Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Tái ngộ đầy chóng vánh
Tầm nhìn vốn bị bao phủ bởi sắc trắng dần dần nhuốm màu, khung cảnh mở ra kéo theo những âm thanh náo nhiệt lan tỏa xung quanh. Chớp mắt liên tục như để thích nghi, nơi cậu nhìn quanh là quảng trường đài phun nước mà mình đã thoát khỏi trò chơi vào tối qua.
Tối qua tuy đã để lộ dáng vẻ thảm hại trước mặt bao người, nhưng lần nữa đặt chân xuống thế giới ảo này, sự chú ý dành cho cậu lại chẳng có là bao. Dù thực tế mới chỉ khoảng bảy giờ sáng nhưng lượng người chơi qua lại vẫn rất đông đúc, dù vậy có vẻ cậu đã tránh được việc đụng độ với đám đông tối qua nên cảm thấy khá an tâm.
Ngủ một giấc thật ngon suốt một đêm, Sora quay trở lại thế giới ảo với tâm trạng tươi mới, tự tiếp thêm cho mình đầy tràn sức sống bằng một tiếng "Tốt rồi". Dù sao đi nữa, cậu phải hướng tới mục tiêu tái ngộ với Haru, người mà cậu đã đơn phương chia tay chỉ vì ngượng ngùng.
Dù đã được anh ấy giúp đỡ nhiều đến thế, vậy mà cậu lại đơn phương thoát game khi còn chưa kịp lấy phương thức liên lạc. Cậu muốn gặp lại anh thêm một lần nữa để đường đường chính chính xin lỗi, và nếu có thể, cậu mong hai người sẽ trở thành bạn bè của nhau.
Dù đã lựa chọn sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng quả nhiên việc chọn Istia dường như vẫn là điều hiếm hoi đối với các người chơi mới. Sora tự ý thức đến phát chán từ ngày hôm qua rằng một kẻ dường như không mạnh về chiến đấu như mình rất cần đồng đội để phá đảo trò chơi. Trong tình cảnh không thể trông đợi vào bạn cùng kỳ hay người đến sau một cách thuận lợi như thế, người duy nhất cậu có thể nghĩ đến để dựa dẫm chỉ có Haru.
Dù cảm thấy áy nát vì dường như chỉ biết dựa dẫm vào người khác, nhưng trong tình thế bắt buộc thì đành chịu... và trên hết, chuyến phiêu lưu cùng anh ấy thực sự rất vui. Dù đến tận phút cuối cùng có thoáng thấy một mặt như thế của anh, nhưng nếu nghĩ rằng anh chỉ đang phấn khích đến mức không thể kiểm soát thì cũng không phải là không thể chấp nhận.
"Liệu mình... có thể gặp lại anh ấy không nhỉ..."
Quả nhiên điều đáng tiếc nhất chính là sự ngu ngốc của bản thân tối qua khi hành động theo cảm xúc trong lúc xấu hổ mà thoát game. Trò chơi này được thiết kế sao cho nếu không xây dựng bất kỳ đường dây cộng đồng nào như đăng ký bạn bè hay tham gia bang hội thì sẽ không thể trao đổi tin nhắn.
Vì vậy, để Sora có thể gặp lại Haru, không còn cách nào khác ngoài việc nén đau thương đi hỏi thăm hành tung của anh từ những người chơi qua đường, hoặc phó mặc cho vận may nguyện cầu một cuộc ngẫu nhiên lần thứ hai.
Ở một Istia hoàn toàn vắng bóng người chơi mới thì những kẻ nhìn một cái biết ngay là tân thủ như họ chắc chắn sẽ rất nổi bật, việc thực hiện cách trước có lẽ không quá khó khăn―――vấn đề duy nhất là Sora lại mắc phải chứng sợ người lạ.
Ý thức được tâm trí mình đang muốn chần chừ chạy trốn sang cách thứ hai, Sora xua tay "không được không được" rồi tự xóc lại tinh thần cho bản thân khi sắp sửa yếu đuối một cách tự nhiên.
"Mọi chuyện là do mình làm hỏng, nên mình phải tự mình cố gắng lên mới được!"
Khi thì đứng thẫn thờ với nét mặt ủ âu, khi thì mỉm cười rạng rỡ khi nhớ lại chuyến phiêu lưu tối qua, lúc lại buồn bã rủ mắt xuống khi nghĩ đến thất bại sau đó, và cuối cùng là nắm chặt tay tự xóc lại tinh thần để tiếp thêm dũng khí cho chính mình.
Vì Sora sở hữu ngoại hình là một mỹ thiếu nữ hoàn hảo không chút gợn sóng dưới dạng avatar đang làm những hành động như thế, nên cô thiếu nữ đang tràn đầy khí thế lại không hề nhận ra mình đang nhận lấy những ánh nhìn ấm áp từ những người chơi xung quanh.
