Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Chương 229

Trọn bộ từ tập 1-4 cùng các Ngoại truyện của DMS hiện đã có bản không che trên ko-fi! ※ Tác phẩm này có chứa các tình tiết cưỡng ép, ngôn từ nhạy cảm và nội dung người lớn khác. Khán giả nên cân nhắc trước khi đọc.

Ban đầu, Jaha chỉ nghĩ Rikanan đang trêu cô—mấy cái trò hỏi đi hỏi lại phát chán kiểu 'Nàng thích hắn hơn hay thích ta hơn?'. Loại so sánh nhạt nhẽo, vô thưởng vô phạt mà mấy đôi yêu nhau vẫn hay chơi.

Thế nhưng bất ngờ thay, đôi mắt anh lại chao ôi dạo dạt sự dằn xé. Tròng mắt xanh màu hoa thạch thảo, mong manh đến đáng thương.

Jaha, người vốn định xua đi bằng một câu đùa, chợt khựng lại.

Mách bảo của bản năng gạt phăng ý định ấy.

Vì lẽ gì đó, anh đang bất an. Cô chẳng hề có hứng thú trêu đùa một kẻ trông như thể chỉ cần đẩy nhẹ một cái là sẽ vỡ tan.

“Thế tử đẹp kiểu con người. Còn Rikanan thì đẹp theo cái cách chẳng giống con người.”

Đôi mắt xanh ấy đảo liên tục, cố đọc vị tâm tư của Jaha. Khôn ngoan như anh hẳn phải hiểu ngay lập tức—thế mà chẳng biết sao, trông anh lại đầy vẻ hoài nghi.

“Đó đâu phải câu trả lời cho việc ai mới đúng gu của nàng.”

Lời vặn lại sắc lẹm khiến Jaha giật mình. Cô đã tính đánh trống lảng, vậy mà vẫn bị anh bắt bài.

Nếu xét theo chuẩn mực thông thường, vẻ ngoài của Rikanan vượt xa Cedric một trời một vực—chẳng thể nào đặt lên bàn cân. Nhưng nếu thành thật với lòng mình, Cedric lại hợp gu cô hơn.

Một vẻ đẹp vượt xa mọi quy chuẩn đôi khi không mang lại cảm giác khác biệt, mà lại khiến người ta thấy hoang đường, khó thấu.

Ngược lại, sự tao nhã của Cedric vẫn nằm trong tầm nhận thức—gần gũi, tạo cảm giác an tâm. Tuyệt mỹ đến mức khiến người ta phải trầm ồ, nhưng vẫn là kiểu đẹp mà người ta có thể bắt gặp đâu đó trên Trái Đất. Nhất là—

“Nghe này. Sở thích vượt xa vẻ bề ngoài, còn cảm xúc thì vượt lên trên cả sở thích.”

Jaha kiên định đón lấy ánh nhìn bối rối của Rikanan.

“Sao anh lại phải bận lòng vì một chuyện vô lý như thế? Người em thích lúc này là anh mà.”

Nói thật thì chuyện này buồn cười hết sức.

“Cho dù thế tử có đúng gu em đi chăng nữa, thì sao nào—anh nghĩ em sẽ đá anh để lao vào lòng hắn chắc? Cho dù em có làm thế thật, anh nghĩ một thế tử lại dang tay đón nhận em sao? Hắn cũng có gu của riêng mình chứ.”

Đúng là uổng phí một khuôn mặt đẹp.

Cô từng bảo anh rồi—nếu cô mà sở hữu diện mạo như anh, sự tự tin chẳng những chạm tới tầng mây mà còn đâm thủng cả tầng bình lưu. Cô sẽ chẳng bao giờ phải thắc mắc về lòng trung thủy của đối phương.

Sắc mặt anh trở nên khó đoán.

“Nàng thích ta.”

“Ừ.”

Cô cứ nghĩ anh sẽ cảm động. Mọi khi vẫn thế—chẳng phải vì cô tự cao, mà là dựa trên kinh nghiệm.

Anh sẽ mừng rỡ quá đỗi, còn cô thì lại thấy mình thật tồi tệ, ruột gan cào xé khi nhìn cảnh đó.

Nhưng lần này thì không.

