Phòng Của Quái Vật - Chương 7

"Tôi ôm cậu có chặt quá không?"

Áp lực quanh cổ cô đè nặng hơn dự kiến. Marie chú ý điều chỉnh lực tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưng con búp bê. Cô có thể cảm nhận được nó đang tựa đầu vào vai mình.

Bốp bốp.

Một lúc sau khi vỗ về, con búp bê vốn ôm chặt lấy cổ cô bắt đầu thả lỏng ra.

Khác với cục tẩy dẻo, con thú bông này dường như không nhạy cảm với âm thanh, khi một giọng nói rõ ràng, đanh thép vang lên khắp phòng. Marie gật đầu rồi đặt con búp bê trở lại trên nệm.

Thế là xong.

Nhiệm vụ dễ dàng đến mức không tưởng, khiến những lo lắng trước đó của cô trở nên thừa thãi.

* * *

Lần này không có thêm bài kiểm tra nào khác. Việc tiếp xúc liên quan đến hành động ôm búp bê có vẻ như đã được chấp nhận.

Bíp bíp bíp.

"Trời ạ."

Trở về phòng, Marie ngã gục xuống giường rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Cô thức dậy theo tiếng chuông báo thức và vò nhẹ mái tóc mình.

Những sợi tóc mượt mà lướt qua kẽ tay.

"...?"

Cảm nhận được điều bất thường, Marie nắm lấy một nhúm tóc. Thật ngạc nhiên, mái tóc đen và dày mà cô đang cầm trên tay lại mang cảm giác lạ lẫm đến vậy.

"Mình đang mơ sao?"

Marie hoàn toàn xa lạ với mái tóc bóng mượt này. Tóc tự nhiên của cô vốn luôn mỏng và xơ rối. Cô cần phải tỉnh giấc khỏi giấc mơ này. Vừa rì rầm tự nói, cô vừa đi rửa mặt, nhưng rồi lại phải dừng khựng bước chân.

Làn da cô mịn màng đến lạ.

Cảm giác lòng bàn tay chạm vào da thịt mềm mại và ẩm mượt một cách vô lý. Mọi thứ quá sống động để chỉ là một giấc mơ, và Marie cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Hôm qua cô đã đi ngủ mà không hề tắm rửa hay thậm chí là rửa mặt. Làn da đáng lẽ phải bết dầu bên ngoài và thô ráp từ bên trong mới đúng.

Marie ngày càng cảm thấy bất an, cô đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

"Cái gì thế này?"

Cô ngỡ ngàng trước hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Vẻ ngoài tràn đầy sức sống, tươi tắn này trông thật xa lạ. Mái tóc xơ rối trước đây giờ đã đen nhánh và bóng mượt. Làn da cô thì mềm mại như da trẻ sơ sinh. Dù những thay đổi chỉ giới hạn ở vài điểm này, cô vẫn cảm thấy mình như biến thành một con người hoàn toàn khác.

"Liệu đây có phải là mơ?"

Thử véo má, Marie thấy đau, nhưng cô cũng nhận ra các đầu ngón tay mình đã đổi khác. Những vết xước măng rô thường ngày cùng cảm giác rát xót do làn da luôn bị kích ứng đã hoàn toàn biến mất.

Cảm thấy một niềm sợ hãi dấy lên trước hiện tượng kỳ quái này, Marie lập tức liên lạc với Tổ chức. Phản hồi của họ lại có phần hờ hững.

"Nhưng mà...

"……"

Màn hình tắt phụt, như thể từ chối nhận thêm bất kỳ lời phản bác nào nữa. Giọng nói nghiêm nghị không còn nghe thấy. Marie theo bản năng luồn các ngón tay vào tóc, bất giác rùng mình trước cảm giác mượt mà xa lạ.

Mới nhớ ra. Cổ chân bị trật hôm qua của cô cũng không còn đau nữa.

Cô tìm chiếc máy tính bảng và mở lại thông tin về cục tẩy dẻo. Giữa những dữ liệu chi tiết, một dòng chữ đã thu hút sự chú ý của cô.

