Tôi Trở Thành Một Cheat Sống - Chương 178: Aoba / Blood and Soul
[previous_page]
[next_page]
Cậu nhảy lùi lại, ôm lấy Aoba vào lòng.
Cậu cảm nhận được sát khí, cùng với đường kiếm suýt soát sượt qua chóp mũi.
( Không ngờ lại có một kẻ mạnh chờ sẵn ở đây )
Không hiểu sao điều đó lại khiến cậu nghĩ đến Shirokiyami, và Taiyou thủ thế.
Nhưng khi nhìn lại khung cảnh trước mắt……đối thủ của cậu lại hoàn toàn là một sự hụt hẫng.
Đó là một cô bé nhỏ nhắn gợi nhớ đến học sinh tiểu học.
Mái tóc dài được tết lại, cô bé mặc chiếc áo bệnh nhân màu xanh nhạt. Nét mặt thanh tú, nhưng lại gầy gò một cách thiếu lành mạnh, với vẻ ngoài tái nhợt đến mức phải nhập viện.
Cô bé đã lẻn vào phòng từ lúc nào đang cầm một thứ không hề phù hợp trên tay trái.
Đó là một lưỡi dao có vẻ ngoài lai giữa dao găm và dao nhà bếp, phần lưỡi dài khoảng hai mươi phân.
Mang theo lưỡi dao đó, cô bé hướng ánh mắt về phía Taiyou.
“Cô bé ấy……thực sự là kẻ địch sao?”
Taiyou bối rối.
Rốt cuộc, cô bé trước mặt đang run rẩy, hành động như một con thú nhỏ. Không thể cảm nhận được chút sát khí nào từng châm chích xuyên qua da thịt cậu ban nãy, nếu như con bé không cầm theo hung khí thì cậu đã muốn dịu dàng đối xử với nó như một đứa trẻ lạc đường rồi.
“N-Này Natsuno-kun”
“Sao thế”
“Cái con dao đó……là mình hoa mắt hay là nó đang đập thình thịch thế nhỉ?”
“Hả?”
Cậu lại nheo mắt nhìn vật sắc nhọn mà Aoba vừa chỉ, thứ mà cô bé đang cầm.
Đúng như cô bé đã nói, chỉ nhìn qua là thấy rõ thứ có màu ánh kim loại này đang nhấp nháy với sắc đỏ.
Thịch! Thịch――
Đó là một ánh sáng đỏ mỏng manh đến mức dù nhìn kỹ cũng chẳng ích gì, nhưng lại đủ để mang lại cảm giác điềm gở ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sự tương phản giữa điều đó và cô bé đang run rẩy càng khiến cậu cảm thấy như vậy hơn.
“Rốt cuộc đó là……thứ dao gì vậy”
“Natsuno-kun……mình có chút, sợ lắm”
“……Sẽ ổn thôi, vì có tớ ở đây mà”
Vừa trấn an Aoba đang hoảng sợ, cậu vừa cẩn trọng lên tiếng hỏi cô bé.
“Chính xác thì……em là ai?”
“Em là……em là……Uwaaaah!”
Cô bé cố gắng trả lời câu hỏi, nhưng không thể thốt nên lời hồn vía nào ra hồn.
Cầm thanh dao găm, cô bé ôm đầu và thét lên.
“Gì thế này trời!?”
“Uwaaaaaaaaaaaaaah!!!!!!”
Vừa thét lên, cô bé vừa vung thanh dao găm đang phát sáng màu đỏ, lao tới tấn công Taiyou.
“Uwah!”
Cậu nhanh nhẹn né tránh mũi nhọn của đòn chém.
Trái ngược với tiếng thét đủ khiến dựng tóc gáy――giống như một bộ phim thảm họa, đòn tấn công của cô bé lại vô cùng hổ lốn.
Nó giống như một đứa trẻ hư đang vung vẩy cây gậy nhựa; kiểu tấn công lộn xộn như thế.
Thế nên đương nhiên là nó không trúng đích, và trong lúc đòn đánh vô ích đó tiếp tục, Taiyou vẫn liên tục né tránh.
Mặt khác, cậu lại chần chừ không muốn phản công.
Dù bản thân đang bị chém bởi một lưỡi dao điềm gở, nhưng kẻ thực hiện lại là một cô bé rất nhỏ tuổi, và trên hết, có vẻ như đằng sau con bé còn nhiều uẩn khúc khác nữa.
Cậu thực sự không thể cứ thế hạ gục con bé bằng sức mạnh của mình rồi tính là xong chuyện được.
Di “Cậu có vẻ đang gặp rắc rối đấy, Taiyou-chan”
“Ừ”
“Thế cậu định làm gì đây? Không phải gõ cho một cú thật đau vào bụng rồi đánh ngã con bé luôn là ý hay sao?”
