Tôi Mới Bắt Đầu Một Game Mới. ~Dù Chẳng Có Sứ Mệnh Gì Nhưng Lại Mạnh Nhất?~ - Chương 176: 176. Hạng mạo hiểm giả
<<Đã nhận được "Xà Cạp Hữu Vô">>
Tất nhiên, chỉ nghe giọng nói thôi thì không thể tăng bậc [Chúc Phúc] được. Nhưng dù sao thì trang bị cũng đã được gửi tới. ...Cái này liệu có phải thuộc dạng một khi đã mặc vào là không thể tháo ra không nhỉ?
Kết quả giám định áo giáp: [Cảm giác như là bản chất đấy, bản chất ấy]
Trang bị không gỡ ra được là do bản chất của ngươi đấy à!!!
Sau khi thay đồ rồi [Giám Định] chiếc áo giáp thì nhận được kết quả thế này đây.
Lần này phải cẩn trọng, trước khi trang bị phải tiến hành [Giám Định] vật phẩm cái đã. ..., ổn rồi, nó không nói gì đặc biệt cả. Chỉ biết được mỗi cái tên "Xà Cạp Hữu Vô". --Chắc là vì thông tin đã được phát qua thông báo nên mới biết trước. Tôi không nghĩ cấp độ [Giám Định] của mình có thể giám định được thứ này.
Về ngoại hình, nó không phải là tấm giáp che phủ toàn bộ cánh tay, mà là những sợi kim loại màu bạc hun khói và vàng gần như đen được chạm khắc trổ lỗ, hay nói đúng hơn là dùng các thanh kim loại uốn thành hoa văn tạo thành hình ống, phần mu bàn tay có gắn một viên đá quý trong suốt hình thấu kính. Khi chạm vào, viên đá quý đổi màu giống như lúc chiếc "Áo Giáp Thiên Địa" đổi màu vậy, chuyển sang màu sắc giống hệt "Sương Nguyệt Xanh" nơi Bahamut sinh sống. Phần kim loại cũng tùy thuộc vào trang bị đang mặc mà sắc bạc, vàng hay đen sẽ đậm lên.
Kết quả giám định xà cạp: [...Ừm]
Sau khi trang bị thì nhận được cái kết quả này đây!! Khốn kiếp...! "Ừm" cái gì mà "ừm" chứ!!!!! Là trò đùa chơi chữ dựa theo cái tên đấy à!? Và dĩ nhiên là không gỡ trang bị ra được rồi!!!!!
Kết quả giám định áo giáp: [Vì là Hữu Vô mà]
Đừng có bắt đầu tấu hài nữa!!!
"Xà Cạp Hữu Vô" chỉ cần tôi nghĩ "có" là sẽ xuất hiện trên tay như một trang bị, còn nghĩ "không" thì sẽ biến mất. Tuy biến mất nhưng có vẻ nó cũng không chui vào túi vật phẩm. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì vẫn có thể mang các trang bị khác. So với chiếc áo giáp thì cái này linh hoạt hơn, hay phải nói là vì chỉ có "có" hoặc "không" nên lại thành ra không linh hoạt chút nào. Hiệu quả thì vẫn chưa rõ.
Dù sao thì, "giọng nói" đó rốt cuộc là gì chứ? Một tồn tại muốn tiếp tục bị phong ấn, hay một tồn tại muốn phong ấn các vị thần? Hay là vị thần kiểu như sẽ phong ấn sạch bách mọi thứ? Mà thôi, cách đi đến nơi phát ra giọng nói vẫn là một ẩn số, rồi từ từ cũng sẽ biết thôi. Chỉ cầu mong sao áo giáp và xà cạp không phải là trang bị dùng để phong ấn các vị thần.
