Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. - Chương 150
"Nếu căn nhà trở nên thế này, mình thậm chí chẳng thể chăm sóc tốt cho ai ở đây được nữa."
Ivonne tìm trực tiếp đến dinh thự Tens, nghĩ rằng nơi đây sẽ ấm áp và an toàn hơn những ngôi nhà khác, nhưng dù có hệ thống sưởi dưới sàn, một căn nhà không còn tường bao thì chẳng thể coi là "nhà" được nữa.
"Có lẽ Berthe đã trở về nhà rồi. Chờ đã, nghĩ kỹ lại thì, quần áo và giày của Berthe đâu có ở lối ra vào."
Ivonne cố gắng suy nghĩ theo hướng tích cực, nhưng tâm trí cô cứ liên tục trượt dài vào những góc tối tăm, đầy sợ hãi.
"Căn nhà bị sập trước, hay là Berthe đã rời đi trước?"
Dù đã nỗ lực giữ tinh thần lạc quan, những suy nghĩ của Ivonne vẫn ngày càng xoáy sâu vào chiều hướng tiêu cực.
"Nỡ như mình đưa Ameline về nhà rồi ghé qua nhà Berthe, nhưng cô ấy lại không có ở đó thì sao? Mọi người đã đi đâu hết rồi? Chẳng lẽ kẻ được gọi là 'tiên tuyết' cũng đã bắt cóc cả Berthe? Liệu Mary, quản gia và Havers cũng bị tên tiên tuyết này bắt đi rồi sao?"
Cảm giác như mọi thứ trước mắt cô đang dần hóa thành một màu vàng chói gắt. Ivonne ôm chặt lấy hông và chân của Ameline. Mồ hôi lạnh chảy dài khắp cơ thể, và lòng bàn tay cô đã ướt đẫm từ lúc nào.
"Mình, mình phải làm gì đây...?"
Trái tim cô đập liên hồi dữ dội. Bàn tay cô siết chặt rồi lại thả ra liên tục, nhưng trong lúc ấy, những chiếc móng tay được Herix cẩn thận cắt tỉa đã cắm sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau nhói nhè nhẹ may mắn kéo cô trở lại với thực tại. Ivonne vội vã lắc đầu.
"Không, không phải đâu. Ba người đó là những kẻ được Herix thuê đến để giám sát mình. Họ không thể bị bắt đi một cách dễ dàng như thế được. Nếu tiên tuyết tấn công, phải rồi, chắc chắn họ đã trốn thoát. Họ phải đang ở một nơi an toàn. Berthe cũng sẽ ở đó thôi. Không sao cả, cho dù họ có bị bắt cóc, mình vẫn có thể men theo dấu vết để tìm ra họ, giống như mình đã làm với Ameline."
Đôi bàn tay run rẩy, nhưng Ivonne đã làm hết sức mình để giữ lấy sự bình tĩnh. Trái tim cô dồn dập đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp đập ngay nơi lồng ngực và cống họng. Đang lúc xốc lại tinh thần và quay người lại.
"Ivonne?"
Ai đó đã gọi tên cô từ phía sau.
"Có thật là... Ivonne không?"
Giọng nói trầm thấp nghe như thể không thể tin nổi vào mắt mình. Ivonne ngay lập tức nhận ra tông giọng thô giáp, hoang dại ấy. Cô không hề giật mình. Trái lại, cô quay người lại với một sự nhẹ nhõm tràn ngập.
"Herix!"
Tiếng reo vui rạng rỡ của cô vang lên như vừa gặp được đấng cứu thế giữa vũng lầy. Đã lâu lắm rồi cô mới thấy vui mừng khi gặp lại anh đến vậy, và còn lâu hơn nữa kể từ lần cuối cô mỉm cười đầy háo hức với anh.
"Anh trở về từ khi nào thế? Thật là tuyệt quá! Anh có biết chuyện gì đã xảy ra với căn nhà không? Em đã thực sự rất sốc đấy."
