Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Chương 230

Toàn bộ Tập 1-4 + Ngoại truyện của DMS đã có bản không che trên ko-fi! ※ Tác phẩm có chứa miêu tả về quan hệ cưỡng ép, ngôn từ thô tục và hình ảnh nhạy cảm. Người đọc cần cân nhắc.

Nàng từng riêng tư đoán già đoán non về tước vị của hắn, nhưng chưa một lần dám hỏi thẳng. Nàng từng run rẩy khi nghĩ đến chuyện hắn mang dòng máu hoàng tộc, nhưng cũng chưa từng nhắc tới gia thế của hắn.

Nàng đã chọn cách không cần biết.

Và giờ đây, sức nặng của lựa chọn ấy đang đè nàn nát vụn tâm trí nàng.

Tôi không muốn đào sâu thêm nữa. Không phải vì tôi ghét bỏ gì hắn. Trái lại, chính vì trót lòng yêu thích nên tôi mới sợ hãi việc phải mở ra hộp Pandora.

Nếu cởi bỏ dải ruy băng, xé tan lớp giấy gói lộng lẫy rồi ghé mắt nhìn vào bên trong, bản năng sẽ gào lên rằng có điều gì đó ẩn giấu—thế nên nếu có thể, tôi thà chẳng bao giờ biết nó là gì.

Một bên tuyệt vọng quay đi vì một nỗi sợ vô hình, trong khi bên kia lại sớm từ bỏ hy vọng được yêu thương, như thể bản thân vừa phạm phải tội lỗi không thể tha thứ—một mối quan hệ đầy tréo ngoe.

Rốt cuộc mọi chuyện đã đi đến nông nỗi này từ lúc nào?

Phải chăng chúng ta chưa từng một lần thực sự mở lòng với nhau?

Nếu quả thực là vậy… thì—

“Vậy tại sao anh lại xử sự như thế này? Làm như thể anh nghĩ mình không có quyền hạn gì vậy.”

Jaha cất tiếng đáp trả, giọng nói run run. Thanh quản, cho đến cả bờ môi nàng đều run lên vì căng thẳng—nhưng có lẽ đây là cơ hội duy nhất sẽ chẳng bao giờ đến lần nữa. Cơ hội để cả hai phơi bày trọn vẹn nỗi lòng. Thế nên nàng dồn hết gom góp từng chút dũng khí mà cất lời hỏi:

“Anh đã tự mình quyết định rằng em không thể yêu anh. Như thể việc em thích anh là điều hoàn toàn không thể. Như thể có một lý do nào đó khiến em không thể trao trọn tình yêu cho anh.”

Giống như một kẻ trộm với lương tâm dằn dằn—

Chẳng phải đây chính là cách một kẻ tội đồ không thể tha thứ sẽ hành động sao?

“Anh đã làm điều gì sai trái với em sao?”

Bị bất ngờ trước sự đáp trả của Jaha, hắn khựng lại, hoàn toàn mất phòng bị dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Đó có lẽ là vết nứt đầu tiên nàng nhìn thấy ở hắn kể từ ngày họ gặp nhau. Một vết hẫng ở người đàn ông vốn luôn kĩ lưỡng không bao giờ lơ đằng phòng bị, ngay cả khi ở nhà—chưa từng lơi lỏng, chưa từng xề xòa. Nhưng nó diễn ra quá nhanh, và hắn thu hồi cảm xúc mượt mà đến mức Jaha chẳng thể chắc chắn liệu những gì mình vừa thấy là thực hay chỉ là ảo giác.

“Không. Hoàn toàn không có chuyện đó.”

Tông giọng hắn quả quyết, dù cho gương mặt dường như có phần nhợt nhạt hơn.

Không—vốn dĩ nước da hắn đã luôn trắng trẻo như vậy rồi. Có lẽ hắn vẫn trông như mọi khi, và đó chỉ là cảm nhận chủ quan của riêng nàng.

“Anh chưa từng làm điều gì sai trái. Không phải như thế. Chuyện đó thậm chí còn không tồn tại.”