Hôm qua, sau khi lên giường ở thế giới thực, tôi mới nhận ra hiệu ứng [Khuynh Quốc] bị kích hoạt nên đành phải lính quýnh đăng nhập lại. Đành thực hiện màn trao gửi chú Mistic pơ đen đang nằm ngủ bên cạnh cho Leno. Chú Mistic pơ đen có vẻ như bị ảnh hưởng bởi vết thương và sự quá sức trong nhiều năm, những thương tích nhìn thấy được thì tôi nghĩ đã lành rồi, nhưng chú ta vẫn nằm rũ rượi nên tôi hơi lo lắng. ...Chắc không phải vì tôi cứ cuộn tròn chú ta trong khăn tắm suốt đấy chứ? Thấy chú ta cũng chẳng buồn cử động. Dựa vào thái độ của những chú Mistic pơ không phải màu trắng, tôi đã cố không động vào, nhưng có lẽ tôi nên để ý xem xét tình hình thường xuyên hơn một chút.
Tôi gửi thư chào hỏi đến Ochazuke, Peter và Kikuhime - những người đã đăng nhập từ trước, rồi suy nghĩ xem nên làm gì trong lúc chờ đông đủ mọi người. Trước mắt, những việc cố định cần làm là chế tạo đồ cho chuyến đi Fusou, và đến hội để nghe Al kể chuyện.
Trong [Khu Vườn] hiện tại, các Cây Thần đang mọc gồm có "Cây Sinh Mệnh", "Cây Giáng Hương Tái Sinh", "Cây Huyễn Tưởng" và "Cây Sồi". Có vẻ như tôi đã hiểu ra rằng nếu không tách các cây ra một khoảng nhất định thì sẽ không thể dùng [Cây Thần]. "Cây Huyễn Tưởng" lớn lên từ "Hạt Giống Huyễn Tưởng", trên cành bạc trổ ra những bông hoa màu hồng nhạt giống như hoa anh đào nhưng lại không có lá. Trông rất đẹp, nhưng tự nhiên lại muốn có một cây anh đào bình thường. Không biết ở Fusou có không nhỉ? Phải tìm thử mới được.
"Cây Sồi" là dành cho Liddell. Có lẽ vì trong tác phẩm gốc (Alice), Alice từng đánh một giấc trưa dưới gốc cây sồi nên có cây sồi sẽ khiến cô ấy thấy bình hân. Cây này là do tôi tiện tay nhặt một cây sồi bình thường trên đảo Alice rồi biến nó thành [Cây Thần].
Ở chính giữa là "Cây Sinh Mệnh", bốn góc khu vườn chia làm bốn phần mỗi phần trồng một cây, nên tôi muốn trồng thêm một cây nữa cho đủ bộ. Khu vườn sẽ mở rộng từ trung tâm ra ngoài, nên dù cây có lớn hơn thì chắc cũng không sao. Còn quả đào dạo nọ thì tính sao đây... Tôi cũng đã trồng loại mía có tên là "Cành Đường Của Thần", nên coi như một khoảng vườn dành cho ruộng đồng chắc cũng ổn nhỉ. Ngoài ra còn có mấy loại dâu hay nhót tây mà tôi lượm lặt trước đó đang mọc lên một cách vô lối. Có vẻ như chúng có thể thu hoạch bất kể mùa nào. Sau khi định hình được hướng đi cho [Khu Vườn] thì tôi sẽ bứng ra trồng lại sau.
"Cỏ Nguyệt Tụng", "Bông Sương Đêm" và "Cỏ Dệt Ánh Trăng" thì không trồng được, nhưng "Quả Gió" thì lại trồng được dưới cành "Cây Huyễn Tưởng". Đây là những thứ tôi thu thập được trong chuyến phiêu lưu băng qua khu rừng hồi mới bắt đầu chơi game. "Quả Gió" tuy gọi là quả, nhưng thực chất là một cây cỏ mang theo một quả duy nhất. Còn có cả loại khác màu như "Quả Lửa", nhưng tiếc là tôi không thể thu hoạch nguyên cả gốc rễ. Hễ thu hoạch là phần quả nhẵn thín lại chui tọt vào túi đồ và trở thành nguyên liệu. --Xem ra đó không phải là hạt giống.
Hiện tại, để tránh tai nạn, chỉ có linh thú triệu hồi và thú cưng mới được vào [Khu Vườn]. Những đối tượng này sẽ không bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng của [Khu Khuynh Quốc]. Tuy nhiên, có dòng lưu ý rằng linh thú hay thú cưng của người khác thì hiếm khi vẫn có thể bị dính chiêu. Biết làm sao đây nếu Bạch Báo bị dính [Khuynh Quốc] của Kuzunoha rồi nhe nanh giơ vuốt ra chứ? Trỡ tay đánh nó thì không lỡ, chẳng lẽ lại chọn cách vừa khóc vừa tiếp tục xoa xoa bộ lông xù của nó sao?