Trong số đó đương nhiên cũng có những kẻ nhận ra ngay dáng vẻ của một người chơi mới mà muốn tiến đến bắt chuyện với suy nghĩ "Cơ hội đây rồi". Thế nhưng Sora lại chẳng hề chú ý đến những điều đó, cô đang định tiến đến bắt chuyện với một người chơi trông có vẻ tốt bụng vừa đi ngang qua―――chính vào lúc ấy.
"―――Mẹ kiếp cái con lợn lòi chết dệt đó tao nhất định không tha cho mày đâuuuuu!!!"
―――Tiếng gầm giận dữ của Haru, người vừa hồi sinh trở lại mà không hề có điềm báo trước, vang vọng khắp quảng trường đài phun nước sớm hơn bất kỳ ai.
◇◆◇◆◇
Đừng có đùa chứ cái con lợn lòi chết dệt đó tự dưng xông ra rồi thẳng tay khống chế hành động xong ủi một phát dứt điểm thì đỡ thế nào được chứ tao vừa tiêu diệt xong cả đàn đúng lúc ngắt hoàn toàn trạng thái chiến đấu luôn đấy nhé khoảnh khắc đó là kiểu tạo điều kiện xuất hiện Boss sao cơ chế kích hoạt là gì lại phải lùa đàn như mấy thằng ngu kia nữa à những kẻ không theo thiên hướng AGI thì tính sao đây còn điều kiện nào khác "H-Haru-san...?" nữa không hay chắc chắn là có rồi nhỉ kiểu như tiêu diệt một số lượng nhất định chăng? Mà đi săn từng con một thì cũng phiền phức thật đấy quả nhiên lại phải lùa đàn tiếp nhưng cái chiêu khống chế diện rộng đó làm sao để xử lý―――
"Này, Haru-san!"
Một giọng nói đáng yêu quen thuộc đã kéo tôi, kẻ đang quay cuồng suy nghĩ trong cơn giận dữ, trở lại với thực tại. Dù nói là quen thuộc nhưng...
"Ơ, à... Sora?"
Đó chính là người cộng sự một đêm mà tôi đã cùng phiêu lưu ngày hôm qua, người mà vì nhiều lý do đã chia tay trong vội vã.
"Ch-Chuyện là... Ch-Chào buổi sáng."
"Ừ-Ừm. Chào buổi sáng..."
"…………"
"…………"
............ Mớ đời, tính sao giờ. Tôi cũng từng nghĩ gặp lại được thì tốt quá, nhưng ấn tượng cuối cùng lại quá mạnh mẽ khiến tôi không biết phải trưng ra bộ mặt nào, hay nói đúng hơn là cảm thấy ngại ngùng một cách kỳ lạ.
Tạm thời, có lẽ tôi nên gửi lời cảm ơn vì không hiểu sao lúc đó em ấy lại ôm lấy tay tôi chăng. Dù khả năng cao là sẽ bị tát cho một phát.
Đối phương chắc cũng rơi vào cảnh tương tự. Không biết có phải cũng đang nhớ lại những chuyện giống tôi hay không mà má em ấy lại hơi ửng hồng lên, khiến bầu không khí lại càng thêm gượng gạo.
……………………………… Hừm.
Tôi cũng chẳng phải muốn nói câu từ chối cái không khí chua chua ngọt ngọt này làm gì, dù sao tôi cũng là một cậu thanh niên chuẩn bị lên đại học vào mùa xuân này, vẫn còn được phép tận hưởng tuổi trẻ.
Dù ngoại hình chỉ là đồ giả (avatar)... nhưng tính cách tốt, giọng nói lẫn cử chỉ đều đáng yêu, quan trọng nhất là dù khác giới nhưng ở bên cạnh lại không hiểu sao chẳng hề thấy mệt mỏi mà rất dễ chịu. Được một cô gái đang giành được điểm số mỹ thiếu nữ tuyệt đối ở trạng thái hiện tại tạo nên bầu không khí giống như phim hài tình cảm do hiểu lầm nào đó, đối với tôi chỉ có thể gói gọn trong hai chữ vinh hạnh.
Thế nhưng, nói thật thì lúc này tôi đang muốn tận hưởng trọn vẹn tựa game 【Arcadia】 này. Trên hết, qua chuyến phiêu lưu tối qua, tôi biết cô gái này cũng đang đong đầy cảm xúc muốn tận hưởng thế giới này giống như tôi.
Tóm lại ở trạng thái hiện tại, quả nhiên vẫn là từ chối phim hài tình cảm. Tôi biết nếu nói điều này với mấy ông anh tiền bối xung quanh đang trừng mắt nhìn tôi vì đang tạo nên cái bầu không khí kỳ quặc với Sora, đây sẽ là phát ngôn ngông cuồng có khả năng tạo ra một địa ngục hồi sinh bị sát hại không chút thương tiếc―――nhưng vẫn là từ chối.