“Không, cách đó có hơi……”
Taiyou chần chừ trước đề xuất của Hera.
Theo một nghĩa nào đó, cậu chính là người bối rối nhất vào thời điểm này.
Việc cậu không thể giữ bình tĩnh, vẫn bình thản trò chuyện với Hera mặc dù bản thân đang đứng trước mặt người khác cũng đã vô tình làm lộ điểm yếu đó.
「Vậy thì tốt nhất là nên tịch thu con dao đó, vì sẽ rất nguy hiểm nếu cứ để thứ đó khua khoắng lung tung」
「Nói có lý」
Taiyou gật đầu, lấy lại bình tĩnh và quay sang nhìn cô bé.
Đề xuất của Hera hiện tại là phương án an toàn nhất, nên cậu nghĩ làm vậy là tốt nhất.
Nhìn trân trân vào quỹ đạo vô định của con dao găm đang vung vẩy, cậu nắm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô bé.
「Aaah……oo……aaaaah」
Cô bé vùng vẫy trong cơn thịnh nộ, phát ra những tiếng rên rỉ.
「N-Này, đừng có thô bạo thế chứ」
Taiyou hoảng hốt.
Vừa có sự chênh lệch về thể chất với cô bé, lại vừa có sức mạnh cậu có được từ việc lên cấp.
Lẽ ra cậu có thể dễ dàng khống chế đứa trẻ giống con gái này, nhưng ngặt một nỗi là tay trái cậu lúc này đang ôm lấy Aoba, hơn nữa đối thủ lại đang quẫy đạp như một đứa trẻ hư đốn.
Cộng thêm việc cậu không thể toàn lực đối phó với cô bé, cậu vô tình buông tay cô ra khi cô đang tung cước và giãy giụa.
Một tia sáng đỏ lóe lên.
「Á-」
Ngay sau đó, một tiếng thét nhỏ thoát ra từ miệng Aoba.
Cô bé đang giãy giụa vùng vẫy đã rạch trúng đầu ngón tay Taiyou bằng con dao găm.
Đó là một vết thương mỏng manh như sợi chỉ, tựa như bị giấy cắt.
Đó thực sự chỉ là một vết xước; một vết xước mà bình thường sẽ chẳng đáng bận tâm.
「――ngh!」
Thế nhưng, Taiyou lại phản ứng dữ dội.
Hít thở dồn dập, cậu dùng sức đẩy mạnh cô bé ra một cái "rầm".
Lùi lại phía sau, cậu quỳ một chân xuống trong lúc vẫn ôm lấy Aoba.
「Natsuno-kun!?」
「Cái quái gì thế……thế này là……」
Những giọt mồ hôi lạnh lớn túa ra trên trán cậu.
「Natsuno-kun, sắc mặt của cậu――」
Cậu kinh ngạc, bàng hoàng đến mức những lời lẩm bẩm của Aoba không tài nào lọt nổi vào tai.
Cậu thừ người nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay bị cắt đang run rẩy của mình.
Máu không chảy ra. Nó đã bị rạch rách, thế mà máu lại không hề chảy ra.
「Taiyou-chan! Cậu có sao không?」
「Natsuno-kun!」
「……Tôi không sao」
Lấy lại tinh thần sau cơn hoảng loạn chốc lát, cậu gật đầu đáp lại Aoba và Hera đang đầy lo lắng.
Thở sâu một hơi, cậu nhìn sang cô bé.
Cô bé đang co rúm lại. Quỳ sụp gối xuống đất, cô dùng cả hai tay siết chặt lấy con dao găm.
Con dao đó đang phát ra thứ ánh sáng đỏ rực hơn lúc nãy, đập thình thịch dữ dội.
「Mình đã bị……hút sao?」
Từ ngữ đó vừa vặn hiện lên trong đầu cậu.
Cậu không biết thứ gì đã làm điều đó, nhưng trực giác mách bảo rằng cậu đã bị「hút」.
「Ohhh-ho-ho-ho-ho」
Đúng lúc đó, Tsubaki chen ngang bằng một tiếng cười lớn.
「Có vẻ như mọi chuyện đã diễn ra thuận lợi thật đấy」
「Thuận lợi?」
「Đúng vậy, hẳn là lúc này cậu cảm thấy linh hồn mình như bị rút đi phải không nào」
「Linh hồn」
Cậu lặp lại lời cô ta nói với giọng đều đều. Những từ ngữ này vốn chẳng mấy khi dùng trong giao tiếp thường ngày, nên cậu không thể ngay lập tức lĩnh hội được.
Tuy nhiên, điều đó cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Cụm từ "linh hồn bị rút đi" vô cùng khớp với những gì cậu vừa cảm nhận.