Ái chà, thế giới này đã vào buổi chiều rồi, phải đến chỗ Al trước thôi. Không biết Hội Phiêu Lưu Có đang đông đúc người ngoại bang (người chơi) mới đăng nhập vào không nhỉ.
Bước vào hội, đúng như tôi đoán, người đông chật nát. Nguyên nhân của sự tắc nghẽn này là do câu lạc bộ người hâm mộ của cô nàng lễ tân, nhưng rốt cuộc mấy người này đi phiêu lưu vào lúc nào thế không biết.
Tôi gật đầu chào Emeru khi cô ấy nhận ra mình rồi bước lên cầu thang. Có lẽ nhờ tác dụng của quà bánh (lễ vật) mà tôi nhận được một nụ cười rạng rỡ! Ghen tị đi lũ nhóc kia! ...Có gì đó sai sai. Nếu muốn hẹn hò, tôi nghĩ các vị trong câu lạc bộ người hâm mộ nên khẩn trương đến đấu trường mà đổi giới tính đi thì hơn. Mà nói mới nhớ, ban đầu nhân vật nam cũng có một số lượng nhất định, sao giờ lại giảm đi, hay là các bé gái lại tăng lên rồi?
"Chào cậu."
"Ồ, chào cậu."
"Về kết quả của Sea Serpent, việc nó yếu với độc đã được chứng minh rồi đấy. Cảm ơn cậu nhé."
Bước vào gian phòng nhỏ của Al ở phòng tài liệu, tôi lên tiếng chào hỏi thì Al gạt đống tài liệu đang xem sang một bên rồi quay sang phía tôi. Tôi ngồi xuống đối diện, đặt đồ ăn mang tới lên khoảng trống trên bàn vừa được dẹp ra. Cũng có cả phần của các cô nàng lễ tân nữa, nhưng không cần nói thì chút nữa cậu ấy cũng sẽ đem phân phát thôi.
"Cậu có sách nào nói về việc chuyển nghề không?"
"Nếu là chuyển nghề lần một thì bên Thần Điện sẽ rõ hơn đấy? Còn chuyển nghề lần hai liên quan đến mê cung thì Hội Phiêu Lưu (bên này) cũng có sẵn tài liệu."
"Kỹ năng của tôi vượt quá 50 rồi, mà cấp độ thì không tăng lên nữa."
Tôi tự tay lấy đồ ăn mang theo ra xếp lên bàn rồi rót trà. Bánh Galette des Rois, chẳng qua chỉ là bánh pie hạnh nhân mà thôi. Ở giữa bánh có cắm một cái đầu bắt kem để thoát hơi nước khi nướng, rồi lấy đó làm tâm dùng dao khắc hoa văn lên. Không hiểu sao bánh pie hạnh nhân lại hay được đầu tư vào khoản hoa văn như vậy, cái đầu bắt kem thì sau khi nướng xong đã được rút ra rồi. Tiếp theo là bánh Napoleon, dùng kem tươi có vị thiên về vị sữa và quả dâu tây được trồng từ hạt giống mà Bạch Báo cho. Đây là món ngon bá đạo nhất từ trước đến nay đấy.
"...Cậu, chẳng phải là hạng C sao?"
"Đúng thế thì sao?"
"Thường thì vượt quá 50 phải đến tận tầm hạng A cơ..., thế nên lúc thông báo kết quả đậu hạng B mới có phần giải thích."
"Tôi thấy lên hạng B mấy cái nhiệm vụ bắt buộc có vẻ phiền phức. Chẳng lẽ không có nhiều người phiêu lưu suy nghĩ giống tôi sao?"
"Nói là nhiệm vụ bắt buộc chứ thực ra phần lớn là để kiểm tra thực lực của người phiêu lưu, kết hợp với việc điều hướng đến những nơi kiếm tiền. Nếu cứ ở mãi chỗ nhàn nhã thì cấp dưới (hạng thấp) sẽ gặp khó khăn. Đặc biệt là người ngoại bang không có mối quan hệ -- nói là uy tín cũng được nhỉ? -- nếu không có sự đảm bảo là sự giới thiệu của hội thì những nơi mới cũng có thể từ chối cậu đấy."