Được rồi. Kể từ giây phút này trở đi, tôi sẽ coi cô gái trước mặt như một "đứa em gái".
"―――Được rồi."
Khoảnh khắc đưa ra quyết định, tôi cảm thấy những điều phiền phức lộn xộn trong lòng mình dường như đã biến mất sạch sẽ. Sora rất đáng yêu. Nhưng không phải đối tượng kiểu đó, em ấy là một tồn tại như em gái mà ở bên cạnh chơi cùng rất vui, câu trả lời cuối cùng là thế.
"Sora."
"V-Vâng...?"
"Hôm qua anh quên mất chưa kịp nói, nếu được thì chúng ta kết bạn nhé?"
Tôi lên tiếng với tông giọng xua tan sạch sẽ bầu không khí vừa rồi một cách hoàn hảo đến mức chính tôi cũng thấy có chút kỳ lạ. Sora chắc cũng bàng hoàng trước sự thay đổi thái độ quá nhanh này, đôi mắt tròn xoe chớp chớp trông thật đáng yêu.
"Ơ, hả... C-Có được thật không ạ?"
"Có gì mà không được, nếu có thể kết bạn với một cô gái như Sora thì hầu hết đàn ông trên đời này đều giơ tay hoan hô ấy chứ."
"Th...?...!?"
Ah không xong rồi. Một khi đã loại khỏi đối tượng khác giới là cách chọn từ ngữ của mình lại trở nên cợt nhã ngay. Sora dường như càng thêm bối rối trước cách nói chuyện hơi hướng tán tỉnh rõ ràng là khác hẳn với hình ảnh người đàn ông lịch thiệp ngày hôm qua.
Điều chỉnh lại hướng đi nào. Dù là em gái nhưng không được quá thân mật, phải thiên về hướng lịch thiệp một chút...
"Ngày hôm qua vui lắm, nên nếu sau này có thể tiếp tục chơi cùng nhau thì anh cũng rất hạnh phúc."
Nụ cười phải thật tự nhiên―――Hãy giương mắt lên mà nhìn đây, nụ cười công nghiệp tự nhiên được mài dũa suốt ba năm qua!!
"…………"
Sora có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó. Cuối cùng không biết là do nụ cười chiến thần làm thêm của tôi đã phát huy tác dụng hay là do nguyên nhân nào khác―――
"V-Vậy xin được nhờ anh giúp đỡ...!"
Thế là, cái tên của cô thiếu nữ (Sora) đang cúi đầu với dáng vẻ có phần căng thẳng đã được khắc ghi vào danh sách bạn bè vốn còn trống trĩu của tôi.
◇◆◇◆◇
Vì Sora đã đưa ra lời mời đầy vui mừng rằng "Nếu đã tiện thế này thì hôm nay chúng ta lại đi cùng nhau nhé?", tôi không chút đắn đo chấp nhận ngay lập tức và mời em ấy vào tổ đội. Sau khi dẫn em ấy đến cửa hàng NPC để chuẩn bị trang bị giống như tôi, cả hai cùng nhau tiến đến 【Đồng Nguyên Địa Bình】.
Nhân tiện thì em ấy đã mua một chiếc 【Nhẫn Tân Thủ】 dùng để hỗ trợ thi triển phép thuật và bộ giáp da không gây cản trở chuyển động. Thật muốn cái gã dã man nào đó chỉ mua mỗi vũ khí rồi giữ nguyên trang phục ban đầu phải học tập theo.
"Thế nên là, anh đã giao tranh với mấy con lợn lòi đó như vậy đấy."
Sau khi tôi, một kẻ vừa trở về từ cõi chết, giảng giải về con lợn lòi ngu ngốc vốn là kẻ địch chính của khu vực này, Sora vừa gật gù vừa nghiêng đầu thắc mắc.
"Nghe anh kể thì em không nghĩ là chúng lại mạnh đến thế đâu ạ..."
"Thì chúng yếu mà. À không, với chỉ số AGI của Sora thì nếu bị chúng xông đến ở khoảng cách gần thì có lẽ sẽ hơi gay đấy."
"Đúng vậy nhỉ, phải chú ý khoảng cách... À, không phải thế, ý em là đến mức có thể hạ gục được cả Haru-san cơ ạ?"
Hả?............ À, ra là chuyện đó.
"Nếu là chuyện hồi sinh lúc nãy thì thủ phạm không phải là mấy con này đâu."
Mà thực ra lần đầu chủ quan coi thường địch nên tôi đã bị chúng tông chết một lần rồi. Nhưng tôi chẳng dại gì mà đi kể lại trải nghiệm thất bại ngu ngốc đó cho cô gái này nghe làm gì.
