Sự Cứu Rỗi Của Những Kẻ Sa Ngã - Chương 5
Hơi thở của Arsena nghẹn lại nơi cổ họng trước những lời lẽ thốt ra từ đôi môi mỏng của người đàn ông. Số phận đã được định sẵn. Lời nói ấy nghe như thể cô bị kết án phải sống một đời khổ sở và bất hạnh cho đến cuối đời, dù cô có làm gì đi chăng nữa. Người đàn ông đó khẳng định đó chính là định mệnh của cô.
“Tôi cứ nghĩ số phận… là do những lựa chọn mà mình tạo ra….”
Có lẽ đó là một lời đáp trả trẻ con. Người đàn ông bật cười trước sự phản kháng yếu ớt của cô, như thể ông ta thấy những lời ấy thật buồn cười. Tai Arsena ngứa giát vì âm thanh ấy, nó còn ê kề hơn cả tiếng gió rì rào qua thảm cỏ. Dù cô có đi chân đất lang thang khắp làng, cũng chẳng đến mức xấu hổ như lúc này. Đôi mắt ướt đầm đượm một cảm xúc không thể gọi tên của cô dao động thấy rõ.
“Vậy thì thử đi. Lựa chọn của cô đấy.”
Như thể tiếng cười vừa rồi chỉ là dối lừa, người đàn ông thu lại điệu bộ đó và nhìn thẳng vào mắt Arsena khi đôi đồng tử đỏ rực của ông ta căn chỉnh hoàn hảo với cô. Cô đứng chết trân, không thể cử động.
“Chạy trốn thử xem, Arsena.”
Cùng với một câu nói giễu cọt và lạnh đến ghê người, Arsena bước lùi lại một bước. Cô phải bỏ chạy, như một con thỏ bị thả vào khu săn bắn. Cô phải chạy, dù biết thừa người đàn ông đó có thể dễ dàng tóm lấy cổ chân cô bất cứ lúc nào. Dù là để trốn khỏi người đàn ông bí ẩn này, hay là khỏi chính định mệnh của bản thân.
“Rốt cuộc, cô cũng sẽ phải tìm đến tôi thôi.”
Bằng những bước chân chạng vạng, cô lao gập gềnh xuống con đường rừng tối om. Arsena không thể dừng lại, ngay cả khi những bụi gai chằng chịt đang quật vào chân cô như từng trận roi gạch. Mỗi khoảnh khắc chần chừ đều khiến cô cảm thấy khu rừng đen kịt và người đàn ông trắng bệch kia sắp vặn gãy cổ và nuốt chửng cô.
Thở không ra hơi, cô cũng đến được rìa làng. Đến lúc này Arsena mới có thể ngoảnh lại nhìn. Tiếng cười vặn vẹo, kỳ quái bám riết lấy cô lúc nãy giờ đã biệt tăm biệt tích.
Rạng đông đang hế hé mở. Mọi thứ đều êm đềm và bình yên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Phải chăng cô đã bị ảo giác trong khu rừng bị nguyền rủa này? Arsena liếc nhìn cổ tay đang đau nhói của mình, vết hằn đỏ ửng rõ mùng một như một dấu sắt nát.
Đây không phải là mơ. Vậy thì…
Sự nghi ngờ về sự tồn tại của người đàn ông khiến cô sống lưng lạnh ngắt. Mồ hôi lạnh chảy dài, và các đầu ngón tay cô tê dại như bị kim chọc.
Mình phải chạy trốn.
Như thể có ai đó vừa quất roi sau lưng, Arsena lại tiếp tục chạy. Lao vào thứ số phận mà cô chẳng thể nào thoát khỏi.
***
“Mày đã lang thang ở cái chốn nào về đấy?”
Một trận mắng mỏ vuốt mặt cùng cơn mưa rào trút xuống đón chào Arsena khi cô co ro, nhắm chặt mắt lại. Thật đáng thương làm sao khi đây lại là nơi cô dừng chân sau khi bỏ chạy.