「Cô có ý gì đây」
Dẫu vậy, vẫn có rất nhiều điều cậu chưa hiểu rõ, thế nên cậu liền tiến lên chất vấn Tsubaki.
「Đó chính xác là bản chất của thanh tachi đó. Nó là thứ hút lấy máu và linh hồn của những con người bị nó chém trúng, rồi chuyển hóa thành sức nghe của kẻ sử dụng」
「Nghe khả nghi chẳng khác nào một thanh ma kiếm cả!」
Hera lầm bầm.
「Kẻ bị hút sẽ suy yếu, còn kẻ hấp thụ từ họ sẽ trở nên mạnh mẽ. Đó là một thứ vũ khí hiệu quả mà trong đó cán cân sức mạnh giữa âm và dương sẽ nhanh chóng đảo ngược. Nếu thứ này mà được sản xuất hàng loạt…… heh heh heh」
「……」
「Đó cũng là một cái đầu để trang trí cho chiến dịch đầu tay đáng nhớ của một người nào đó. Giờ thì, làm nhanh lên, cô em」
Tsubaki ra lệnh cho cô gái.
Nhưng cô gái không hề nhúc nhích, thay vào đó chỉ thở hổn hển và rên rỉ.
「Natsuno-kun…… Cơ thể của cô bé đó……」
「Anh biết rồi, nó đang chuyển sang màu đỏ」
Taiyou gật đầu.
Cậu cũng đã nhận ra triệu chứng mà cô bé đang mắc phải.
Cầm chặt con dao găm và co ro người lại, một phần làn da của cô bé lộ ra khỏi bộ áo bệnh nhân cũng đang ửng đỏ và phập phồng.
Đó không phải là sắc đỏ mà làn da con người có thể bình thường chuyển thành.
Đó là một màu đỏ rực.
Đó là thứ sắc đỏ mà người ta thậm chí có thể gọi là đỏ thắm.
Nếu ai nhìn vào hình thù nhấp nhô phập phồng ấy, sẽ thấy rõ đó không phải là một hiện tượng đơn giản.
「Kiểu như…… trông nó sắp nổ tung vậy」
「Hoặc đúng hơn là…… rách toạc ra」
Taiyou thì thầm. Cậu không thể kìm được việc liên tưởng đến một quả bóng bay.
「Hừm, xem ra đứa trẻ này cũng chẳng trụ được bao lâu nữa đâu. Chà, có rất nhiều vật thế thân nên thực ra chẳng sao cả」
「Cô đang nói cái quái gì vậy, ý cô là sao khi nói không trụ được, ý cô là sao về vật thế thân chứ」
Dù cố gắng hết sức để kìm nén, giọng điệu của Taiyou vẫn trở nên gay gắt và cậu trừng mắt nhìn Tsubaki.
「Nó đúng như những gì ta vừa nói, chẳng lẽ cậu không hiểu sao?」
「Đừng nói với tôi là――nếu cứ tiếp tục đà này」
「Ta sẽ yêu cầu một vật thế thân khác」
「Cô đang đùa à!」
「Uwaaaaaaah!」
Mất bình tĩnh, Taiyou một lần nữa lao mạnh về phía Tsubaki. Như để phản ứng lại điều đó, vẫn đang nắm chặt con dao găm, cô gái ngẩng phắt lên và thét lên một tiếng.
Rồi cô đứng phắt dậy, lê bước chân xiêu vẹo như thây ma tiến về phía Taiyou.
「……Kuh」
Nắm chặt tay lại, cậu thủ thế bước chân chữ L, sẵn sàng chiến đấu.
「Taiyou-kun-」
Đúng lúc đó, Aoba ôm chặt lấy cậu…… dán đôi mắt nhìn lên người cậu đang bấu víu.
「Hãy cứu lấy cô bé đó」
「……Được, dĩ nhiên rồi」
Cậu gật đầu, lao về phía cô gái cũng như hướng về phía Tsubaki.
Họ đã nhất định sẽ cứu lấy cô ấy thôi
Cậu cất lời như thể đang tuyên bố một chuyện hiển nhiên.
Truyện liên quan
Công Chúa Kiếm Sĩ Là Bạn Cùng Lớp!
Odamori Tooru là một nam sinh trung học không có lấy một người bạn. Cậu gặp tai nạn khi đang ...
Tái Sinh Trong Thế Giới Đảo Ngược Trinh Tiết
Vào tháng Ba năm nào đó, sau trận tuyết lớn vào buổi sáng, Hirose Yuu (một nhân viên văn phòng ...
Đường Đến Vương Quốc
Đây là câu chuyện về một nô lệ đấu sĩ trẻ trong một đấu trường ngầm. Cậu không biết về ...
Re: Master Magic
Zeff Einstein đã dành cả đời để thuần thục ma thuật đỏ và cuối cùng cũng được công nhận, nhưng ...