Nhìn hắn nhấn đi nhấn lại điều đó, giọng nói run lên như thể phải chịu nỗi oan khuất sâu sắc, Jaha nhận ra mình vừa bước chân vào một vùng đất hiểm hóc. Cách nói chuyện của hắn có chút khác biệt so với thường ngày, nhưng ít nhất, hắn dường như không nói dối.

Khi cuộc trò chuyện lắng xuống, sự im lặng bao trùm lấy không gian giữa hai người.

Jaha, vốn đã kiệt sức sau một ngày dài, phân vân không biết có nên cứ thế mà thiếp đi. Trong cơn mơ màng, nàng chậm rãi thì thầm:

“Vị hoàng tử đó… chỉ là người em vô tình gặp mặt. Chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa. Hắn chẳng là gì cả.”

Dù cuộc hội ngộ bất ngờ từng làm nàng lay động, nhưng nó đã là chuyện của quá khứ. Và nếu bằng một khả năng nào đó đây là một vũ trụ song song, thì họ thậm chí còn chưa từng gặp nhau từ đầu.

Cảm xúc của Jaha khi nhìn thấy Cedric hôm nay không phải là tình cảm lứa đôi—đó là sự cay đắng, giống như khi đối diện với một tàn tích hay một cổ vật đã phai màu. Nàng chẳng thể hiểu nổi người đàn ông này đang chìm đắm trong ảo tưởng vô lý gì.

‘Lý do duy nhất mình chú ý đến Cedric theo cách đó chỉ là vì giấc mơ hai người hôn nhau. Nếu không vì chuyện đó, mình thậm chí còn chẳng coi anh ta là một…’

Dòng suy nghĩ chập chờn tiếp diễn cho đến khi cơn mệt mỏi xâm chiếm và nàng chìm vào giấc ngủ. Và lần đầu tiên sau một thời gian dài, nàng nằm mơ.

“Ta đã bảo ngươi đừng để bị mê hoặc rồi mà.”

Cô gái trẻ khóc lóc thảm thiết, gương mặt giấu trong hai bàn tay khiến những nét mặt không thể nhìn rõ—thế nhưng một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ tràn ngập trong Jaha. Nàng từng gặp cô gái này ở đâu đó, vào một thời điểm nào đó rồi.

“Ta đã bảo ngươi đừng bị lừa rồi mà. Ta đã cảnh báo rồi, sao ngươi lại không nghe?”

Tông giọng ấy rõ ràng là đang trách mắng. Dù Jaha không hiểu vì sao mình lại bị trách phạt, nàng vẫn dâng lên niềm bất an, như thể mình vừa phạm phải một sai lầm không thể dung thứ. Tiếng mạch đập thình thịch ngay bên tai. Một điềm báo chẳng lành phủ bóng lên tâm trí nàng.

Những người khác có thể dối lừa nàng—nhưng cô gái này thì không. Cô ấy không bao giờ muốn làm hại nàng. Bởi vì cô gái này chính là…

Đúng lúc ấy, đôi bàn tay đang che mặt cô gái chậm rãi hạ xuống. Một đôi mắt đỏ rực như máu phóng về phía Jaha như những mũi tên, đâm xuyên qua trái tim nàng.

“Yoo Jaha—ngươi sẽ phải hối hận vì điều này. Ngươi sẽ thực sự, thực sự hối hận vì đã không nghe lời ta!”

Cơn chóng mặt bủa vây khiến Jaha choạng vạng lùi lại phía sau.

Cô gái ấy, lúc này đang gào lên như một lời nguyền rủa, những giọt nước mắt bằng máu lăn dài trên mặt—chẳng phải ai khác mà chính là bản thân nàng thời thơ dại.

Jaha mở bừng mắt và đặt một tay lên ngực. Trái tim nàng đang đập liên hồi dữ dội.

Truyện liên quan

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử Hoàn thành Hàn Quốc

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử

Web Novel 18+
Cập nhật: 12 giờ trước

Tóm tắt nội dung. Vì người cha mải mê cờ bạc mà bỏ mặc gia đình, tổ ấm của Marie ...

112 376
Dù Có Phải Tan Vỡ Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Có Phải Tan Vỡ

Web Novel 21+
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. [XIN HÃY CHÚ Ý! Cảnh báo nội dung: Chứa các yếu tố ép buộc, quan hệ với động ...

40 212