Thế nhưng, cô chẳng thể chạy trốn thêm lần nữa. Không. Cho dù có cố thoát ra, cô cũng không thể bứt khỏi. Những gông còng bất hạnh ngột ngạt bao quanh cô sẽ chẳng bao giờ dứt. Chẳng có sự cứu rỗi nào dành cho cô cả. Arsena bất lực chấp nhận số phận của mình.
“Làm cái gì đấy? Không mau vô nhà.”
Khi trở về từ đền thờ, mắt bà ta đỏ ngầu. Hẳn là bà ta đã thức chờ cô suốt cả đêm.
“Cơ hội cuối cùng đấy.”
Một cuốn kinh dày cộp được đặt trước mặt Arsena, người cô ướt sũng như chuột lột. Không hiểu sao, phần bìa trắng tinh của nó lại làm cô nhớ đến người đàn ông cô đã gặp trong rừng. Arsena run bắn lên.
“Đọc đi.”
Họ lấy đâu ra cuốn kinh này? Tại sao bà ta lại bắt cô làm điều này? Đón lấy ánh mắt của mẹ trong lặng câm, sự tuyệt vọng xâm chiếm đôi mắt Arsena. Rốt cuộc, cô nhận ra mình sẽ chẳng tìm thấy bất kỳ câu trả lời nào. Không. Giờ đây, cô thậm chí còn chẳng buồn tò mò nữa.
Arsena mở cuốn kinh được giao ra trong sự buông xuôi. Họ nói đây là cơ hội cuối cùng. Dù chẳng thể hiểu nổi, cô cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc chấp nhận. Với đôi mắt xanh thẫn thờ, cô di chuyển theo những dòng chữ đen.
Và thế là, suốt ba ngày liền.
“Vì vậy, Đức Chúa lòng lành đã phán… tất cả các người sẽ….”
Bốp-.
Giọng nói của cô chậm lại một cách đáng sợ khi bàn tay của mẹ cô giáng thẳng vào má Arsena. Cô chưa hề nhúc nhích dù chỉ một phân kể từ lần đầu tiên mở cuốn kinh ra. Đôi chân quỳ gối đau nhức, và cái bụng đói meo cảm thấy trống rỗng. Việc thiếu ngủ làm thị lực của cô mờ đi. Ngay cả gò má từng đỏ bừng giờ cũng chẳng còn cảm giác.
“Bắt đầu lại từ đầu.”
Arsena tự hỏi bà ta đang cố chứng minh điều gì. Mắt bà ta cũng đỏ gầu. Bà ta trợn ngược đôi mắt đỏ ngầu của mình và thậm chí còn không chớp mắt. Trước sự điên loạn của mẹ, Arsena quệt vội làn môi rướm máu trước khi giở lại chương đầu tiên và bắt đầu đọc.
“Thuở ban đầu, Đức Chúa đã tạo ra sự sống và ban phát lòng lành…”
Cổ họng Arsena phát ra những âm thanh khè khè khi cô đọc đi đọc lại những từ ngữ đó, như một cỗ máy.
“Bảy thanh gươm đã giáng xuống vùng đất này để tiêu diệt evil kiệt xuất… Amen.”
Cuối cùng cũng đến chương cuối. Thị lực của Arsena chao đảo khi cô tiến dần đến hồi kết, cả cuốn kinh lẫn bóng dáng của mẹ cô đều biến dạng như một cơn ác mộng. Cô ngừng nói, cảm thấy buồn nôn, và răng của mẹ cô nghiến lại một cách ghê rợn khi cô khựng lại.
Bà ta sẽ đánh cô. Dĩ nhiên, Arsena chẳng có ý định hay sức lực nào để né tránh bàn tay đang lao tới của mẹ. Cô chỉ nhắm chặt đôi mắt xanh, chờ đợi số phận sắp sửa ập đến.
“Mẹ biết ngay mà! Mẹ biết ngay là chuyện sẽ thành ra thế này mà!”
Người mẹ gào lên, dậm chân thình thịch. Giọng bà ta cao vút và thé lên, tràn ngập sự hân hoan.
“Mày có biết đây là cái gì không? Felita đấy. Không phải loại mày tìm thấy ở mấy quán rượu quê mùa đâu, mà là Felita thật sự đấy. Cái đứa đàn bà ở quán rượu đó chắc cả đời cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy đâu.”