Thỉnh thoảng nó chỉ loại bỏ các bệnh ung thư hiếm gặp hoặc các căn bệnh khác nhau rồi bỏ đi.

Dù cách diễn đạt có phần mơ hồ, có vẻ như cục tẩy dẻo hôm qua đã mang lại một vài tác động có lợi. Và hôm nay, cô lại phải gặp lại khối dẻo đó.

"……"

Marie cảm thấy chán nản chẳng khác nào một nhân viên văn phòng lại phải đối mặt với một ngày thứ Hai khác.

* * *

Việc quản lý các SCP cảm giác giống như đang chơi một trò chơi với các nhiệm vụ.

Mới năm ngày kể từ khi cô làm việc tại Tổ chức.

"Chỉ có nước thôi vẫn chưa đủ sao?"

Marie đã khá quen với việc quản lý các SCP.

Chính xác hơn, cô đã thích nghi với những lần cục tẩy dẻo không ngừng khám phá cơ thể mình. Cục tẩy dẻo, vốn cần hơn 10mL nước mỗi ngày, ngoài uống nước ra còn khao khát cả dịch cơ thể của Marie.

Vì không có quyền từ chối SCP này, cô đành phải chấp nhận những xúc dại đang cọ xát vào người mình.

Nhưng điều thực sự kinh ngạc lại là một thứ khác.

"……Bắt đầu bằng một nụ hôn."

Tùm lum.

Cục tẩy dẻo dường như bây giờ đã biết lắng nghe cô. Dù nó không phản hồi các yêu cầu về vật thể, nhưng nó lại hợp tác theo những cách khác.

"Ưm. Hả."

Xét về khía cạnh tương tác, nó đã trở nên dễ bảo một cách kỳ lạ.

Điều này dẫn đến việc các nghiên cứu viên, vốn rất phấn khích trước sự hợp tác này, đã cố gắng thêm vào nhiều thí nghiệm khác nhau, nhưng nó đã bị tạm dừng một cách đột ngột. Lý do rất đơn giản: việc khiêu khích cục tẩy dẻo một cách liều lĩnh có thể dẫn đến mất đi một vật chủ hiếm có—điều mà họ không còn cố gắng che giấu nữa.

Kết quả là, Marie cảm thấy tự tin rằng giá trị của mình đối với họ là vô cùng lớn. Để tránh bị loại bỏ một cách dễ dàng, cô phải nâng cao hơn nữa giá trị đó.

"Ah, ở đó."

Marie tập trung vào mối quan hệ của mình với SCP. Cô không nhằm mục đích thuần phục sinh vật này, nhưng biết rằng chỉ cần một gợi ý nhỏ về khả năng đó cũng sẽ khiến Tổ chức không thể đối xử với cô một cách bất cẩn.

"Đừng làm tan chảy quần áo..."

Chỉ trong năm ngày tương tác với cục tẩy dẻo, Marie đã thương lượng thành công để nó không làm tan chảy quần áo của cô, sau thương lượng thành công trước đó để tránh việc phải khỏa thân mỗi lần gặp. Đó là một sự nhẹ nhõm, và cô đã chứng minh được giá trị của mình.

Nhưng những suy tính toán tính của cô chẳng kéo dài được lâu.

"A."

Cục tẩy dẻo vươn chiếc lưỡi dài của nó ra, ấn vào âm vật rồi di chuyển đều đặn từ âm đạo đến hậu môn của cô. Có vẻ như hôm nay nó cũng muốn dùng khu vực đó, dựa vào cái cách mà chiếc lưỡi của nó đang chọc chọc vào cô.

Marie kéo chiếc quần lót của mình xuống, cảm thấy một cảm giác kỳ lạ khi những xúc dại uốn lượn quấn lấy cổ chân cô. Cô rất hay bị lật cổ chân, và hôm nay lại là một trong những ngày mà nó đặc biệt đau nhức.

Truyện liên quan

Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.2k