Chỉ nhìn vào nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô cũng đủ thấy cô đang thật sự trút được gánh nặng, chứ không hề giả vờ. Cô đứng khựng lại trên bậc cầu thang trong giây lát trước khi lao về phía người đàn ông đang đứng im lặng nhìn mình chằm chằm.
"Không, đây không phải là điều quan trọng nhất! Bọn trẻ đã xảy ra chuyện rồi! Anh có biết Berthe đã đi đâu không? Còn Mary thì sao? Mới lúc nãy cô ấy còn ở trên ghế sofa phòng khách mà."
Ivonne tiếp tục nói dồn dập, giải thích tình hình trong lúc cho anh xem Ameline, đứa trẻ đang thở dốc ở phía sau lưng cô.
"Nếu em đến chậm chút nữa thôi, có lẽ một thảm họa thực sự đã xảy ra rồi."
Ánh mắt Herix trượt nhẹ về phía Ameline, rồi lại quay trở lại nhìn Ivonne. Cô thật sự cảm thấy nhẹ nhõm. Nụ cười trên môi cô, đối lập hoàn toàn với vệt mồ hôi lạnh nơi thái dương, đã chứng minh điều đó.
"Vậy nên, về vị bác sĩ quen thuộc mà anh vẫn thường gọi... Anh có thể bảo ông ấy đến đây ngay bây giờ được không?"
Thế nhưng, trong suốt cuộc trò chuyện của Ivonne, Herix không hề đáp lại một lời. Ngay cả khi Ivonne hướng câu hỏi trực tiếp về phía anh.
"Herix?"
"Em có biết... đã bao lâu rồi không?"
"Hả?"
"Ivonne...."
Một bước, hai bước. Herix chậm rãi bước xuống các bậc cầu thang. Ivonne bản năng cảm nhận được một mối nguy hiểm đang cận kề.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Cô tự hỏi, dù câu trả lời chẳng xuất hiện. Anh siết chặt tay vịn cầu thang bằng một bàn tay lớn, các ngón tay quấn lấy phần trang trí hình hoa phong lữ trên trụ cầu thang. Một tiếng rắc sắc lẹm vang vọng trong không trung khi chi tiết trang trí vỡ vụn dưới sức siết của anh.
"...!"
Chỉ trong chớp mắt, khối trang trí hình hoa phong lữ đã tan thành nhiều mảnh.
"He...rix?"
Ivonne thở hắt ra, ngập ngừng mãi mới thốt ra được tên anh khi bàn tay to như chiếc chảo của anh siết chặt lấy vai cô một cách bạo lực.
"Em... em đã ở đâu, em đã ở cái nơi nào... suốt thời gian qua?"
"Ah, đau quá."
Ivonne bàng hoàng trước chính câu nói của mình. Herix đang làm cô đau! Cô không thể di chuyển hay xoay người né tránh khỏi vòng kềm kẹp của anh vì đang cõng Ameline trên lưng. Nếu cô chống cự, cô cảm thấy như sức nặng từ đôi bàn tay đồ sộ của anh sẽ làm tổn thương Ameline bé nhỏ.
"Chuyện đó không thể nào đúng được."
Không đời nào Herix lại đi hại một trong những đứa trẻ mà anh đã cùng cô chăm sóc, giống như Ameline.
Thế nhưng, theo bản năng, tâm trí cô đã gạt bỏ suy nghĩ đó. Một âm thanh tựa như tiếng còi báo động vang lên trong đầu cô, báo hiệu cho một thảm họa bắt đầu ập đến.
Truyện liên quan
Cách Xác Nhận Tình Cảm Thực Sự Của Chồng Bạn
Tóm tắt. Beatrice, cô con gái út cưng của Công quốc Estern, vốn cực kỳ hài lòng với người chồng ...
Kiếp Trước Của Công Tước Kiêu Ngạo
Tóm tắt. Gương mặt Yulia ửng hồng, nàng hơi nghiêng đầu.
Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước
Tóm tắt. "Công tước Drexton cũng đã đến tuổi thành thân rồi nhỉ? Cho nên.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...