp cận tôi trong quá khứ cơ mà.
Nhưng thế cũng chẳng sao cả.
“……Được thôi.”
Tôi miễn cưỡng bước xuống giường và ngừng suy nghĩ.
Chẳng còn điều gì quan trọng nữa khi mà tôi đã thất bại. Tôi đã mất đi phương thức để bảo đảm tương lai tươi sáng cho Michelie.
“Chắc là nó sẽ giúp tâm trạng tôi khá hơn chút ít đấy.”
“Ra vậy. Thật tốt khi thấy cậu vẫn còn biết điều đấy chứ.”
Chúng tôi ngồi đối diện nhau và bắt đầu bày bàn cờ lên. Đã lâu lắm rồi chúng tôi mới lại cùng nhau chơi trò này.
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ nhường cho tôi đi trước, thế nhưng cô ấy lại là người ra quân đầu tiên mà chẳng thèm nói một lời nào. Tôi duyên dáng đi nước cờ tiếp theo của mình.
Chúng tôi di chuyển những quân cờ của mình mà không hề thực hiện thêm bất kỳ nước đi mới hay táo bạo nào.
“Cậu biết đấy, tớ vẫn luôn nghĩ rằng cậu ngày càng sa sút qua từng năm. Tớ vẫn luôn nghĩ rằng, Chris rồi sẽ càng trở nên ngốc nghếch hơn, và gây ra nhiều rắc rối hơn trên con đường của mình.”
“Bản chất cậu đúng là vô duy thế đấy.”
“Thế mới đúng chứ. Tớ không nghĩ đó là một điều xấu, nhưng tớ tự hào mình là người phù hợp nhất để chỉ trích cậu đấy.”
“Cậu nên nghĩ đó là một điều xấu đi thì hơn.”
Chúng tôi vừa di chuyển các quân cờ vừa trò chuyện hệt như những gì cả hai từng làm trong quá khứ. Không hiểu sao mọi thứ lại mang lại cảm giác tự nhiên đến lạ thường, cứ như thể không có bất kỳ chuyện gì xảy ra trong suốt ba năm qua vậy.
Chúng tôi đang bước vào giai đoạn giữa trận.
Nhưng gần đây tớ mới nhận ra. Rằng cậu không hề sa sút hay gì cả.
“Hiển nhiên rồi. Tôi vẫn luôn tiến bộ—”
“Không.”
Cô ấy ngắt lời tôi, phủ nhận những gì tôi vừa nói.
“Cậu hoàn toàn chẳng trưởng thành chút nào cả.”
Tôi khựng lại ngay khi chuẩn bị thực hiện nước đi tiếp theo.
Không phải vì lời nói của cô ấy.
Mà là vì sự căng thẳng của ván cược giữa trận.
Ván đấu vẫn chưa ngã ngũ, nhưng đội hình của tôi lại đang rơi vào thế bất lợi nhẹ.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi bàn cờ. Trông Surfania vẫn bình thản, không một chút kiêu ngạo.
“Cậu đã lầm tưởng tai hại nếu nghĩ rằng tôi không thể đánh bại cậu. Tôi không phải kẻ đần độn cứ mãi thua cậu mà chẳng chịu tiến bộ.”
“Cậu đang có ý định nói rằng tôi sẽ thua sao?”
Một ngọn lửa bùng lên trong lồng ngực tôi.
Đúng vậy. Tôi không nên để bản thân mình lụi tàn ở nơi này.
Tôi là một thiên tài, và tôi căm ghét thất bại.
Tôi sẽ cứu lấy em gái mình. Dù Định Mệnh có ở đâu đi nữa, dù tôi có trơ trọi một mình, tôi nhất định sẽ cứu con bé.
“Phải. Cậu sẽ thua.”
“Đừng có coi thường tôi, Surfania. Nhân tiện đây, hãy để tôi nói một lời cảm ơn.”
Cuối cùng tôi cũng hạ nước đi.
Được Surfania khích lệ, quyết tâm trong tôi lại sục sôi trở lại.
“Nhờ cậu mà tôi vừa chợt nhớ ra. Tôi sẽ làm những gì mình phải làm. Đó chính là lý do tôi được sinh ra.”
“Tôi cứ tưởng cuối cùng cậu cũng chịu nghiêm túc rồi chứ, nhưng xem ra cậu vẫn chỉ là một tên ngốc trốn tránh thực tại mà thôi. Con người sinh ra chẳng vì lý do gì sất. Cũng chẳng có thứ gì là bắt buộc phải làm cả. Con người đơn giản là dồn hết sức lực để làm những gì họ muốn làm.”
Trái ngược với sự nhiệt huyết của tôi, Surfania vẫn điềm tĩnh và lạnh lùng.
“Nhưng mà, được thôi. Vì đây là một cơ hội tốt, chúng ta hãy cá cược đi.”
“Ồ?”
Tôi chợt nhớ về khoảng thời gian tại Lễ hội cách đây nhiều năm, và cả lần đầu tiên tôi gặp Hoàng tử Endo.