"Là một kẻ địch khác ạ...?"
"Nói là khác thì cũng không hẳn, có thể coi nó là đại ca của mấy cái con ngu ngốc... đám lợn lòi này đi."
Tên kẻ địch được đặt là 【Thổ Mai Đại Trư (Beary Boar)】, một gã ngớ ngẩn sở hữu thân hình đồ xộ không dưới năm mét đang nằm vùi mình dưới đất―――nó chính là Boss khu vực cai trị Đồng Nguyên Địa Bình này.
"Nói một cách cụ thể thì, lúc nó xuất hiện sẽ gây ra trận động đất khiến anh bị khống chế cứng hoàn toàn rồi cứ thế bị nó dẫm bẹp dí."
"... Woa."
Dù mang cái mặt mũi gớm ghiếc, nhưng suy cho cùng Sora mới chỉ trải qua cái chết khá "êm ái" là bị một khối nấm tông trúng. Có lẽ chấn động trước câu chuyện thực tế "bị băm thành thịt vụn" của tôi, cơ mặt cô thiếu nữ khẽ co giật một chút.
Bản thân tôi cũng chẳng thiết tha gì việc phải chứng kiến cảnh một mỹ thiếu nữ bị con heo rừng khổng lồ đè bẹp dí. Rất muốn nghênh chiến khi đã nắm chắc phần thắng, nhưng mà, xem nào.
"Một phần cũng do vị trí quá tệ nữa... Tôi không muốn tin rằng việc chui từ dưới đất lên ngay sát sạt trước mắt là thiết lập mặc định đâu."
"Không có... điềm báo gì sao ạ?"
"Điềm báo hả. Ngay trước đó tôi còn đang đùa giỡn với cái đàn lớn tầm ba mươi con, nên đúng là cũng có khả năng tôi đã bỏ lỡ dấu hiệu nào đó."
"Ba mươ... hả, thế là tình cảnh thế nào vậy ạ?"
Đừng có giương cái mặt kiểu "lại (..) làm trò kỳ quái rồi" ra như thế chứ? Tôi cũng đâu có cố tình muốn làm mấy trò biến thái đâu nào.
"Gạt chuyện đó sang một bên, Sora cũng mới gặp lũ heo rừng cùi mía lần đầu, hay là thử săn từng con một xem sao."
"A, vâng!"
Tôi thì sau khi săn được khoảng mười con đã từ bỏ sự chắc chắn mà chọn cách hóa thành một cơn gió, nhưng nếu kiên trì làm ăn chân chính thêm chút nữa, biết đâu tôi đã nhận ra được cờ điềm báo rồi cũng nên.
Khó khăn lắm mới hội ngộ được với Sora thế này. Cứ coi như chuyến đi một mình vừa rồi chưa từng xảy ra, chuyển sang phương châm thư thả tận hưởng thôi.
"Nói... nói là vậy, nhưng em vẫn chưa có phương thức tấn công nào cả..."
Sora như sực nhớ ra, giọng nhỏ dần lại... mà, lạ nhỉ.
"Không phải hôm qua em đăng xuất rồi cứ thế để nguyên sao? Tôi thì đã học vài kỹ năng rồi, Sora cũng nhìn lại xem thế nào đi."
"A... nhắc mới nhớ, em quên mất tiêu."
Tấn công thì đúng là một tay tôi gánh vất, nhưng nếu không có sự hỗ trợ phục hồi của cô thiếu nữ này, chẳng biết tôi đã phải tung tóe hiệu ứng tan biến bao nhiêu lần rồi. Một người đã đóng góp rõ ràng vào trận chiến như cô ấy, thật khó tin là sau khi hạ Boss lại chẳng nhận được kỹ năng nào.
............ Ờ thì, nếu xét theo hành động của người chơi thì e là phép thuật tấn công khó mà tự mọc ra được. Nhưng biết đâu bằng một sự nhầm lẫn nào đó lại học được thì sao. Tôi tin là hệ thống cũng sẽ ưu ái các mỹ thiếu nữ mà―――
"Ưm... 《Tâm Đắc Của Trị Liệu Sĩ》?"
Vâng. Xin thông báo tuyến đường Trị liệu sĩ thuần chủng đã được chốt hạ.
Xướng lên cái tên nghe kiểu gì cũng chẳng liên quan tới tấn công, gương mặt Sora thoáng hiện lên vẻ buồn rầu khó tả. Biết rõ tâm tư của cô thiếu nữ dẫu không giỏi giang nhưng "vẫn muốn bước ra phía trước cùng chiến đấu", tôi lặng lẽ quay đi né tránh cảnh tượng tội nghiệp ấy.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...