Là cái đó sao, lẽ nào nhờ nhiệm vụ bắt buộc mà người chơi được dẫn dắt vào cốt truyện chính?
"Từ hạng B trở đi sẽ chia ra dòng sản xuất hoặc dòng khám phá, những người bên dòng sản xuất hầu như sẽ đăng ký danh tánh vào các hội sản xuất tương ứng, còn nếu ra làm quan cho đất nước hoặc Thần Điện thì bên đó sẽ được ưu tiên. Hạng phiêu lưu của những người đó chỉ lên đến A là tối đa, đổi lại việc không có nhiệm vụ bắt buộc thì hội sẽ gửi yêu cầu trực tiếp đến cơ quan họ thuộc về chứ không gửi cho cá nhân. Cách thức thăng hạng cũng hơi khác so với thông thường một chút."
Al nhấp một ngụm trà rồi ngẩn người ra. "Nước Trong Vườn" đang phát huy tác dụng tốt đấy.
"Hà-, ăn bánh pie thấy đáng sợ thật đấy."
Sau một hồi đứng hình, cậu ấy thở dài rồi dời ánh mắt từ ly trà sang miếng bánh pie hạnh nhân đã được cắt sẵn.
"Tự tôi nói ra thì hơi buồn cười, nhưng cái món Napoleon -- cái loại dâu với kem tươi ấy bá đạo lắm đấy."
Không biết ở thế giới này tên gọi Napoleon có được hiểu hay không nữa. Biết đâu nó lại tồn tại như một cái tên thuần túy của loại bánh pie thì sao.
"....Để chút nữa tôi sẽ thưởng thức sau."
Tôi nghĩ đó là một sự lựa chọn đúng đắn đấy.
"Nói tiếp chuyện lúc nãy, người ngoại bang vì không có mối quan hệ nên mới phải bắt đầu từ người phiêu lưu. Nhưng cư dân ở đây thì ngay từ đầu đã có những người xuất thân từ gia tộc làm hiệp sĩ rồi. Bên đó ngược lại vì tiện cho những công việc đi qua nhiều quốc gia, nên sau khi đã xác định xong công việc và nơi thuộc về thì mới đăng ký vào Hội Phiêu Lưu. Trường hợp đó vì thuộc cơ quan khác nên dù có mạnh thì cũng chỉ lên đến hạng A là cùng. Trừ khi họ ưu tiên nhiệm vụ của Hội Phiêu Lưu hơn là nơi họ thuộc về."
Nghĩa là sức mạnh của nhóm Galahad không thể đo đếm bằng hạng phiêu lưu sao. Mà, chính tôi cũng đang lười nâng hạng đấy thôi.
"Thế nên, một người hạng C có kỹ năng vượt quá 50 như cậu, xem ra đã hiểu rằng nếu không chuyển nghề thì cấp độ sẽ không tăng, nhưng cậu muốn biết điều gì?"
"Liệu sau khi chuyển nghề bằng đá tấm thì có thể chuyển nghề thêm lần nữa không, và ưu nhược điểm của các nghề là gì."
"Ừm, để tôi đi tìm xem. Cho tôi xin thêm một tách trà nữa được không?"
"Ừ."
"Tôi nói trước về chuyện chuyển nghề nhé, từ lần thứ hai trở đi chỉ cần thu thập lại các mảnh đá tấm là có thể làm được. Tuy nhiên nghe nói càng chồng nhiều lần thì các mảnh đá càng khó xuất hiện đấy."
Al ôm khoảng ba quyển sách quay trở lại.
"Cảm ơn nhé."
Tôi rót tách trà mới rồi nhận lấy mấy cuốn sách.
Tôi lật giở qua loa, nhưng ngay từ mục lục thì các nghề liên quan đến các vị thần đã rất ít, lại còn không có đăng tải mấy thứ như Ô Lỗ hay Hắc Bạch nữa chứ...