Nhưng chúng ta không thể đem toàn bộ tiền bạc ra cá với những đối thủ ngẫu nhiên hay ký tên lên một tờ giấy trắng được. Dù sao thì, lỗi trong cả hai lần đó chủ yếu đều là do Leon và Endo.
“Chúng ta cá cược cái gì?”
“Nếu cậu thua, cậu sẽ phải xin lỗi.”
“……Với cậu á?”
“Hả?”
Surfania cau mày, vẻ mặt khó chịu.
“Gì chứ? Cậu đã làm điều gì mà phải xin lỗi tôi à? Sao cậu không nói ra luôn đi?”
“Không, nếu có thì cậu mới là người phải xin lỗi ấy chứ.”
Chính tôi là người đã cắt đứt mối quan hệ với cô ấy, nhưng tôi đã vô cùng sốc khi bị cô ấy mắng mỏ công khai trước mặt mọi người. Tôi giữ im lặng vì biết rằng bản thân mình cũng sai, nhưng lời quở trách của cô ấy thực sự ở một đẳng cấp khác.
Vụ việc đó đã đóng đinh vị trí của chúng tôi. Nghĩ lại thì, đó chính là ngòi nổ khiến Định Mệnh chệch khỏi quỹ đạo.
“Ra vậy. Thế thì nếu tôi thua, tôi sẽ xin lỗi cậu. Thậm chí, tôi sẽ xin lỗi công khai giữa chốn đông người.”
Chết tiệt.
Tôi thật sự cạn lời.
Tôi lại để cô ấy tự mình đưa ra các điều kiện. Hơn nữa, nhìn vào lại giống như thể tôi là kẻ cầu xin cô ấy vậy. Giờ thì khó mà rút lại lời nói được rồi.
“……Tôi nên xin lỗi ai đây? Chắc là Michelie à?”
“Tại sao tôi phải làm kẻ trung gian giữa cậu và cô ả độc ác đó chứ? Cậu ngu ngốc à?”
Surfania hừ lạnh đầy phẫn nộ.
“Những kẻ độc ác và lũ ngốc nên cắn xé nhau suốt phần đời còn lại đi. Như thế có khi lại hay hơn nhiều.”
“Cậu đang gọi ai là kẻ độc ác đấy?”
“Hừ.”
Tôi theo phản xạ trừng mắt nhìn cô ấy, khiến cô ấy bật cười khẩy.”
“Cuối cùng thì, cậu vẫn ám ảnh với cô em gái của mình như mọi khi.”
Tôi á khẩu không nói nên lời.
Tôi đã lỡ lời quá nhiều lần rồi. Kể từ sau thất bại trong cuộc tranh luận, tâm trạng tôi đã chùng xuống, có lẽ tôi đã quá lơi lỏng chỉ vì đối phương là Surfania.
“Thôi, dẹp chuyện đó sang một bên, hãy nói về người mà cậu nên xin lỗi đi. Cậu nên tự nhận thức được điều đó nếu chịu suy nghĩ một chút. Cậu nghĩ tại sao tôi lại tốn từng ấy công sức để mời bằng được tiểu thư Toinette danh giá đến trường? Tôi đã phải khổ sở lắm mới thuyết phục được cô ấy đấy.”
“……Hả?”
“Xin lỗi tiểu thư Toinette đi.”
Khuôn mặt tôi cứng đờ lại.
Surfania nhìn tôi với vẻ mãn nguyện.
“Hì hì. Đúng thế đấy. Ta rất muốn nhìn thấy biểu cảm đó của ngươi.”
“S-Surfania. C-cô. Lý do cô gọi Mariwa đến đây……?”
“Không phải quá rõ ràng sao?”
Cô ta nở nụ cười chế giễu đặc trưng, rất phù hợp với vẻ ngoài thông minh của mình.
“Tất cả đều là hành hạ ngươi đấy.”
“……”
Được rồi.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ chơi khô máu với cô ta.
Truyện liên quan
Công Việc Đơn Giản Chỉ Là Chết Dưới Tay Anh Hùng
Do mưu đồ của thực thể bí ẩn “Ma Thần”, một chàng trai trẻ, Nakajima Ryou, đã được tái sinh ...
Nếu Như Ở Okehazama Imagawa Đã Thắng ~ Chế Tạo Quốc Gia Không Đốt Cháy Của Tôi, Kẻ Xuyên Không Thời Chiến Quốc ~
「Nếu như ở Okehazama, Imagawa Yoshimoto đã đánh bại Oda Nobunaga –」. .
Nhật Bản là kẻ thù ở dị giớ
Một ngày nọ, Nhật Bản cùng toàn bộ lãnh thổ bị chuyển đến một thế giới khác.. Vệ tinh biến ...
Tái Tạo Starship! ~Game Thủ Chuyển Sinh Vào Thế Giới Game Sf Muốn Khôi Phục Hình Dáng Lý Tưởng Của Cỗ Máy Yêu Quý Đã Bị Khởi Tạo Lại~
◇Chàng trai trẻ, Ren, yêu thích thể loại game online SF nơi anh lái tàu vũ trụ và rong ruổi ...