Chẳng có chút niềm vui nào trên gương mặt anh. Có chăng, đôi mắt anh chìm trong sự căng thẳng muôn phần.

“Jaha, nàng có biết tên ta là gì không?”

“Là Rikanan chứ còn gì nữa.”

“Không phải cái đó. Tên còn lại cơ.”

Jaha chết đứng.

Cô từng nghe qua một lần—trong lần đầu họ gặp nhau. Nhưng tất cả những gì cô nhớ chỉ là một cái tên dài lê thê, chẳng thể nào thuộc nổi chỉ sau một lần nghe.

Mà nói cho cùng, khi ấy cô vừa mới đặt chân đến thế giới này, hoang mang và mất phương hướng. Cái tên là một chuỗi âm tiết dài lê thê đủ ghép cho tám người—chẳng ai có thể ghi nhớ ngay tắp lức.

Trong lúc cô còn ngập ngừng, tìm cách giải thích làm sao để anh không chạnh lòng—

“Tước vị của ta? Gia tộc của ta?”

Đầu lưỡi cô lại cứng đờ.

Gương mặt anh càng lúc càng méo xệch khi anh tiếp tục dồn ép.

“Nàng có thực sự biết ta là ai không?”

Khoảng trống im lặng theo sau dường như ngạt thở. Jaha cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại dưới ánh mắt đầy mong chờ của anh, từng nhịp thở dồn dập của anh khiến cô chỉ muốn khoảnh khắc địa ngục này mau chóng kết thúc.

Khi cô vẫn chẳng thể đưa ra câu trả lời, bờ môi anh cong lên thành một nụ cười cay đắng, thấu suốt.

“Nàng chưa từng cố tìm hiểu bất cứ điều gì về ta.”

Giọng anh điềm tĩnh, nhưng ẩn sâu bên dưới là một điều gì đó u tăm hơn nhiều.

Ban đầu, Jaha nghĩ đó là sự giận dữ dành cho cô.

“Sao nàng có thể nói thích ta mà lại đối xử với ta như thế này?”

Nhưng rồi cô nhìn thấy gương mặt anh—không phải cuồng nộ, mà là vỡ vụn.

‘Anh ấy không hề trách mình.’

Anh ấy đã từ bỏ cô từ lâu lắm rồi. Thế mà anh vẫn chẳng thể buông tay hoàn toàn, để rồi giờ đây anh căm giận—không phải giận cô, mà là giận chính bản thân vì vẫn còn bận lòng.

Nhận thức ấy ghim một luồng điện lạnh ngắt dọc sống lưng cô.

‘Anh ấy chưa từng đặt lấy một tia hy vọng nào vào mình.’

Thất vọng chỉ tồn tại khi có sự kì vọng.

Nếu anh không thất vọng, điều đó có nghĩa là ngay từ đầu anh chưa từng kỳ vọng bất cứ điều gì ở cô.

Trong một mối quan hệ bình thường, đây sẽ là lúc để trút giận lên đối phương. Nhưng cơn giận của anh lại hướng vào bên trong—vì anh chưa từng thực sự tin cô có thể yêu anh. Ngay cả khi họ cùng cười, cùng trò chuyện, hôn nhau và quấn quýt trên giường.

Chẳng riêng gì anh. Cô cũng đâu có bình thường.

Từ sâu thẫm trong lòng, Jaha hiểu rõ.

Nếu đã quên tên anh, cô hoàn toàn có thể hỏi lại. Nhưng cô đã không làm vậy—cô cứ tiếp tục gọi anh là Rikanan.

Truyện liên quan

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử Hoàn thành Hàn Quốc

Nữ Kĩ Nữ Của Thái Tử

Web Novel 18+
Cập nhật: 12 giờ trước

Tóm tắt nội dung. Vì người cha mải mê cờ bạc mà bỏ mặc gia đình, tổ ấm của Marie ...

112 376
Dù Có Phải Tan Vỡ Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Có Phải Tan Vỡ

Web Novel 21+
Cập nhật: 2 ngày trước

Tóm tắt. [XIN HÃY CHÚ Ý! Cảnh báo nội dung: Chứa các yếu tố ép buộc, quan hệ với động ...

40 212