"Thư viện ở Ayle thì đầy đủ hơn đấy. Nhưng chỗ đó nếu không có thư giới thiệu thì cũng không vào được."
"Thư viện thì tôi vào được."
"....Nhận được thư giới thiệu rồi sao. Mối quan hệ của cậu cũng bí ẩn thật đấy."
Xem ra lại có lý do để đến thư viện Ayle rồi. Hễ cứ có sách là tôi lại muốn đọc sạch bách, thế này thì nguy thật. Hay là cắm cọc ở đó cho đến lúc xuất phát đi Fusou nhỉ?
"Cậu đã đến Hội Phiêu Lưu ở Ayle chưa?"
"Chưa?"
cả Baron lẫn Navai tôi đều đã đến, nhưng ngẫm lại thì đúng là chưa đến hội ở Ayle thật.
"Ở đó có thể xóa kỹ năng bằng cách biến chúng thành vật phẩm, nên nếu có kỹ năng nào không cần thiết thì cậu cứ xóa đi."
Lần trước chuyến đi kết thúc sau khi dạo quanh Thần Điện và thư viện, hóa ra cái Hội Phiêu Lưu mà tôi bỏ qua lại có nét đặc sắc riêng như vậy. Xem ra không được ngại phiền phức mà ít nhất phải đi dạo một vòng quanh các cơ sở chính mới được.
"Đúng rồi, tôi nhận được kỹ năng [Hoán Đổi Ma Vật] từ chủ hội ở đây, cái này thì làm sao để tăng cấp thế?"
"..., Cái đó là phần thưởng nhiệm vụ hạng S đấy."
Al nhìn tôi với vẻ cạn lời rồi nhấp ngụm trà. Nhiệm vụ hạng S... lẽ nào việc tìm ra hòn đảo của Alice chính là nhiệm vụ đó? Thật là ẩn số.
"Nếu cậu có [Sơn Trang] và 'Tạ Hữu' (Tame), thì cứ bắt mấy con cấp thấp thả vào [Sơn Trang] xem sao. Nếu không có 'Tạ Hữu' thì đến Hội Bắt Thú mà mua. Trước đây thì không có, nhưng nghe nói do người ngoại bang làm Tamer tăng lên nên ở Vương Đô đã thành lập hội rồi đấy."
Cậu ấy vừa nói "Người chỉ sở hữu mỗi 'Tạ Hữu' riêng lẻ thì đúng là lập dị thật đấy" vừa đưa ly trà lên môi lần nữa.
Nếu không có Hộp Thế Giới, ta có thể dùng Kết Giới để tạm thời cô lập khu vực rồi thực hiện Hoán Đổi Ma Vật, nhưng dùng cả hai cùng lúc thì hơi quá sức.
Nhắc mới nhớ, Hộp Thế Giới có thể thả thú cưng vào đó. Nhưng ta không đủ tự tin để đem ma vật đã nuôi ra làm vật thí nghiệm, nên mục tiêu là phương án sau vậy. Chà, trừ khi có tay thuần thú nào đó rao bán xác sống thì lại là chuyện khác.
Chào buổi trưa, á!
Đang nói chuyện với Al thì Emer, có vẻ như đang trong giờ nghỉ, ló mặt ra và kích hoạt kỹ năng Chỉ Dẫn Ánh Nhìn Của Asha. Chiếc cúc áo bay thẳng vào trán Al. Cái cúc này, chẳng lẽ nó luôn nhắm vào trán người khác sao?
Để tạ lỗi, cho tôi xin một phần bánh Napoleon nhé.
À không, xin lỗi, không có gì đâu.
Truyện liên quan
Kinh Nghiệm Vàng【Bản Narou】
カドカワBOOKS dạng より thư tịch hóa が quyết định いたしました!. Mọi công việc, mọi sở thích, mọi cuộc sống đều ...
“Chuyện đó, không thể được!” ~Đang chơi Sát thủ solo thì được cao thủ top rank mời gọi
VRMMORPG nổi tiếng "Elysion Fantasy Online". Trong tựa game này, đã lâu rồi tôi mới chơi solo, bỗng có một ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo
Thiết bị game VR【Arcadia】, thiết bị đầu tiên và duy nhất trên thế giới hiện thực hóa thế giới ảo.. ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...