Khi mẹ cô lắc mạnh chai thủy tinh nặng trịch, chất lỏng màu đỏ thẫm bên trong cuộn sóng trào dâng những ngọn sóng lớn.
“Mẹ biết ngay mà. Mẹ biết chuyện này sẽ xảy ra mà.”
Người mẹ mỉm cười, nụ cười ngoác đến tận mang tai, rồi đẩy chân đèn vào góc xa khỏi tầm mắt của Arsena.
Chai Felita được giơ cao quá đầu bà ta. Ngọn nến lập lòe một cách chông chênh. Arsena nhớ lại lời vị linh mục từng dạy cô học chữ. Trước khi Felita trở nên quý giá, nó từng được tưới lên người những kẻ tội đồ rồi châm lửa đốt.
Đôi mắt nhắm chặt, Arsena dùng những đầu ngón tay run rẩy cào cào vào mặt đất vô hình. Mẹ cô hình như đang muốn giết cô.
“Im lặng nào. Đây là món quà hiếm có từ đền thờ đấy.”
Rút nắp chai một cách vội vã, mẹ cô ngập ngừng trong giây lát rồi ừng ực uống sạch chai Felita. Đôi mắt tràn ngập sự điên loạn sau một ngụm duy nhất của bà ta chợt dịu lại. Thay vì chân đèn, bà ta lại nắm lấy một mảnh kính vỡ.
“Phải rồi, cái loại này là xa xỉ đối với một kẻ như mày.”
Nhổ-.
Nhổ nước bọt vào mặt Arsena, mẹ cô lại giơ cái chai lên, ừng ực nuốt từng ngụm Felita lớn. Cằm bà ta giương lên đầy tự hào. Chất lỏng màu đỏ thẫm không nuốt kịp nhanh chóng chảy dọc theo cổ họng bà ta. Mảnh kính sắc nhọn được nắm chặt lóe lên dưới ánh sáng, làm chói cả mắt.
– Chạy đi. Arsena.
Trong khoảnh khắc, mắt Arsena chợt mở bừng. Phải rồi, cô không thể chết một cách đáng thương như thế này được. Vẫn chưa thể.
“Mẹ kiếp!”
Khi Arsena giãy giụa chui ra, mẹ cô đã nhanh tay tóm lấy gấu tay áo cô. Không, cô không muốn thế này. Do lực kéo quá mạnh, chiếc tay áo vốn đã rách nát lại càng rách thêm. Mất thăng bằng, mẹ cô ngã nhào xuống đất.
Xoảng!
“Không… không!”
Cùng lúc đó, chai Felita vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh bắn tung sắc khắp sàn nhà. Dù là cố vớt vát lại chỗ rượu đổ hay không, mẹ cô vẫn cuống cuồng cào xới đống mảnh vỡ. Chẳng màng đến việc các mảnh vỡ đang đâm thấu bàn tay, bà ta hình như chỉ bận rộn lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại rằng chuyện này không thể nào xảy ra được.
Trong ánh sáng lập lòe ghê rợn của ngọn lửa, những hành động điên cuồng của mẹ cô tạo nên một điệu nhảy kỳ quái. Những đốm lửa màu xanh lam, như những giọt mưa vừa mới bắt đầu rơi, bắn tung tóe khắp mọi hướng. Trong chớp mắt, ngọn lửa đã bao trùm lấy căn xẻng nhỏ như thể muốn nuốt chửng toàn bộ nơi này.
“Á!”
Bị bao bọc trong ngọn lửa xanh lam, người mẹ quằn quại. Khi bà ta giãy giụa, những tàn lửa xanh bắn ra như những giọt mưa vừa mới bắt đầu rơi. Trong tíc tắc, ngọn lửa đã bùng lên bao trùm toàn bộ căn nhà gỗ.
“Cháy rồi!”
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Bảo Mẫu Của Gia Tộc Herzen
Tóm tắt . [Cảnh báo: Có đề cập đến lạm dụng và mất con] . . “Đây có phải là ...