Phòng Của Quái Vật - Chương 52

Vụ án mới 2: Con búp bê rạp xiếc

Rầm!

"Ư."

Khung cửa cách ly vừa mở ra, thân thể Marie đã sụp đổ trên mặt sàn.

Dáng vẻ cô tàn tơi xơ xác khi trở lại hành lang hoang vắng. Mái tóc từng mượt mà như lụa nay bết dính và vón cục bởi tinh dịch, còn làn da vốn không chút tì vết nay chằng chịt vết bầm cùng dấu bàn tay.

"Hộc, hộc..."

Những vũng tinh dịch hình thành trên sàn hành lang, tất cả đều ứa ra từ phía trước lẫn phía sau của Marie. Vòng bụng trương phình như quả bóng của cô cuối cùng cũng xẹp xuống, giúp cô gom chút sức tàn để chống đỡ cơ thể bằng đôi tay run rẩy.

Những mảng xi măng dính chặt vào mông cô nhờ tinh dịch vẫn bám lì khó gỡ. Khi phủi chúng đi, cô chợt nhận ra một thứ gì đó lạnh lẽo và mang ánh kim.

"Hà, haha."

Đó là cánh cửa sắt.

Cánh cửa gỗ đã biến trở lại thành cánh cửa cách ly mà cô vốn quen thuộc ở thực tại. Marie dùng các đầu ngón tay miêu tả bề mặt ấy. Rất lạnh. Cô không ngờ mình lại cảm thấy nhẹ nhõm đến thế từ một thứ băng giá nhường này.

Tựa trán vào cánh cửa mát lạnh, cô thở dài một hơi thượt.

'Phải suy nghĩ.'

Cô lặp đi lặp lại từ đó như một thần chú. Cô không thể tự cho phép mình ngừng tư duy. Để sống sót, cô cần phải liên tục đánh giá tình hình của bản thân.

'Cứ tiếp tục suy nghĩ.'

Ban đầu, cô đã bị lôi vào cơn ác mộng của Kỵ sĩ Ngựa sắt. Dần dần, cô giành lại chút ảnh hưởng, và cuối cùng suýt nữa đã nắm quyền kiểm soát. Nếu cô ở lại thêm một chút nữa, việc thoát khỏi giấc mơ không phải là điều bất khả thi.

Không được phép.

Cơn ác mộng đã đột ngột can thiệp, chặn đứng cô lại. Marie nhớ lại con mắt đục ngầu khổng lồ đã xé rách bầu trời. Nó đồ sộ đến mức trong một khoảnh khắc, uy lực của nó đủ để khuất phục cả cô lẫn Kỵ sĩ Ngựa sắt.

Nhưng Marie không thể tự xua đuổi mình bị áp đảo bởi khung cảnh hoang đường đó.

Con ngươi.

Trong con ngươi bao la ấy, cô đã thoáng nhìn thấy thực tại.

Những màn hình nhấp nháy.

Hình ảnh mờ nhạt về cánh tay của một nhân viên phòng điều khiển đã gục xuống.

Và một nụ cười dịu dàng.

Ngươi đang nhìn cái gì đấy?

John Doe.

Hắn đã cất lời với kẻ sở hữu con mắt. Marie thậm chí còn nghe thấy giọng nói của hắn.

Nhận ra điều này, kẻ thù đã giật phắt cô ra khỏi giấc mơ của Kỵ sĩ Ngựa sắt và ném cô ra ngoài, đưa cô đến tình trạng hiện tại. Cô đã bỏ lỡ cơ hội tỉnh giấc, nhưng điều đó không quan trọng.

Kẻ thù đã cảm thấy bị đe dọa.

Điều này có nghĩa là sức mạnh của kẻ thù không phải là tuyệt đối. Có bằng chứng hỗ trợ cho điều này. Việc Marie có khả năng thay đổi giấc mơ của Kỵ sĩ Ngựa sắt chính là minh chứng. Giờ đây, cô cần tìm hiểu làm thế nào mình có thể can thiệp vào giấc mơ của Kỵ sĩ Ngựa sắt.

Phải có một ngòi nổ.

Một sự kết nối sâu sắc với con quái vật...

"..."

Cô có một sự kết nối. Khi Kỵ sĩ Ngựa sắt dao động, kẻ thù đã đẩy cô vào một cơn ác mộng sâu hơn, nhưng cô đã xoay xở để giành thêm ảnh hưởng. Ngẫm lại điều này, cô dấy lên một sự nghi ngờ.

'Không thể nào là chuyện đó.'

Marie cố gạt bỏ suy nghĩ ấy.

Chẳng lẽ việc đánh bại kẻ thù lại là nhờ... tình dục?

Cốp.

Nhưng dù nhìn nhận theo cách nào, có vẻ như đúng là vậy. Marie đập đầu vào cánh cửa sắt.

'Lạy Chúa.'

Cô tìm kiếm Chúa trong những giấc mơ của mình, mặc dù cô không phải là người đặc biệt sùng đạo.

* * *

Rủi thay, Marie không có dư dả thời gian. Giờ đây cô đã có thể mùi bụi bẩn, mùi kim loại cũ kỹ, và thậm chí cả mùi cỏ nhẹ nhàng từ rêu phong. Cô có cảm giác mãnh liệt rằng nếu giác quan của mình trở nên sống động hơn nữa, cô sẽ không thể phân biệt được đâu là mơ và đâu là thực tại.

Mỉa mai thay, chính những cảm giác sống động này lại xác nhận cô đang ở trong một giấc mơ.

Lớp tinh dịch khô trên da cô.

Marie phủi nó đi với một tiếng cười. Nếu đây là thực tại, J hẳn đã xuất hiện để lau dọn, lắc lắc những chiếc xúc giác của nó trong sự bực bội ghen tuông. Cô tìm thấy chút an ủi trong tình trạng nhếch nhác của mình.

Nếu Kỵ sĩ Ngựa sắt không lấp đầy cô bằng tinh dịch của hắn, nếu J không luôn ghen tuông một cách đáng yêu như thế...

Marie có lẽ đã nhầm tưởng đây là thực tại và gục ngã trong tuyệt vọng.

'Mình nhớ họ.'

Cô nhớ những con quái vật của mình xiết bao.

Cô muốn ôm và hôn họ.

Cô phải quay trở lại. Cô không thể chỉ ngồi đây.

Marie loạng đoạng đứng dậy, bấu lấy cánh cửa sắt và rung mạnh.

Rầm!

Cánh cửa cách ly không hề nhúc nhích. Có vẻ như cơn ác mộng đã chặn nó lại. Sau khi đi qua đi lại trước cửa vài lần, Marie quay lưng đi. Vương vấn một thứ không có kết quả là điều vô ích. Cô đi qua phòng gương vỡ trống rỗng và dừng lại trước phòng của đoàn múa rối.

♩♭

Tiến lại gần tấm lều xiếc, cô nghe thấy tiếng nhạc văng vẳng. Ngay khi cô định vén tấm bạt lều lên,

Tại sao chỉ có cô là bình an vô sự?

Những sọc họa tiết trên tấm lều xoắn lại, tạo thành một con mắt thô ráp như vẽ bằng sáp màu. Một màu xanh lam xỉn. Đó là Cơn Ác Mộng.

Tại sao?

Nó nhìn cô một cách tò mò, như thể không thể hiểu nổi cô. Nhưng Marie không có thời gian để lãng phí. Cô cần phải cứu con quái vật của mình.

"Cút khỏi đường đi của tôi."

Khi cô nắm lấy tấm lều, làn khói đen cuồn cuộn bốc ra. Ho sặc sụa, Marie nhất quyết không buông tay. Cơn ác mộng, vẻ bực bội, nheo mắt lại.

Ta đã thay đổi luật chơi một chút. Cho nên...

Chẳng mấy chúc, con mắt biến dạng rồi biến mất cùng làn khói. Cùng lúc đó, tấm bạt lều xiếc mà cô đang giữ mở rộng ra.

Ngươi, cũng hãy rơi xuống địa ngục đi.

Gạt bỏ lại sự thù hằn rõ rệt, Marie bước vào cơn ác mộng của Trưởng đoàn.

Truyện liên quan

Mồi Săn (Lee Seohan) Hoàn thành Hàn Quốc

Mồi Săn (Lee Seohan)

Web Novel Lee Seohan
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. “Thật khủng khiếp. Người chồng này và cuộc hôn nhân này.”.

204 1.4k
Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 3 ngày trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 1.2k